23. Cao Phán Nguyệt kịp thời xuất hiện

Sáu Mươi Năm Cuộc Đời

Cao Phán Nguyệt kịp thời xuất hiện

Sáu Mươi Năm Cuộc Đời thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những lời này càng khiến đám Hồng vệ binh thêm kích động. Chúng lớn tiếng mắng chửi trưởng thôn: “Ông uy hiếp chúng tôi chính là uy hiếp vĩ nhân! Đây là tác phong của bọn tư bản, con gái ông cũng là con gái của tư bản!”
Vừa nói, chúng vừa xô đẩy khiến cô bé ngã lăn ra đất, khóc òa lên.
Đám người Nhiễm Bình chạy ra thì thấy dưới đất đã vương vãi máu.
Cả nhà trưởng thôn cùng mấy tên Hồng vệ binh đang hỗn chiến, đầu vỡ máu chảy.
Thấy nhân viên y tế chạy đến, trưởng thôn vội kêu lớn: “Nhiễm Bình, cầu xin cô! Cứu con gái của tôi!”
Nhiễm Bình nhận ra trán cô bé đang chảy máu.
Nhưng hiện tại, đám Hồng vệ binh đang ngăn cản, không một ai dám xông vào.
Nhiễm Bình suy nghĩ hồi lâu, nhìn các nhân viên y tế xung quanh, lòng cô càng thêm sốt ruột nhưng vẫn không một ai dám tiến lên.
Vốn dĩ con người ai cũng thích được nịnh nọt, cô lấy hết dũng khí, tươi cười bước tới.
Nhiễm Bình xinh đẹp, nụ cười lại dễ mến, khi cô cất lời, một tên Hồng vệ binh cũng có chút nới lỏng thái độ.
Nhưng đám Hồng vệ binh còn lại thì khác. Chúng lớn tiếng: “Chúng ta đang thực thi pháp luật, cô gái kia ở đây muốn cản trở pháp luật được thực thi hay sao?”
Nhiễm Bình liên tục xua tay: “Không phải, không phải, chúng tôi tuyệt đối không có ý này. Thật sự là bệnh nhân không chờ nổi, lỡ như có chuyện gì xảy ra, ảnh hưởng đến danh tiếng của các anh, lúc đó chẳng phải là được ít mất nhiều sao?”
Đồng nghiệp phía sau Nhiễm Bình đang cố gắng kéo áo cô, ra hiệu muốn cô lùi lại.
Nhưng cô lại không muốn lùi bước. Một là phải đưa bệnh nhân đi cấp cứu, hai là cùng nhau bị Hồng vệ binh phê đấu.
Nhưng Nhiễm Bình không hề biết rằng, đám Hồng vệ binh này hiện tại là vua một vùng, đến Chủ tịch Huyện còn không dám làm gì bọn chúng.
Ngay sau đó, đám Hồng vệ binh đẩy cô một cái, lớn tiếng nói: “Tư tưởng của vị bác sĩ này có vấn đề, thật đáng sợ! Bây giờ trong bệnh viện cũng có phần tử phản động.”
Ngón tay bọn chúng chỉ vào đám nhân viên y tế, ra lệnh cho họ im lặng.
“Đem gia đình này cùng cô bác sĩ có tư tưởng vấn đề này đi!”
Nói rồi, đám Hồng vệ binh liền kéo gia đình trưởng thôn cùng Nhiễm Bình đi.
Người xung quanh chỉ đứng nhìn. Có người còn mỉa mai: “Cô ta thích ra mặt thay người khác chứ gì, giờ thì hay rồi!”
“Bà đừng nói vậy, bác sĩ Nhiễm cũng là vì bệnh nhân….”
“Vị bác sĩ này là người tốt, thật đáng tiếc…”
“Thời buổi này người tốt làm sao sống nổi…”
Nhiễm Bình giãy dụa, một tên Hồng vệ binh đá vào bụng cô, khiến cô đau đớn hít sâu một hơi.
“Tư tưởng có vấn đề, còn dám phản kháng!”
Đúng lúc một tên Hồng vệ binh giơ tay định tát cô, một bàn tay nhỏ bất ngờ chặn lại.
“Dừng tay!”
Âm thanh này nghe thật quen thuộc.
Nhiễm Bình ngẩng đầu lên, là Cao Phán Nguyệt. Sao cô ta lại ở đây?
Cô ta không biết những người này là Hồng vệ binh sao?
Đám Hồng vệ binh thấy một cô gái dám ngăn cản bọn chúng, lập tức nổi giận: “Cô ta lại là phần tử phản động ở đâu xuất hiện thế này!”
Hắn giơ tay định bắt Cao Phán Nguyệt, lại nghe Cao Phán Nguyệt lớn tiếng kêu lên: “Cao đoàn trưởng! Ở đây có người gây rối trước cổng bệnh viện!”
Ngay lập tức, một người đàn ông trung niên mặc quân phục bước tới, phía sau ông ta còn vài người cũng mặc quân phục.
Hồng vệ binh của huyện Tòng Giang cũng không nhiều, phần lớn là học sinh, sinh viên đã tốt nghiệp cấp ba hoặc đại học.
Bọn chúng dùng những câu danh ngôn đã được học để củng cố tư tưởng của mình.
Nhưng nói cho cùng, bọn chúng đều là tự phát, không có tổ chức rõ ràng.
Khi thấy Cao đoàn trưởng bước tới, nhóm Hồng vệ binh liền tái mặt: “Chúng tôi chỉ là đang chấp pháp!”
Cao đoàn trưởng phất tay, nhóm người mặc quân phục kia liền gạt đám Hồng vệ binh sang hai bên, mở đường cho người dân vào chữa bệnh.
Cao Phán Nguyệt đỡ Nhiễm Bình dậy: “Chị không sao chứ?”
Nhiễm Bình lắc đầu, sau đó vội đi xem tình trạng của con gái trưởng thôn.
Cô bé đã ngất lịm.
“Phán Nguyệt, cảm ơn em, nhưng chị phải cứu người trước đã!”
Cao Phán Nguyệt gật đầu: “Chị mau đi đi, chỗ này cứ giao cho em!”
Có đám người mặc quân phục duy trì trật tự, bệnh viện đã hoạt động trở lại bình thường.
Người khám bệnh thì khám bệnh, người chữa bệnh thì chữa bệnh. Đến tận trời tối, Nhiễm Bình mới tan làm.
Nhiễm Bình lê thân thể mệt mỏi về ký túc xá, liền nghe thấy có người gọi cô ở ngoài cổng.
“Đói bụng không?” Cao Phán Nguyệt cầm theo ít đồ ăn, nhìn cô hỏi.
Cao Phán Nguyệt trước mặt đang mặc váy rất xinh đẹp, khác hẳn với vẻ mặt xám xịt của Nhiễm Bình.
Nhưng nhìn thấy Cao Phán Nguyệt như vậy, cô lại cảm thấy rất vui.