Sậu Lạc - Kỉ Kinh
Chương 82: Lì xì đêm giao thừa
Sậu Lạc - Kỉ Kinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hướng Biên Đình không cần hỏi nhiều cũng hiểu lí do vì sao Hạ Tuyên lại từ chối lời đề nghị của mình.
Hạ Tuyên từ chối không phải vì không muốn về, chỉ là muốn để cậu có một cái Tết thật yên bình. Lúc này mà về lại Giang Châu, lại còn nói với bố mẹ rằng mình muốn ở nhà hàng xóm đón Tết, dù là giấu giếm hay là thẳng thắn, cái Tết này chắc chắn sẽ chẳng thể nào yên ổn được.
Dù sau này còn biết bao nhiêu năm nữa có thể đón Tết cùng Hạ Tuyên, nhưng lúc này không cần phải vội vàng. Cậu chỉ cảm thấy bức bối, khó chịu, không muốn xa Hạ Tuyên dù chỉ một chút thời gian.
Những năm qua, Hạ Tuyên đã mất đi quá nhiều thứ, gần như chẳng còn gì cả. Dù Hạ Tuyên vốn dĩ phóng khoáng, tâm lí mạnh mẽ, có lẽ hắn chẳng quan tâm đến cô đơn, nhưng bỏ qua tất cả, Hướng Biên Đình nghĩ đơn giản thế này—cậu muốn ở bên cạnh Hạ Tuyên, cậu muốn có mặt trong cuộc đời của hắn.
Đôi lúc, Hướng Biên Đình cảm nhận được chút kiêu ngạo từ sâu trong tiềm thức của mình. Cậu thương Hạ Tuyên, nhưng cũng rất coi trọng giá trị của bản thân trong mối quan hệ với hắn.
Cậu muốn Hạ Tuyên cần cậu.
“Vậy anh sẽ đón Tết với ai?” Hướng Biên Đình nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ hỏi Hạ Tuyên, tâm trí bỗng trở nên mơ hồ.
“Anh sẽ đến nhà Ninh Viễn đón Tết.”
Đúng vậy, còn có Ninh Viễn và cả dì Ninh nữa, Hạ Tuyên đâu phải chỉ có một mình.
Hướng Biên Đình không biết mình ngủ gật từ lúc nào. Khi tỉnh dậy, cậu thấy mặt chú Hạ ngay trước mặt mình.
“Có khó chịu không?” Chú Hạ hỏi cậu.
Trong khoảnh khắc, Hướng Biên Đình ngây người ra, chậm chạp lắm mới nhớ ra mình vừa gọi điện cho Hạ Tuyên. Cậu vẫn ngồi trong xe, nhìn quanh tìm điện thoại. Điện thoại nằm ở dưới chân, bị áo khoác che khuất. Cậu cầm lên xem thử, giật mình nhận ra Hạ Tuyên vẫn chưa tắt điện thoại.
Thực ra cậu chỉ ngủ gật có một chút, từ KTV về nhà mất khoảng hai mươi phút. Cậu vừa nói với Hạ Tuyên có mấy câu đã ngủ, Hạ Tuyên nghe thấy tiếng thở của cậu vài phút, sau đó là tiếng động hỗn tạp, đoán điện thoại chắc chắn đã rơi khỏi tay.
Điện thoại để trên giá đỡ xe vẫn không tắt. Cậu không nỡ tắt, muốn nghe tiếng hắn khi tỉnh dậy.
“Anh Tuyên?” Giọng Hướng Biên Đình khàn đặc.
“Đến nhà rồi à?” Hạ Tuyên đã về đến nhà. Hắn đứng trên ban công hút thuốc, điện thoại vẫn cầm trong tay, chỉ cần nghe thấy tiếng động đầu dây bên kia là sẽ trả lời ngay.
“Ừm…” Hướng Biên Đình tỉnh lại nhưng vẫn choáng váng, đầu như bột nhão. Cậu xuống xe, khẽ nói với chú Hạ “Cháu không sao”.
Hướng Biên Đình vẫn còn đang lâng lâng, lên lầu vào phòng đóng cửa rồi không chịu được nữa, đổ người xuống giường, nhắm mắt nói: “Sao anh không tắt điện thoại?”
Hạ Tuyên cắn điếu thuốc: “Không nỡ.”
Hướng Biên Đình mở mắt, nghe thấy tiếng gõ cửa liền đáp: “Vào đi.”
Chú Hạ bưng một cốc trà giải rượu vào, đặt lên đầu giường khẽ nói: “Uống cho mau tỉnh rượu.”
Hướng Biên Đình ngồi dậy uống một ngụm trà, nghe chú Hạ nói: “Sếp Biên và sếp Hướng đã về.”
Cậu cầm cốc trà sững sờ một lát, rồi gật đầu ừ một tiếng.
Chú Hạ khép cửa ra ngoài, Hướng Biên Đình nhấp từng ngụm trà giải rượu, gọi: “Anh Tuyên.”
“Ừm.” Hạ Tuyên đáp lại, nói: “Anh đi tắm, em nghỉ sớm đi.”
Im lặng một lát, Hướng Biên Đình ừm một tiếng.
“Chúc ngủ ngon.” Hạ Tuyên nói.
“Chúc ngủ ngon.”
Điện thoại tắt, Hướng Biên Đình ngồi bên giường vô hồn nhấp trà giải rượu. Vừa uống xong thì mẹ cậu đã đến gõ cửa, vào phòng ngửi thấy mùi rượu thì không khỏi nhíu mày.
“Uống rượu à?” Mẹ cậu hỏi.
“Con uống một chút, vừa rồi chơi game thua bạn cùng lớp.”
Mẹ vỗ vỗ đầu cậu: “Đi tắm đi, mùi rượu nồng quá.”
Hướng Biên Đình khẽ cười: “Làm gì mà nồng, con chỉ uống một chút thôi.”
Phòng của Hướng Biên Đình lúc nào cũng có mùi bạc hà nhẹ nhàng, dễ chịu, nhưng lúc này lại có chút mùi rượu rõ rệt, khiến Biên Du không quen.
Hướng Biên Đình bị mẹ đuổi đi tắm. Sau khi uống trà giải rượu, cậu cảm thấy khá hơn, nhưng vẫn còn buồn ngủ. Sau khi tắm xong, cậu gửi một tin nhắn cho Hạ Tuyên, chưa đợi hồi âm đã ngủ thiếp đi.
Sau đó, Hướng Biên Đình không nhắc lại chuyện về nam đón Tết cùng Hạ Tuyên nữa. Chưa nói đến thái độ của Hạ Tuyên, mà chính cậu cũng hiểu đây chẳng phải là chuyện thực tế. Dù nóng vội, cậu cũng phải cân nhắc cảm nhận của bố mẹ, không thể để họ đón một cái Tết lòng không yên. Tóm lại, giờ không thể tùy hứng được.
Cậu hiểu hết lí lẽ, cũng nghĩ rất rõ ràng. Có điều hiểu thì hiểu, nhưng cảm xúc lại không thể vui vẻ được. Lí trí có thể kiềm chế hành vi, nhưng không thể kiểm soát được cảm xúc.
Hướng Biên Đình rất ít khi để cảm xúc lộ trên mặt, hoặc có thể nói trước khi gặp Hạ Tuyên, cậu gần như chẳng bao giờ bị những cảm xúc phức tạp chi phối. Nhưng người hiểu cậu chỉ cần liếc mắt là có thể nhận ra cậu đang trong trạng thái như thế nào, chẳng hạn như Giang Lâm.
Từ khi Hướng Biên Đình về nhà nghỉ lễ chưa gặp anh mình, anh trai cậu là người rất bận rộn, bận đến gần Tết mới tranh thủ được chút thời gian. Vừa mới trở về từ chuyến công tác thì nhận được một “tin sốc”. Người lớn trong nhà đã sắp xếp cho anh ta một đối tượng, thậm chí còn không thông báo trước khi dẫn người về nhà, khiến anh ta tức giận đến mức suýt nữa thì nổ tung tại chỗ.
Đây không phải lần đầu tiên bố mẹ anh ta tự ý sắp xếp đối tượng cho anh ta, nhưng lần này thì quá mức. Lần này anh ta không nể nang ai nữa, đặt hành lý xuống rồi lập tức quay đi. Loại chuyện này phải đi từng bước, lần này mà còn nể nang thì sẽ còn lần sau. Anh ta hiểu rõ cha mẹ mình lắm rồi, trước đây anh ta cứ nhẫn nhịn cho nên mới để hai ông bà ngày nào cũng đạp lên giới hạn của anh ta.
Giang Lâm vừa khỏi cửa đã gọi điện cho Hướng Biên Đình, nói muốn mời cậu một bữa lớn. Thẩm Trạch đang ngồi bên cạnh Hướng Biên Đình, dẻo miệng hỏi Giang Lâm là bữa lớn này có phần của cậu ta không.
Giang Lâm cười nói: “Em cũng đến đi.”
Thế là hai người cùng qua đó.
Giang Lâm đến nhà hàng trước, tranh thủ hai đứa trẻ chưa tới thì vào khu vực hút thuốc hút hai điếu, khi quay lại thì hai người đã tới. Giang Lâm mặc vest dưới áo khoác, Thẩm Trạch thấy anh ta mặc trang trọng như vậy liền ngồi xuống nói: “Anh mặc như mới đi hẹn hò ấy nhỉ.”
Giang Lâm ném cho cậu ta một gói khăn ướt: “Nhóc con, thật chẳng biết điều gì cả.”
Thẩm Trạch giơ tay đón lấy, cười nói: “Anh Lâm, anh không phải là đi hẹn hò thật đó chứ?”
Giang Lâm mở thực đơn, miệng ngậm một điếu thuốc chưa gọi món, nói: “Anh vừa mới đi công tác về, hẹn hò cái gì chứ.”
Hướng Biên Đình liếc Giang Lâm: “Không phải cô đã dẫn người mà muốn giới thiệu cho anh về tận nhà rồi chứ?”
Giang Lâm ngẩng đầu nhìn cậu rồi gật đầu: “Đầu óc đúng là nhanh nhạy như một cơn gió.”
“Trông mặt anh đã khó coi thế nào rồi kìa.” Hướng Biên Đình nói.
Giang Lâm không muốn nhắc đến chuyện này, nhắc tới là thấy phiền lòng. Anh ta đẩy thực đơn về phía bàn của hai người: “Gọi đi, gọi món đắt vào.”
Ăn xong bữa tối tại nhà hàng, Giang Lâm dẫn hai đứa trẻ lên khu giải trí trên lầu chơi bi-a, chơi một lúc đã nhìn ra Hướng Biên Đình chẳng hề có hứng thú. Anh ta đã liên tục ghi điểm, nhưng Hướng Biên Đình căn bản không để tâm vào trò chơi, có một lần còn suýt đánh bóng ra ngoài bàn. Hướng Biên Đình như thế này thật hiếm thấy, Giang Lâm cầm cây bi-a đi vòng đến chỗ bóng trắng, lúc đi qua Hướng Biên Đình còn nói: “Sao hôm nay tâm hồn em không ở đây vậy.”
Bên cạnh, Thẩm Trạch “hứ” một tiếng: “Mấy hôm nay có hôm nào là tâm hồn cậu ấy ở đây đâu, chuyện quá bình thường.”
Hai người đều là những người hiểu rõ cậu, cũng chỉ có những người hiểu cậu mới có thể cảm nhận được sự khác thường nhỏ bé đó.
Giang Lâm cúi người xuống bàn trước, nghiêng đầu nhìn cậu nhưng không lập tức hỏi gì. Có một số chuyện, anh ta chờ Thẩm Trạch đi toilet không có ở đó mới hỏi: “Không phải vì cái anh chàng hàng xóm Giang Châu của em đó chứ?”
Hướng Biên Đình nhắm vào bóng trắng đẩy một cú, bóng này vào. Cậu đứng dậy nhìn anh trai, thực sự ngưỡng mộ khả năng quan sát nhạy bén của anh mình, và cũng không nghĩ là lâu như vậy mà có chuyện gì anh ấy cũng vẫn có thể liên tưởng ngay đến Hạ Tuyên.
“Anh vẫn nhớ anh ấy à.” Hướng Biên Đình cầm gậy bi-a đi sang phía bên kia bàn.
Giang Lâm nhướn mày, hỏi: “Bây giờ vẫn là hàng xóm à?”
Hướng Biên Đình lắc đầu, nói: “Không còn nữa.”
Mặc dù là điều nằm trong dự đoán, nhưng Giang Lâm vẫn ngẩn ra vài giây. Anh ta “hừ” một tiếng, nói: “Anh đã biết đó là chuyện sớm muộn thôi mà.”
“Cãi nhau à?” Giang Lâm hỏi cậu.
“Không.” Hướng Biên Đình lại đánh vào một quả, “Cãi nhau cái gì, bọn em vẫn tốt mà.”
“Vậy em làm gì mà như mất hồn thế hả.” Dù sao thì chỉ cần liên quan đến chuyện của người hàng xóm đó, Hướng Biên Đình đều có hơi không ổn, cho nên Giang Lâm mới có thể liên tưởng ngay đến trạng thái hiện tại của cậu với Hạ Tuyên.
Hướng Biên Đình nói chuyện với anh trai thường luôn có vẻ bông đùa: “Cảm nhận được chút khổ sở của yêu xa chứ còn sao.”
Giang Lâm sững sờ một chút, rồi bật cười ấn gậy vào lưng cậu một cái: “Lại còn yêu xa, trông cái tiền đồ của em này.”
Hướng Biên Đình cũng có thể xem như là tìm vui trong khổ sở, năm mới không gặp được Hạ Tuyên, cậu thực sự chẳng muốn làm gì.
Giang Lâm đi tới xoa xoa đầu cậu: “Yêu cái là trở nên trẻ con rồi.”
Hướng Biên Đình quay đầu nhìn anh ta, cảm thấy anh mình nói đúng, thực sự rất trẻ con, không chỉ trở nên trẻ con mà còn thích làm nũng nữa.
“Tốt đấy, có tính người rồi.” Giang Lâm đập vào trán cậu một cái, “Thỉnh thoảng anh lại thấy em cứ ngoan đến mức giống như một con búp bê vậy, trẻ con chút cũng tốt.”
Hướng Biên Đình hơi mỉm cười, cúi người đánh một quả cuối cùng vào lỗ.
Trước đêm giao thừa, Hạ Tuyên vẫn nhận việc. Cách đây nửa tháng, hắn đã cho Trình Dư nghỉ rồi, giờ trong studio chỉ có một mình hắn.
Từ tần suất hồi âm của hắn trên WeChat, Hướng Biên Đình biết những ngày này chắc chắn hắn rất bận rộn. Trước đêm Giao thừa một ngày, cậu gửi tin nhắn cho hắn, nhưng đến tối hắn mới hồi âm.
Giống như những năm trước, bữa cơm tối giao thừa năm nay cả gia đình vẫn ăn ở nhà Hướng Biên Đình. Nhà bác với nhà cô cậu cũng đã đến. Ngoài Giang Lâm là anh họ, Hướng Biên Đình còn có một người chị họ. Chị họ cậu có một cô con gái, năm nay vừa tròn sáu tuổi, là một bé gái lai, rất đáng yêu, trông như một em bé búp bê vậy. Chị họ cậu đã ly hôn, chồng cũ là một người Anh. Hôm nay ăn cơm, chị dẫn theo bạn trai mới tới, cũng là một người nước ngoài mắt sáng tóc vàng.
Giang Lâm vừa nhìn thấy bạn trai mới của chị mình đã cười hút thuốc: “Chị thích loại này à?”
Hướng Mẫn đang hút một điếu thuốc mảnh, cười nói: “Đúng, thích loại này.”
“Người này đẹp trai hơn người trước.”
“Lần sau tìm thì chắc chắn không thể tìm người kém hơn rồi.”
Phòng khách rộng, đông người như vậy mà vẫn rất trống. Hướng Mẫn và Giang Lâm đứng bên cửa sổ sát đất vừa hút thuốc vừa trò chuyện. Bạn trai mới của Hướng Mẫn đang nói chuyện với bố cô, con gái cô thì được bạn trai mới bế, đang cố gắng thoát khỏi tay anh ta rồi cầm một món đồ chơi bông chạy về phía cô, miệng mềm mại gọi “Mami”.
Hướng Mẫn vẫy tay với con gái: “Bé cưng tìm cậu Tiểu Hướng chơi đi, mami đang hút thuốc này.”
Hướng Biên Đình đang ngồi trên sofa chơi điện thoại, nghe thấy tiếng liền vỗ tay với cháu gái. Bé gái cũng là một người thích đẹp, bình thường không tiếp xúc nhiều với Hướng Biên Đình, nhưng vẫn rất gần gũi cậu. Chỉ cần cậu giơ tay ra là cô bé đã chạy đến ôm, từ nhỏ đã như vậy rồi. Lần này cũng vậy, Hướng Biên Đình vừa vỗ tay, cô bé đã ôm món đồ chơi chạy qua bổ nhào vào lòng cậu.
“Gọi cậu chưa?” Hướng Biên Đình cúi đầu nhìn bé.
“Cậu.” Hai mắt bé gái to sáng long lanh, màu mắt cũng rất nhạt, gương mặt giống búp bê này không thể không khiến Hướng Biên Đình nhớ đến dáng vẻ của Hạ Tuyên hồi nhỏ.
Hướng Biên Đình nắn nắn gương mặt bé.
Đến khi ăn tối, cháu gái vẫn muốn ngồi trong lòng Hướng Biên Đình, nhưng Hướng Mẫn không chiều: “Con ngồi như thế thì cậu ăn cơm làm sao được? Tự giác chút, qua đây với mami.”
Cháu gái rất nghe lời, vừa nghe mẹ nói đã đi qua. Hướng Biên Đình đã chơi với bé khá lâu, cuối cùng có thời gian rảnh để xem điện thoại. Tin nhắn WeChat hôm nay đặc biệt nhiều, vừa mở ra đã thấy toàn là lời chúc năm mới. Hướng Biên Đình mở khung chat với Hạ Tuyên, một giờ trước cậu đã gửi tin nhắn cho Hạ Tuyên nhưng còn chưa nhận được hồi âm.
Không biết đêm Giao thừa, anh ấy có còn đang làm việc không?
Điện thoại rung không ngừng, rất nhiều nhóm chat đều đang phát bao lì xì, âm thanh rung các kiểu khiến Hướng Biên Đình hơi phiền. Cậu khẽ nhíu mày rồi tắt màn hình, để điện thoại trên bàn, nâng cốc nước trái cây trước mặt lên uống một ngụm.
Giang Lâm ngồi bên cạnh, quay đầu nhìn cậu rồi khẽ nói: “Nhìn em kìa, mặt mày u ám.”
Người lớn đang trò chuyện, nhưng Hướng Biên Đình không nghe được một câu nào. Sau mười phút, cậu mới nhận được tin nhắn của Hạ Tuyên.
—— Ở nhà?
Hướng Biên Đình nhìn màn hình điện thoại mà sững sờ, một giây sau đột nhiên đứng dậy khiến cả nhà chợt im lặng, mọi người bên bàn ăn đồng loạt nhìn về phía cậu.
“Có chuyện gì vậy?” Mẹ nhìn cậu, biểu cảm có hơi nghi ngờ.
“Con… ra ngoài gọi điện một chút.” Hướng Biên Đình cầm điện thoại nói.
“Chắc thằng bé này có bạn gái rồi.” Sau khi người ra ngoài, cô cậu nói một câu.
Hướng Mẫn cho con gái ăn một miếng thịt bò nhỏ, nói: “Đến đại học rồi có bạn gái không phải là chuyện bình thường sao, Tiểu Đình lại đẹp trai như vậy.”
Cháu gái vỗ vỗ bàn, cất giọng nhỏ nhắn lặp lại hai lần: “Đẹp trai! Đẹp trai!” Một bàn đều bị cô bé chọc cười.
Hướng Biên Đình vừa đi ra ngoài vừa gửi tin nhắn cho Hạ Tuyên, tay còn hơi run.
—— Có ở.
—— Anh Tuyên, anh ở đâu?
—— Anh vừa đi đâu vậy, em nhắn tin cho anh mà anh không trả lời.
Hạ Tuyên: [Vừa ở trên máy bay.]
Khi đọc được tin nhắn này, Hướng Biên Đình cảm thấy như mình đã ngừng thở, cậu gọi điện cho Hạ Tuyên.
“Anh Tuyên? Anh…”
“Ra ngoài một chút, anh cần em ba phút.”
Hướng Biên Đình đột nhiên nhìn về phía cổng sân, ngẩn ra hai giây rồi lập tức chạy tới. Qua cánh cổng sắt, cậu và Hạ Tuyên nhìn nhau.
Hạ Tuyên mặc một chiếc áo khoác dạ màu nâu sẫm, vóc dáng cao lớn ẩn trong bóng đêm dày đặc.
Hướng Biên Đình đứng ngẩn ra một lúc lâu rồi mới đi qua ấn vào công tắc bên cạnh cổng sắt, cánh cổng vừa mở một chút, cậu đã nghiêng người chui ra ngoài từ khe cửa.
Hướng Biên Đình lập tức tiến tới ôm chầm lấy hắn. Cậu vùi mặt vào hõm vai Hạ Tuyên, rầu rĩ nói: “Ba phút thì làm gì đủ.”
Mùi bạc hà quen thuộc, cảm giác ấm áp quen thuộc.
Hạ Tuyên xoa đầu cậu, lồng ngực như được sưởi ấm.
“Sao anh lại đến đây?” Hướng Biên Đình ậm ừ hỏi.
Hạ Tuyên bỏ một bao lì xì đỏ dày vào túi áo khoác của cậu: “Đến để lì xì cho em.”
Cảm giác thấy trọng lượng nặng nề trong túi, Hướng Biên Đình hơi động thân, rồi đột nhiên bị Hạ Tuyên đè mạnh eo lại.
Cuối cùng cũng không thể kiềm chế được, hắn cúi đầu, chóp mũi chạm vào trán cậu.
“Lì xì cho em.” Hạ Tuyên nói, môi nở nụ cười.