13. Chương 13: Bạn gái?

Sau Khi Yêu Thầm Trở Thành Sự Thật thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tháng Năm vừa đến, tạp chí *Thượng Giai* đã cho ra mắt ấn bản mới nhất, đồng thời chiến dịch quảng bá cho album mới của Trần Vũ Luân cũng đang diễn ra hết sức rầm rộ.
Đúng như dự đoán, vào ngày tài khoản chính thức đăng bài quảng bá, chỉ sau ba tiếng, hashtag #TrầnVũLuânTạpChíĐạiTác# đã vươn từ vị trí thứ 21 lên vị trí thứ 2 trên bảng xếp hạng xu hướng.
Trong loạt ảnh, Trần Vũ Luân đã hoàn toàn thay đổi khỏi hình tượng "chú cún con ánh nắng" thuở trước. Áo vest cổ chữ V sâu thoáng lộ ra ngực săn chắc, từng đường nét trên khuôn mặt sắc sảo như được tạc gọt, làm mờ đi vẻ ngây thơ ngày nào. Sự kết hợp tinh tế giữa ánh sáng và bố cục càng tôn lên nét mạnh mẽ của chàng trai, mỗi cử chỉ đều toát ra sự đầy sức sống.
Chẳng cần lớp trang điểm dày hay động tác khêu gợi, chỉ một ánh nhìn thôi cũng đủ khiến người ta liên tưởng đến chữ "dục".
Ngay khi bìa tạp chí vừa phát hành, fan của Trần Vũ Luân đã phát sốt, nhất loạt hô vang "Cún con nhà mình đã lớn rồi!", thi nhau để lại những bình luận như "Em trai, chị không thể chịu nổi nữa rồi!" dưới bài đăng của tài khoản chính thức.
Quả thật, những bức ảnh lần này của Trần Vũ Luân khác biệt hoàn toàn so với hình tượng trước đây, đã gây nên một cơn chấn động không nhỏ. Trước đó, khi cậu nổi tiếng, để tăng độ phủ sóng, fan và ekip thường xuyên đẩy những bức ảnh lung linh và hậu trường lên xu hướng, luôn trung thành với hình tượng thiếu niên tươi sáng rạng rỡ. Nụ cười thuần khiết của cậu còn được người hâm mộ đặt biệt danh "thiên sứ nhỏ".
Cách tuyên truyền này ban đầu có thể thu hút sự chú ý và thiện cảm từ cư dân mạng, nhưng khi những thông tin tương tự xuất hiện dày đặc, dần dần khiến người ta cảm thấy chán ngán, mất đi hiệu quả tích cực trong việc thu hút fan lâu dài.
Thế nhưng lần này, tạo hình mới của Trần Vũ Luân đúng là khiến ai nấy đều phải mở mắt kinh ngạc.
Ngay khi độ hot của bìa tạp chí vẫn chưa hạ nhiệt, một loạt ảnh chụp lén bất ngờ lan truyền trên mạng cũng vươn lên vị trí thứ 3 trên bảng xếp hạng xu hướng.
Nhưng lần này, người chiếm spotlight trong ảnh không chỉ có Trần Vũ Luân, mà còn xuất hiện thêm một người phụ nữ khí chất ngút trời.
Trong ảnh, một cô gái mặc áo khoác da đang thuần thục cầm máy ảnh, ống kính hướng thẳng về phía Trần Vũ Luân dưới ánh đèn. Nhìn qua thì có vẻ là ảnh chụp trộm, chất lượng không được rõ nét, nhưng chỉ riêng đường cong của cô đã đủ khiến người ta tưởng tượng ra sự quyến rũ đến mức nào.
Chiếc quần skinny rách màu đen ôm sát đôi chân thon dài, chân mang đôi bốt Martin, áo khoác da ngắn khiến vòng eo nhỏ nhắn thi thoảng lộ ra theo từng động tác. Mái tóc xoăn dài buông xõa sau lưng, nửa khuôn mặt lờ mờ lộ ra càng khiến người ta suy nghĩ miên man.
Trong giới nhiếp ảnh thời trang, đa phần các nhiếp ảnh gia là nam giới, những người có chút danh tiếng thường có gu ăn mặc rất cá tính. Nhưng cô gái trong ảnh lại hoàn toàn đảo ngược ấn tượng vốn có của cư dân mạng.
Nam thanh nữ tú – tổ hợp này vốn đã quá bắt mắt, lại càng dễ khiến người ta tự vẽ ra cả trăm kịch bản tình cảm. Không hiểu vì sao, chỉ với vài tấm hình không hề có chút ám muội nào, cư dân mạng lại nhất quyết nhìn ra cảm giác *couple*.
Khi làm việc, Nhan Yểu luôn có thói quen tập trung hoàn toàn. Những lúc cần chụp cận cảnh, cô sẽ hơi cúi sát lại một chút, hoàn toàn không suy nghĩ quá nhiều đến chuyện giữ khoảng cách lễ nghi. Cũng vì thế mà vài động tác thoạt nhìn qua có vẻ khá thân mật.
Loạt ảnh "bất ngờ" ấy chẳng mấy chốc đã bò lên tận top 3 bảng hot search, cư dân mạng cũng bắt đầu tò mò về thân thế của Nhan Yểu.
【Chị đẹp này là ai thế?! Tôi đã tự viết ra hai mươi vạn chữ ngôn tình giới giải trí rồi đó...】
【Nhiếp ảnh gia gì lạ hoắc thế? Mới vào nghề à?】
【Để tôi phổ cập cho mấy người không có kiến thức: Chị gái xinh đẹp trong ảnh tên là Nhan Yểu, mới về nước chưa lâu, từng là nhiếp ảnh gia độc quyền của *High Fashion* bên Mỹ, địa vị trong làng thời trang quốc tế cao hơn idol nhà mấy người không biết bao nhiêu lần, làm ơn ngậm mồm lại, đừng thấy ai cũng bắn đại.】
【Tại sao tôi lại cảm thấy ánh mắt Trần Vũ Luân nhìn nhiếp ảnh gia nó cứ gợi gợi sao ấy... cứu tôi với!】
【Ôi trời ơi, tôi đu *couple* này mất rồi! Em trai nhà tôi biết rung động rồi chăng?!】
...
Dư luận bắt đầu sôi sục, đồng thời lượng tiêu thụ của tạp chí *Thượng Giai* cũng tăng vọt theo cấp số nhân.
Trong lớp học, chuông vào tiết còn chưa vang lên, vài ba sinh viên đã tụm lại tám chuyện.
Mặc dù ngành Toán học nam sinh chiếm phần lớn, nhưng đến giờ nghỉ giải lao, đám con trai vẫn không bỏ qua mấy chủ đề hot trên Weibo.
Bọn họ không mấy hứng thú với Trần Vũ Luân hay ảnh của cậu ta, nhưng lại cực kỳ quan tâm đến người đã chụp ra loạt ảnh đó.
"Cô nhiếp ảnh gia này cũng thú vị ghê, lợi đủ cho cái thằng Trần Vũ Luân kia rồi."
"Tôi cũng muốn chị đẹp chụp ảnh cho tôi nữa cơ. Nói thật, tôi mà chịu khó trau chuốt một chút thì chẳng kém gì cái thằng họ Trần đâu nhá."
"Tuyệt đỉnh luôn, cái đôi chân kia là thật á? Nếu là tôi thì đến hồn cũng bay luôn chứ hơi đâu mà chụp với chẳng ảnh."
...
Khi Giang Nghiên bước vào lớp cùng sách giáo trình trong tay, vừa đúng lúc nghe thấy vài cậu sinh viên đang tụ lại thì thầm cái gì đó với điện thoại.
Anh chỉ lạnh nhạt liếc qua một cái, không để tâm mấy lời bông đùa của mấy đứa con trai mới lớn, vẻ mặt bình tĩnh chuẩn bị cho tiết dạy.
"Chậc, mấy tấm ảnh của Trần Vũ Luân mà đẹp như vậy, chẳng phải là nhờ nữ thần của tôi đó sao?" Trong đám nhóc ấy, bỗng có người lên tiếng.
"Hứa Hạo Hải, Nhan Yểu thành nữ thần của cậu từ bao giờ thế? Mới nổi lên có mấy ngày thôi mà? Kiểu thấy ai đẹp cũng mê như cậu, không ai sánh được thật đấy."
Nhan Yểu?
Tay đang lật sách bỗng khựng lại, Giang Nghiên khẽ cau mày, như thể không ngờ lại nghe thấy cái tên đó trong hoàn cảnh này.
Trùng tên?
Có điều họ "Nhan" vốn đã hiếm, tên đơn là "Yểu" lại càng độc, hai chữ ghép lại thì e là chẳng có mấy người.
Trước đây, Nhan Yểu từng có nhắc qua với anh rằng hiện tại đang làm nhiếp ảnh gia, phần lớn thời gian đều nhận chụp ảnh bìa và ảnh nghệ thuật cho người nổi tiếng. Trong ấn tượng của anh, công việc nhiếp ảnh nên là một vai trò đứng sau ống kính, thế nhưng nhìn thái độ sôi nổi của lũ sinh viên này thì có vẻ như cô đã được cư dân mạng đào ra rồi.
Người đàn ông khẽ nhướn mày, ánh mắt dừng lại trên cậu bạn tên "Hứa Hạo Hải".
Tuy Giang Nghiên đã dạy lớp này không ít buổi, nhưng trong đầu lại chẳng có chút ấn tượng nào về bọn sinh viên. Các môn học ở khoa Toán vốn đã khô khan như thiên thư, chẳng giống một số lớp văn học nơi sinh viên có thể hăng hái phát biểu, thoải mái bày tỏ suy nghĩ. Sinh viên ở đây đa phần cúi gằm mặt, im thin thít, cứ như chỉ sợ bị điểm danh.
Mà các sinh viên ra sức "tàng hình", Giang Nghiên cũng hiểu rõ tâm lý ấy, thành ra mấy tiết lên lớp rồi mà ngoài lớp trưởng ra, anh chẳng nhớ nổi nổi ai khác.
Thế mà hôm nay, lại có thêm một cái tên đọng lại trong trí nhớ anh - "Hứa Hạo Hải"
"Xì xì xì! Tôi thấy đẹp là yêu từ bao giờ hả?" Hứa Hạo Hải rõ ràng không hề để ý đến ánh nhìn của Giang Nghiên, giờ phút này giữa đám bạn thân, cậu ta không nhịn được mà vung lời chém gió: "Tôi yêu bạn gái tôi thì sao chứ?"
Lời vừa buông ra, bàn tay đang lật giáo trình của người đàn ông chợt khựng lại, ánh mắt lạnh đi trông thấy.
"Ê ê ê! Bạn gái luôn cơ á? Gọi nhanh vậy đó hả?"
"Cậu gọi người ta là 'bạn gái', người ta đã đồng ý chưa?"
"Thật không dám giấu, Địch Lệ Nhiệt Ba chính là vợ tôi, cái danh phận này tôi không giữ nổi nữa rồi."
...
Vài cậu sinh viên cười cợt trêu nhau, tiếng cười hồn nhiên của tuổi trẻ lan khắp lớp học.
"Bóp".
Tiếng vỗ bàn vang lên, không quá mạnh nhưng đủ dứt khoát, giòn tan trên bục giảng. Giây tiếp theo, cả lớp học đang rôm rả bỗng chốc im bặt như tắt tiếng.
Mấy cậu con trai đang cười nói nãy giờ đồng loạt quay đầu nhìn về phía Giang Nghiên, ánh mắt chạm phải luồng hơi lạnh trong đôi mắt kia khiến ai nấy đều vội vàng cúi gằm mặt, chẳng còn chút khí thế đùa cợt nào lúc trước.
"Ồn ào."
Giọng nói lạnh lùng vang lên bên tai, khiến sống lưng vài người bỗng nổi da gà, cứng đờ cả người.
Cái biệt danh "Giang Ma Đầu" không phải tự dưng mà có. Chẳng qua thời gian gần đây tâm trạng Giang Nghiên có vẻ tốt hơn, bầu không khí lúc giảng bài cũng thoải mái hơn đôi chút.
Mà trai tầm hai mươi, đứa nào chẳng non nớt bồng bột, chỉ cần một chút ánh nắng là đã nở hoa, nên mới có cái cảnh giờ học sắp bắt đầu mà dám bàn luận ba cái tin đồn tình ái.
Vài đứa tụ tập với nhau thấy vậy thì lập tức tản ra hết, chỉ còn lại mỗi Hứa Hạo Hải ngồi lại một mình ở chỗ cũ.
Không khí bỗng chốc trở nên ngại ngùng tột độ.
Hứa Hạo Hải vò đầu, vô tình lại chạm phải ánh nhìn lạnh buốt như băng của ai đó, cả người liền cứng đờ.
"Chào... chào thầy ạ..." Cậu ta không biết rốt cuộc mình đã đắc tội gì với vị "ma đầu" này, bản năng sinh tồn khiến cậu ta vội cúi đầu chào lấy lòng.
Nhưng chẳng mảy may hiệu quả.
Sau lưng bắt đầu rịn mồ hôi lạnh, áp lực bủa vây khiến Hứa Hạo Hải chỉ muốn chui tọt xuống gầm bàn trốn đi cho rồi.
Cậu ta âm thầm chửi thề trong bụng, điên cuồng tự hỏi rốt cuộc mình đã phạm phải lỗi gì.
May mà đúng lúc đó, tiếng chuông vào tiết vang lên, như cứu tinh giáng trần, kéo cậu ta thoát khỏi vực thẳm.
Giang Nghiên cúi đầu, nhẹ nhàng vuốt phẳng trang giấy vừa bị nhăn, hàng chân mày lạnh nhạt lướt qua một tia giễu cợt.
Bạn gái? Hừ, cái tuổi này mà dám lớn giọng nói ra hai từ đó?
Mơ mộng viển vông.
Suốt một tiếng rưỡi sau đó, vị giáo sư Giang vốn nổi tiếng là chưa từng gọi ai trả lời, hôm nay lại phá lệ điểm danh.
Mà kẻ "trúng số" đầu tiên không ai khác chính là Hứa Hạo Hải, bị gọi tên tận ba lần!
Lớp học rộng thênh thang bỗng chốc bao trùm một không khí kỳ dị, ai nấy đều rụt cổ cúi đầu, như thể chỉ cần lộ mặt một chút là sẽ bị thần chết điểm danh.
Riêng Hứa Hạo Hải thì như ngồi trên đống lửa, sống trong cơn run rẩy suốt cả buổi học, đầu óc thì cứ xoay mòng mòng, cố gắng tìm ra xem rốt cuộc mình đã sai ở đâu. Kết quả nghĩ tới nghĩ lui chẳng ra được gì, tinh thần gần như sụp đổ.
Tâm tư của Giang Ma Đầu, chẳng lẽ còn khó đoán hơn cả bạn gái cũ của mình?!
Khi tiếng chuông tan học vang lên, Hứa Hạo Hải như được đại xá, thở phào nhẹ nhõm, vừa thu dọn đồ đạc vừa rón rén liếc nhìn bóng dáng của Giang Ma Đầu.
Nào ngờ ngay khoảnh khắc đối phương sắp bước ra khỏi cửa, hai ánh mắt lại đột nhiên chạm nhau.
Má ơi, cái này đáng sợ tới mức có thể viết thành truyện kinh dị luôn đó!
Cứ như vừa sống sót sau tai nạn thảm khốc, đợi đến khi Giang Nghiên thật sự đi xa rồi, Hứa Hạo Hải mới vội vàng móc điện thoại trong túi ra, mở khung chat quen thuộc trên WeChat, điên cuồng gõ chữ:
Hứa Hạo Hải: Chị ơi, em bị thầy nhắm trúng trong giờ học rồiiii 😭
Hứa Hạo Hải: Nhớ chị, muốn được chị an ủi 😢