Sau Khi Xuyên Thành Minh Tinh Pháo Hôi Tôi Bạo Hồng
Người Diễn Viên Mới
Sau Khi Xuyên Thành Minh Tinh Pháo Hôi Tôi Bạo Hồng thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người đàn ông mặc chiếc áo đơn sơ nhưng không thể che giấu được vẻ sang trọng tự nhiên. Chiếc kính bạc trên gương mặt cùng đôi mắt dưới lớp kính khiến người ta dễ dàng có thiện cảm.
Trịnh An Hành vẫy tay, trêu chọc: "Hôm nay vương thượng rảnh rỗi đến đây làm gì thế?"
Đối phương chính là Nguyên Dĩ Phi, diễn viên thủ vai Bang vương Tào Sĩ Cảnh.
Nguyên Dĩ Phi cười, tiến lại gần, ánh mắt hướng về phía Tần Nhạc: "Bổn vương quá chán ở khách sạn nên tới thăm Tống tướng quân."
Tần Nhạc bình thản: "Mấy ngày nay đoàn phim không có cảnh quay, nhìn ông nhàn nhã quá."
Nguyên Dĩ Phi nhíu mày: "Cảm ơn nhé, vẫn thoải mái hơn ông nhiều."
Kỷ Li ngồi im quan sát người vừa đến, trong đầu xuất hiện hình ảnh cuốn sách —— Nguyên Dĩ Phi là diễn viên vừa có thực lực lại có lượng người hâm mộ hiếm thấy, từng đoạt giải ảnh đế. Sau này hợp tác trong một bộ phim với vai Quý Vân Khải, trở thành mối quan hệ vừa thầy trò vừa bạn bè giữa hai người.
Nguyên Dĩ Phi phát hiện ánh mắt của Kỷ Li bèn quay sang.
Trịnh An Hành giới thiệu: "Đây chính là diễn viên thủ vai Tống Chiêu, Kỷ Li. Dĩ Phi, đứa nhỏ này cực kỳ tài năng, không ngại đóng cảnh cùng Tần Nhạc, chỉ tiếc hai người không có cảnh chung."
Qua vài lần quay, Trịnh An Hành đã rất thích Kỷ Li, gặp người quen liền khoe.
Kỷ Li mỉm cười, đứng dậy: "Chào thầy Nguyên."
Dựa theo nguyên tắc, gặp người khác đều phải gọi một chữ "thầy".
"Xin chào, tôi biết cậu rồi." Nguyên Dĩ Phi gật đầu.
"... Biết tôi?" Kỷ Li ngạc nhiên.
"Sáng sớm nghe nhân viên nhắc tới cậu, tối qua chỉ phối diễn với Tần Nhạc một lần là xong."
Nguyên Dĩ Phi liếc về phía biên kịch đi cùng: "Tôi và chị Phương tò mò, thấy sáng nay có cảnh của cậu nên tới xem."
Tần Nhạc uống nước do trợ lý đưa tới: "Hóa ra ông đến thăm tôi chứ không phải tôi?"
"Thế sao, ông ghen à?" Nguyên Dĩ Phi cười.
Trước khi quay phim này, hai người đã hợp tác hai lần, chuyện trêu chọc như thế là bình thường.
Tần Nhạc chậm rãi: "Vậy ông đi đi."
Nhân viên đoàn phim thấy hai người đùa giỡn, cười nghiêng ngả, Kỷ Li cũng nhếch môi.
Trịnh An Hành nói: "Dĩ Phi, cậu và biên kịch Trần Phương đến đúng lúc. Hôm nay quay kết cục của huynh đệ nhà họ Tống."
Đây cũng là cảnh cuối cùng của nhân vật Tống Chiêu.
Kỷ Li nghĩ tới độ phức tạp của phân đoạn sắp tới, muốn tranh thủ thời gian nhập tâm: "Đạo diễn, nếu không có gì nữa thì tôi ra ngoài nghỉ ngơi chút."
"Ừ, cậu đi đi, còn nhiều thời gian trước khi quay." Trịnh An Hành đáp.
Kỷ Li lịch sự gật đầu với Tần Nhạc và Nguyên Dĩ Phi, rồi cầm ba lô rời đi.
Mãi đến khi bóng lưng Kỷ Li biến mất ở cửa, Tần Nhạc mới quay sang Nguyên Dĩ Phi: "Qua xe tôi ngồi chút không?"
"Được."
...
Bốn mươi phút sau, cảnh quay được sắp xếp bên ngoài quán rượu.
Tống Chiêu ăn no xong vẫn nhớ tới những người bạn ăn mày, nên Tống Dực dặn đầu bếp làm vài món đơn giản để cùng đệ đệ đưa cho họ.
Không ngờ trong đám ăn mày có thích khách. Vào lúc nguy hiểm nhất, Tống Chiêu liều mình chắn trước mặt Tống Dực, đoản đao sắc bén đâm thẳng vào tim y.
Nội dung cảnh đơn giản nhưng để diễn tốt rất khó.
Quen biết chưa tới một ngày đã phải đối mặt với sinh tử, lúc sắp chia ly cần bộc lộ cảm xúc mãnh liệt. Chỉ cần giữa Kỷ Li và Tần Nhạc có một người không bắt kịp tiết tấu, cảnh này sẽ hỏng.
Trịnh An Hành sợ tiêu hao quá nhiều cảm xúc nên để họ diễn thử một lần rồi thôi. Kỷ Li nhắm mắt, tưởng tượng từng chuyển biến nội tâm.
"Hồi hộp lắm à?" Bên cạnh vang lên giọng Tần Nhạc.
Kỷ Li nhìn sang, hỏi một đằng trả lời một nẻo: "Thầy Tần này, anh có tin tôi không?"
Phối diễn hài hòa không chỉ nhờ sự cố gắng một phía. Ngoài việc thể hiện nhân vật của mình, diễn viên còn cần lan truyền cảm xúc đến bạn diễn, tác động đến đối phương.
Kỷ Li không nghi ngờ tài năng của Tần Nhạc song sợ hắn không tin tưởng diễn viên mới.
Tần Nhạc chưa kịp trả lời, tổ đạo cụ đã đưa túi máu giả: "Kỷ Li, cầm lấy này."
"Ok, mọi người chuẩn bị nhé." Trịnh An Hành hô.
Kỷ Li nhanh chóng đặt túi máu dưới lưỡi.
Cách đó không xa, Nguyên Dĩ Phi và biên kịch Trần Phương ngồi sau màn hình theo dõi cảnh quan trọng này.
Buổi ghi hình chính thức bắt đầu ——
Tống Dực cầm túi đồ ăn theo sau, Tống Chiêu thỉnh thoảng quay lại, phân phát màn thầu trong túi cho ăn mày dọc đường.
"Nhị gia gia, vị này chính là huynh trưởng của con đấy!"
"A Kiều ca ca, ta tìm được người thân rồi."
Mỗi lần nhìn thấy tên ăn mày quen thuộc, Kỷ Li phấn chấn giới thiệu. Tần Nhạc đứng sau lưng y, nụ cười trên môi chưa bao giờ biến mất.
Sau khi phát hết, Tần Nhạc cất túi đi, nhẹ giọng: "Chiêu Nhi, thời gian không còn sớm, phải về rồi."
Hắn có việc quan trọng phải làm, không nên ở ngoài phố quá lâu. Nếu đối phương thích, đợi hắn từ quan xong có thể cùng nhau mỗi ngày, bao lâu cũng được.
"Vâng." Kỷ Li đáp, cầm màn thầu chia làm hai, ngoan ngoãn đưa tới: "Huynh trưởng, chúng ta vừa đi vừa ăn nhé."
Tần Nhạc rũ mắt cười, chưa kịp nhận thì biểu cảm vui mừng trên khuôn mặt Kỷ Li bỗng biến thành sợ hãi, đột nhiên đẩy mạnh hắn ra.
Lưỡi đao xé gió, mang theo sát khí tàn nhẫn đâm thẳng vào tim y.
Túi máu giả bị chọc thủng, vương vãi khắp nơi, bắn lên mặt Tần Nhạc.
Một giây sau, Tần Nhạc mạnh mẽ đạp tên thích khách cầm đầu kia. Thuộc hạ vốn ẩn nấp xung quanh của hắn xông ra, bốn phía lập tức lâm vào hỗn chiến.
Tần Nhạc không để tâm tới chuyện gì khác, con ngươi trầm ổn liên tục run rẩy.
Kỷ Li tùy tiện lau máu trên mặt, nở nụ cười khó coi hơn là khóc: "Huynh trưởng, ta..."
Y cắn nát túi máu giấu dưới lưỡi, thân thể ngã về phía sau.
Tần Nhạc đỡ y, gân xanh trên bàn tay nổi cuồn cuộn, đè chặt hốc máu trên ngực đệ đệ: "Chiêu Nhi đừng sợ, huynh trưởng dẫn đệ đi tìm quân y. Đệ cố chịu đựng, huynh mang đệ đi ngay đây!"
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, khóe mắt Tần Nhạc cũng bắt đầu đỏ au, sợ hãi và sát khí tích tụ.
Nhóm người ngồi sau màn hình theo dõi chấn động trước tâm trạng biến hóa của hắn. Tất cả đều không dám thở mạnh, nhìn chằm chằm phản ứng của Kỷ Li.
Bởi quá đau đớn, thân thể Tống Chiêu không ngừng run rẩy, nước mắt thấm ướt lông mi khiến y trông vô cùng yếu đuối. Y dùng bàn tay đầy máu kéo y phục đối phương, quyến luyến mở miệng: "Huynh trưởng..."
Y rất sợ, không muốn chết, không muốn để huynh trưởng bơ vơ một mình trên cõi đời này.
"Huynh, huynh...Có bị thương không?" Âm thanh ngập ngừng, máu tươi ứa ra khỏi kẽ răng, nhẹ như thể một giây sau sẽ tan biến theo gió.
"Huynh không sao." Tần Nhạc nặng nề đáp.
Ánh mắt của người trong lòng dần dần tan rã. Tống Dực biết, Chiêu Nhi của hắn sắp đi rồi.
Bàn tay quen nắm đao kiếm không ngừng run rẩy, hắn dịu dàng vỗ về đệ đệ từng chút một: "Huynh trưởng biết đệ đang mệt, muốn ngủ thì cứ ngủ, huynh sẽ mãi ở đây."
Kỷ Li khẽ nghiêng đầu dựa vào lồng ngực Tần Nhạc, giọng nói mơ hồ: "Huynh trưởng, đệ còn muốn...còn muốn ăn bưởi huynh hái."
"Ừ, huynh nhất định sẽ hái cho đệ."
"Huynh trưởng, Chiêu Nhi..." luyến tiếc huynh.
Mấy chữ cuối cùng vĩnh viễn không thể nói thành lời.
Tống Chiêu nhắm mắt. Vào thời khắc cuối cùng của sinh mệnh, y chết trong lòng người thân nhất.
...
Thư ký trường quay Trình Âm chật vật lau sạch nước mắt, cảnh tượng khiến y đau thấu tâm can ——
Tại sao lại để Tống Chiêu dễ thương chết! Nguyện vọng của y cũng đơn giản mà! Cứ để y và huynh trưởng cùng về nhà chẳng tốt hơn sao?
Kết cục tồi tệ! Biên kịch "rác rưởi"!
Trình Âm giận tím người, hung ác lườm nguýt biên kịch Trần Phương. Cô phát hiện khóe mắt đối phương cũng đỏ ửng, dáng vẻ vừa mới khóc xong.
Trần Phương nhìn chằm chằm hai huynh đệ trong màn hình, đột nhiên cảm thấy hối hận. Lúc viết kịch bản đã nghĩ nó sẽ ngược nhưng không ngờ khi diễn lại đau lòng đến vậy!
Tình tiết nguyên bản vốn là Tào Sĩ Cảnh leo lên vương vị sợ Tống Dực công cao lấn chủ nên nổi sát tâm, những thích khách này đều do hắn ta phái tới ám sát.
Nhưng sau khi thất bại và lộ kế hoạch, mối quan hệ quân thần giữa họ chấm dứt.
Trần Phương nghĩ lý do Tào Sĩ Cảnh và Tống Dực trở mặt trong sách gốc quá đơn giản. Vì vậy, cô dùng nhân vật Tống Chiêu làm chất xúc tác.
Khác với ba dòng trong sách, cô tăng cho Tống Chiêu vài cảnh ngắn gọn nhưng vô cùng quan trọng.
Đối với Tống Dực mà nói, hai huynh đệ vừa mới hội ngộ, đệ đệ vì bảo vệ mình mà chết, không những thế thích khách còn do vương thượng mà hắn tín nhiệm nhất phái đến!
Bước ngoặt này đã mở ra thuộc tính hắc hóa của nhân vật.
Mặc dù sau khi phim chiếu, rất có thể Trần Phương sẽ bị cộng đồng mạng chỉ trích nhưng khi thấy hiện trường có không ít nhân viên đoàn phim lén lau nước mắt, cô biết mình đã làm đúng rồi!
Ống kính chậm rãi dời xuống chiếc bánh màu thầu dính đầy máu. Đó là món đồ cuối cùng Tống Chiêu khi còn sống để lại cho huynh trưởng Tống Dực, cũng là thứ y coi như báu vật, là cơ hội sống sót.
Trịnh An Hành cuối cùng cũng hô "Cut" nhưng địa điểm ghi hình vẫn vô cùng yên tĩnh.
Trợ lý Nguyên Dĩ Phi mang theo khóc nức nở nói: "Thầy Tần diễn tốt thật. Kỷ Li là diễn viên mới cũng có thể bị anh ấy kéo nhập diễn, quá cảm động."
"...Ngược rồi." Nguyên Dĩ Phi nhìn hai người trên màn hình, đáy mắt tràn đầy kinh ngạc.
Kỷ Li vẫn ngả vào lòng Tần Nhạc chưa đứng dậy, y lấy hai tay bụm mặt, hiển nhiên là để tâm trạng nguôi ngoai. Thế nhưng Tần Nhạc lại ngăn nhân viên tới gần, vẻ mặt không thoải mái.
"Anh Nguyên, ngược cái gì cơ?" Trợ lý thắc mắc.
Trịnh An Hành hiểu rõ, nhìn sang Nguyên Dĩ Phi: "Cậu cũng thấy à? Đứa nhỏ này thiên phú cao đến dọa người."
Ngược gì ư?
Đương nhiên là trợ lý nói ngược rồi.
Không phải Tần Nhạc kéo Kỷ Li nhập diễn mà Kỷ Li đã dẫn dắt Tần Nhạc mới đúng.
Khác với người sử dụng kỹ năng nhập diễn như Kỷ Li, Tần Nhạc là diễn viên chuyên nghiệp xuất thân chính quy, là ví dụ điển hình cho trường phái biểu hiện.
Đối với Tần Nhạc thì điều kiện bên ngoài và âm thanh đều là công cụ để diễn xuất, thân là diễn viên hắn nhất định phải vận dụng những yếu tố đó một cách nhuần nhuyễn.
Giống như đất sét trong tay nhà điêu khắc vậy. Diễn viên phải diễn thật tự nhiên, tùy ý đắp nặn nhân vật của chính mình mà không được để tác phẩm và nhân vật đó kiểm soát.
Cho nên mỗi lần quay xong, Tần Nhạc đều rất bình thản như thể chẳng có gì, nhanh chóng thoát vai.
Phóng tầm mắt toàn giới giải trí, Nguyên Dĩ Phi là người đối diễn với Tần Nhạc nhiều nhất nhưng đây cũng là lần đầu tiên anh thấy đối phương xử sự như vậy.
"Đạo diễn Trịnh, anh nói cậu ấy có nhận ra không?" Nguyên Dĩ Phi hỏi.
Trịnh An Hành suy nghĩ chốc lát, đáp: "Vừa bắt đầu đã biết rồi."
Từ cảnh quay hội ngộ thoát ly kịch bản hôm qua; tới việc hoàn toàn nhập diễn trong phân đoạn ám sát hôm nay, không ai có thể rõ tình trạng của Tần Nhạc hơn chính bản thân hắn.
"Em ổn không?" Tần Nhạc nhìn người khóc đỏ bừng mắt trong lòng mình, khàn giọng nói.
Kỷ Li buồn bã ngồi dậy, hỏi một đằng trả lời một nẻo: "...Tôi muốn đánh biên kịch."
"Đi, tôi đánh với em." Tần Nhạc ngoài ý muốn đáp.
Hai người đứng lên, bước tới chỗ màn hình giám sát.
Y bỗng nghe thấy Nguyên Dĩ Phi quấn lấy biên kịch bảo: "Chị Phương, hay chị nghĩ cách thêm một cảnh cho em với Kỷ Li nhé?"
Anh cũng muốn trải nghiệm kỹ năng diễn xuất đáng sợ của Kỷ Li.
Trần Phương dở khóc dở cười: "Vương thượng à, người ta bị ngài phái thích khách đến giết rồi đó, ngài muốn ta thêm bằng cách nào đây?"