13. Kỷ Li và Ván Cờ Sắp Xếp

Sau Khi Xuyên Thành Minh Tinh Pháo Hôi Tôi Bạo Hồng thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Fei
"Kỷ Li?" Tôn Dũng lẩm bẩm tên y trên môi, ánh mắt lộ vẻ hài lòng, "Tôi không ở công ty ba tháng mà đã tìm được người mới có vẻ ngoài chẳng tồi chút nào."
"Vậy thì cứ theo sự sắp xếp của công ty đi, để kẻ này hoạt động dưới trướng tôi vậy."
Tôn Dũng là một con cáo già, chỉ qua ánh mắt đã nghĩ ra được cách lợi dụng diện mạo của Kỷ Li.
Ở công ty này, các đại diện đều cạnh tranh nhau không ngừng. Để một viên ngọc quý như Kỷ Li rơi vào tay người khác, thật chẳng khác nào tự mình ném đi của báu.
Dù có bị hủy hoại, Kỷ Li cũng phải bị hủy hoại trong tay hắn.
Kỷ Li đứng im lặng, đôi mắt tối sầm sau làn tóc rũ xuống. Y vốn dĩ không ưa gì những kẻ đại diện theo kiểu "bàng môn tả đạo" như Tôn Dũng.
Uông Thu Huy như thể đã phát hiện ra điều gì đó, nghiêng người nói với Tôn Dũng, "Anh đi tìm Hạ Linh đi, đừng để tính khí cực đoan của đứa ấy gây rắc rối. Tôi còn phải trao đổi với Kỷ Li một chút."
Tôn Dũng nhớ đến cái tổ tông của Hạ Linh, trong lòng tức tối. Gã đảo mắt qua lại giữa hai người, quyết định thay đổi kế hoạch.
"Được, cậu bảo Kỷ Li thêm wechat của tôi, lát nữa bàn chuyện công việc sau."
Trong lời nói, gã coi Kỷ Li như nghệ sĩ dưới trướng mình một cách hiển nhiên.
Tôn Dũng nói xong liền rời đi.
Kỷ Li đợi đến khi bóng gã biến mất hoàn toàn mới ngước nhìn Uông Thu Huy, "Tổ trưởng Uông, tôi không muốn Tôn Dũng làm đại diện của mình."
"Ồ?" Uông Thu Huy nhả khói, nở nụ cười không ra cười, "Vào hãy nói."
Cánh cửa phòng làm việc đóng lại.
Uông Thu Huy dựa vào cạnh bàn, đầu ngón tay vung bay làn khói thuốc, "Cậu phải biết rằng người mới không thể lựa chọn, nhất định phải nghe theo sự sắp xếp của công ty vô điều kiện."
Kỷ Li nghe những lời nhắc nhở công khai ấy, bình tĩnh đáp: "Tôi biết. Nhưng đại diện không chỉ có mỗi Tôn Dũng."
"Kỷ Li, tôi nói thật với cậu đi. Phòng quản lý nghệ sĩ rất thích tiềm lực mà dung mạo của cậu có thể đem lại. Để Tôn Dũng dẫn dắt cậu chính là điều tốt nhất."
Uông Thu Huy nhìn về phía y, nghiêm túc phân tích.
Tài nguyên của người đại diện có hạn. Ngoài trừ những người đã nổi tiếng, sở hữu đoàn đội riêng thì người mới thường bị chia đến dưới trướng vài đại diện khác nhau, khiến họ phải cạnh tranh tài nguyên.
"Tôn Dũng vừa ký với Hạ Linh, tài nguyên trong tay sẽ có rất nhiều. Tuổi và điều kiện của Hạ Linh cũng tương tự như cậu. Những vai mà cậu ấy có thể đóng, cậu cũng vậy."
"Nếu cậu muốn theo người đại diện khác, tài nguyên nhận được sẽ không tốt như thế."
Uông Thu Huy giấu diếm chút sự thật, khuyên bảo y, "Tôn Dũng có chút thủ đoạn. Những người mới mà gã từng dẫn dắt chắc chắn sẽ nổi bật."
Đôi mắt Kỷ Li thoáng hiểu, nhưng y không nói ra.
Con cáo già Tôn Dũng thường chọn người mới vì họ dễ bị khống chế.
Hơn nữa, thủ đoạn còn là gì đây? Trong giới giải trí, có vô số kẻ sẵn sàng lấy thân thể đổi lấy danh vọng, nổi tiếng chỉ là điều dễ dàng.
Trong sách, nguyên chủ cũng từng mắc phải cái "bẫy" ấy.
Uông Thu Huy đột nhiên không nhìn thấu cảm xúc của Kỷ Li, giọng trầm xuống: "Sao? Cậu vẫn không chịu à?"
"Ừ, nhưng tôi không có lựa chọn khác."
"Thật đúng là so với Hạ Linh, cậu càng không thể từ chối."
Uông Thu Huy thẳng thắn đáp, cắt đứt đường lui của y.
Là người mới, Kỷ Li không có quyền lựa chọn. Y hiểu rõ hơn ai hết, giờ đây ngoại trừ dung mạo, y chẳng còn lợi thế nào để đàm phán với công ty.
Tài nguyên phim truyền hình của nguyên chủ lúc đầu đều do cấp trên và Tôn Dũng đưa cho. Nếu y bây giờ ngang nhiên chống lại quyết định của công ty, e rằng con đường phía trước sẽ càng gian nan.
"Tôi biết rồi."
Y có tham vọng và thực lực, nhưng y biết đạo lý không thể "lấy trứng chọi đá".
Do nguyên chủ vốn không có kỹ năng diễn xuất nên mới bị đào thải khỏi giới giải trí, mất phương hướng. Còn Kỷ Li, dù tốt hay xấu, y cũng từng là người cầm cúp ảnh đế.
Chỉ cần chọn được kịch bản hay, tích lũy đủ kinh nghiệm, chuyện nổi tiếng sớm muộn gì cũng xảy ra. Chờ đến lúc y đủ tư cách, sẽ tìm cho mình một đại diện tài giỏi hơn.
Còn Tôn Dũng, muốn điều khiển y như con rối ư? Đừng mơ.
"Cậu có thể suy nghĩ thông suốt là tốt lắm rồi."
Uông Thu Huy nhẹ nhõm thở phào, hứa hẹn: "Yên tâm, chỉ cần cậu nổi được tí bọt nước, anh sẽ thương lượng với quản lý Tống, sắp xếp cho cậu một đại diện riêng."
Kỷ Li không quan tâm, dứt khoát nói: "Những bộ phim tôi nhận đều do Tôn Dũng sắp xếp à?"
"Ừm, công ty sẽ thông qua anh ta để đưa những tài nguyên phù hợp cho cậu."
Kỷ Li gật đầu, không chút do dự rời khỏi văn phòng.
Uông Thu Huy dí đầu thuốc vào gạt tàn, nhìn chằm chằm bóng lưng Kỷ Li, nở nụ cười đầy ẩn ý.
Anh tưởng rằng thanh niên này là quả hồng mềm nhũn, không ngờ lại có chính kiến. Hy vọng chút ngạo khí này có thể giữ được lâu hơn trong giới giải trí hỗn tạp này.
...
Kỷ Li vào phòng nghỉ ngơi, lấy điện thoại tìm kiếm tin tức về Hạ Linh. Y cần hiểu rõ đối phương khi đã có chung một đại diện.
Hình ảnh và tư liệu của Hạ Linh nhanh chóng hiện trên màn hình.
Hạ Linh có dung mạo đẹp trai phổ biến. Người ngoài nhìn vào cảm thấy khá ấn tượng, nhưng đặt vào giới giải trí thì lại bình thường.
Nhưng điểm mạnh của cậu ấy chính là khả năng hóa thân linh hoạt.
Năm ngoái, Hạ Linh tham gia một chương trình tuyển chọn thần tượng. Khác với vẻ ngoài hàng ngày, mỗi lần lên sân khấu, cậu ấy lại gây ấn tượng khác nhau.
Đáng yêu, đẹp trai, trong sáng, bí ẩn... đủ kiểu Hạ Linh cũng thu hút được nhiều fan. Kết quả đêm chung kết lại dần tụt hạng, khi ấy còn bị đem lên hot search Weibo, khiến fan trung thành của cậu ấy tức giận.
Chỉ tiếc rằng công ty cũ của Hạ Linh quá nhỏ, bỏ lỡ cơ hội sau khi chương trình kết thúc. Họ chỉ sắp xếp quảng cáo để kích fan cống tiền, coi fan như cái máy ATM.
Giới giải trí thay đổi quá nhanh, đừng nói đến một idol xuất thân từ show tuyển chọn như Hạ Linh. Chỉ một năm sau, cậu ấy đã đánh mất phần lớn danh tiếng.
Bốn tháng trước, Hạ Linh giải ước hợp đồng với công ty cũ, được Tôn Dũng mời vào Truyền thông Mộng Tưởng.
Hạ Linh không tiếp tục con đường ca hát nhảy múa, mà nhận vai nam chính trong một bộ web drama thanh xuân vườn trường. Sau khi đóng được nửa tháng, cậu ấy đang xem xét một bộ phim truyền hình mới.
Bỗng cửa vang lên tiếng bước chân.
Kỷ Li ngẩng đầu, thấy Tôn Dũng cầm cặp táp màu đen đi vào. Gã ngồi đối diện, nói oang oang: "Công ty sắp xếp cậu cho tôi là cậu gặp may rồi đấy."
Trong lúc nói chuyện, Tôn Dũng quan sát dáng vẻ của Kỷ Li lần nữa.
Gã từng dẫn dắt rất nhiều người mới. Dựa vào dung mạo hấp dẫn như thế, quả là hiếm thấy. Có khuôn mặt này mà không nổi tiếng thì đúng là trời bất công.
Dù trong lòng nghĩ vậy, Tôn Dũng vẫn cố tình phóng đại, "Cậu phải biết công ty chúng ta có vài tiểu sinh. Lúc còn là người mới, họ đều do tôi dìu dắt cả. Chỉ cần cậu ngoan ngoãn nghe lời, bảo đảm chưa đầy ba năm là tôi có thể đưa cậu đứng vững trong giới."
Kỷ Li cười nhạt, hỏi: "... Vậy sắp tới tôi sẽ nhận được phim gì?"
Tôn Dũng không ngờ y lại thẳng thắn như vậy, ngẩn ra vài giây trước khi lấy hai quyển kịch bản trong cặp táp ra, "Một bộ cổ trang nam hai, một là bộ thanh xuân vườn trường nam một hoặc nam hai, cậu có thể chọn."
Thực chất, hai kịch bản này đều là phần còn thừa của Hạ Linh.
Tôn Dũng đưa cho Kỷ Li chỉ để gây dựng hình tượng quyền lực trong mắt y.
Làm một người mới không tiếng tăm, vừa về dưới trướng gã một ngày đã được lựa chọn kịch bản, ai mà chẳng phấn khích? Ai mà không vui khi có được một đại diện tốt?
Tôn Dũng tựa lưng vào ghế, hờ hững quan sát sắc mặt của Kỷ Li, nhưng kết quả khiến gã thất vọng ——
Đôi mắt Kỷ Li bình tĩnh không hề dao động. Y cầm hai quyển kịch bản trên bàn nói, "Được, để tôi xem qua."
"..."
Chỉ vậy thôi?
Sao không thấy biết ơn? Gã đây có thực lực mà không thấy sao?
"Ừm, cậu đọc thử đi. Bộ cổ trang có công ty chúng ta đầu tư, tổ chế tác khá hơn chút."
Tôn Dũng giấu đi vẻ khó chịu trên mặt, thầm nghĩ.
Thôi, hướng nội ít nói càng dễ sai bảo.
Cho trước vài vai phụ, nếu không nuôi được thì đem đi "bán" cũng không muộn.
Tôn Dũng nhìn Kỷ Li như nhìn báu vật, vừa định nói thêm thì ngoài cửa vang lên giọng nói đầy lo lắng: "Anh Dũng, Hạ Linh cãi nhau với nhân viên công tác ở trường quay, đang tức giận đi tìm anh đấy!
Đối phương là trợ lý của Hạ Linh, bị Hạ Linh vô duyên vô cớ chửi một trận nên vẻ mặt như đưa đám.
Tôn Dũng nhướn mày, mắng: "Tiểu tổ tông này lại nổi tính thiếu gia gì nữa! Ông đây là đại diện còn phải đi dỗ dành cậu ta mỗi ngày à!"
Tuy nhiên gã vẫn đứng dậy.
Dẫu tính khí của Hạ Linh rất tệ, nhưng thường ngày có thể kiếm kha khá tiền, Tôn Dũng tạm thời không muốn buông tha cho kẻ này.
"Kỷ Li, cậu tự xem đi nhé. Tốt nhất là nên có câu trả lời cho tôi trong vòng hai ngày."
Tôn Dũng dặn dò qua loa.
Kỷ Li thờ ơ đáp. Chờ đến lúc người đi rồi, y cầm kịch bản cổ trang kia lên.
Kỷ Li xem giới thiệu nhân vật và vài tờ nội dung kịch bản ——
Là một nam hai rất bình thường, quen biết nữ chính từ trước, làm rất nhiều việc cho nàng nhưng cuối cùng lại thất bại trước hào quang của nam chính.
Kịch bản cổ trang kiểu này ngàn bộ như một, tình tiết ngớ ngẩn phi logic, mất mấy năm mới sản xuất xong một bộ nổi tiếng. Nếu không thể, nam hai chỉ có thể làm nền cho nhân vật chính mà thôi.
Kỷ Li lắc đầu, dứt khoát khép kịch bản.
Y đoán những kịch bản này đều là phần còn thừa sau khi Hạ Linh chọn, không phải chất lượng tệ thì chính là đầu tư quá ít.
Nếu đổi thành người mới khác, chỉ cần có kịch bản, họ sẽ vui vẻ nhận hết.
Nhưng Kỷ Li có thái độ khác đối với sự nghiệp của mình. Chưa tới đường cùng, y không muốn hạ thấp tiêu chuẩn.
Nguyên chủ diễn nhiều phim loạn thất bát như thế, kỹ năng diễn xuất cứ giậm chân tại chỗ, không khá nổi.
Kỷ Li xoa xoa ngực, cầm quyển kịch bản thứ hai lên.
Đề tài thầm mến thanh xuân vườn trường, nghe Tôn Dũng nói, bộ phim này có chi phí đầu tư rất thấp.
Kỷ Li chẳng có quá nhiều hy vọng nhưng vẫn nghiêm túc mở ra, bất ngờ đọc say mê.
Mãi đến khi trời tối hẳn, Kỷ Li mới xem đến dòng độc thoại cuối cùng trong kịch bản ——
"Tôi như thuyết khách nằm ngoài sự kiểm soát của thời gian. Cố gắng thành toàn cho các cậu ấy trong những lần luân hồi."
Kỷ Li thở dài, xoa xoa khóe mắt hơi sưng.
Y lật lại trang giới thiệu nhân vật, ánh mắt lặng lẽ rơi trên tên nhân vật kia.
Hướng Tùy An, nam ba.