Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Bức Thư Từ Tiền Tuyến
Sáu Mươi Năm Cuộc Đời thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Đói bụng.”
Hai người ngồi trên ghế đá bệnh viện, ăn bánh mì Cao Phán Nguyệt mang đến.
Ở thời đại này, dù là kiếp trước hay kiếp này, cô cũng chưa từng được ăn bánh mì. Muốn ăn những món ăn vặt ngon phải đợi đến sau năm 2000.
Đó là sự khác biệt của người có tiền.
“Hôm nay quá nguy hiểm, em cũng chỉ có thể giúp chị một vài lần thôi.”
“Hiện tại những người này ngày càng trở nên điên rồ, sau này chị đừng quá phô trương được không?”
Nửa năm qua, Cao Phán Nguyệt đã trưởng thành hơn rất nhiều, nay đã có thể dặn dò Nhiễm Bình.
Nhiễm Bình gật đầu vui vẻ: “Nhớ rồi, lần sau chị sẽ cố gắng kiềm chế, chỉ là hôm nay là người quen trong làng của chị, con gái của ông ấy bị bệnh, rất đáng thương.”
“Hiện tại hỗn loạn thế này, nếu chị không biết kiềm chế, người đáng thương sẽ là chính chị. Chị muốn cứu người thì trước tiên phải tự bảo vệ bản thân mình đã.”
Cao Phán Nguyệt vội vàng khuyên nhủ Nhiễm Bình, sau đó còn bổ sung: “Chị đã từng dạy em, lúc nào cũng phải chú ý an toàn cho bản thân!”
“Sao đến lượt chị, chị lại không chịu nghe lời?”
Nhiễm Bình làm sao lại không hiểu những điều này, chỉ là khi khuyên nhủ người khác chỉ cần nói vài câu, còn đến lượt mình thì mọi thứ đều quên sạch.
Con người là những sinh vật phức tạp như vậy.
“Sao em lại ở đây?” Nhiễm Bình đổi chủ đề.
Cao Phán Nguyệt lấy ra một lá thư: “Hôm nay, sau khi giúp chị xong, thì vừa lúc nhận được thư của anh Kiến Minh gửi cho bố em, và một lá thư khác gửi cho chị, chị xem đi.”
Không ngờ Cố Kiến Minh lại gửi thư cho mình.
Nhiễm Bình nhận lấy, mở ra đọc, chỉ thấy nét chữ của Cố Kiến Minh cứng cáp, mạnh mẽ. Trong thư viết: [Bình Bình, thấy chữ như thấy người, anh ở tiền tuyến nghe nói tình hình trong nước đang hỗn loạn, nhớ giữ gìn sức khỏe, mong chờ ngày gặp lại! Cố Kiến Minh]
Lời lẽ không nhiều, nhưng mỗi câu đều chan chứa tình cảm.
Không hiểu sao, hốc mắt Nhiễm Bình chợt đỏ hoe, một giọt nước mắt rơi xuống trang giấy.
Khiến Cao Phán Nguyệt cũng thấy đau lòng: “Trước đây chị đối xử lạnh nhạt với anh ấy như vậy, không ngờ lại có ngày thấy chị khóc vì anh ấy thế này.”
Nhiễm Bình ngượng ngùng lau đi nước mắt.
“Không kiềm chế được.”
Nếu trước đây cô có thể nhận được một lá thư của Cố Kiến Minh, có lẽ đã không bỏ lỡ cả một đời.
Nhiễm Bình cất lá thư vào, lại nhìn thấy Cao Phán Nguyệt cũng đang đỏ hoe mắt: “Sao mắt em cũng đỏ rồi?”
“Em không biết, có lẽ là do thấy chị như thế.”
“Em tự hỏi, có phải nếu như em không xuất hiện, giữa hai người sẽ không có nhiều khúc mắc như vậy không?” Cao Phán Nguyệt thì thầm.
Nhiễm Bình mỉm cười: “Không liên quan gì đến em đâu. Trước khi em xuất hiện, chị từng mơ thấy một chuyện.”
“Chị mơ thấy anh ấy đi lính rồi mất liên lạc, chị đợi anh ấy cả đời, trước khi chết mới biết anh ấy đã lập gia đình và có cháu rồi.”
Cô cúi đầu: “Chị sợ… chuyện đó sẽ xảy ra.”
Tuy rằng chuyện đó đã xảy ra.
Nhiễm Bình nói như vậy, Cao Phán Nguyệt liền chợt hiểu ra: “Thảo nào…!”
“Năm đó, khi chị bỏ trốn khỏi tàu hỏa, em đã nghĩ mình đáng sợ đến thế sao, khiến chị phải bỏ đi trong đêm…”
“Ha ha.” Nhiễm Bình không nhịn được bật cười: “Cho nên đôi lúc chị cảm thấy em thật sự rất đáng yêu.”
“Đương nhiên, em rất là đáng yêu.”
Nhiễm Bình nắm lấy tay cô: “Bởi vì em đáng yêu như vậy nên chị sẽ không trách việc lần trước em không nói lời nào đã bỏ đi ở huyện Tô Hà.”
Cao Phán Nguyệt lè lưỡi: “Lúc đó, em vẫn chưa biết phải đối mặt với chị ra sao.”
“Nhưng giờ đây em đã hiểu, cảm giác yêu và được yêu khác biệt thế nào.”
Nhiễm Bình nhướng mày: “Em đã có bạn trai?”
Cao Phán Nguyệt gật đầu lia lịa: “Tháng sau chị được nghỉ phép, chị tới nhà em ăn cơm đi! Ngày nào em cũng kể cho mọi người trong nhà nghe, bố mẹ em rất muốn gặp chị!”
“Đoàn trưởng Cao chính là bố em sao?”
Nhiễm Bình cũng thấy hơi ngại, muốn từ chối nhưng lại không muốn Cao Phán Nguyệt buồn.
Cao Phán Nguyệt lại gật đầu thêm lần nữa: “Chị nhất định phải tới, trời tối rồi, em phải về đây thôi!”
Nói rồi, cô bé đứng dậy rời đi, không cho Nhiễm Bình có cơ hội từ chối.
Nhiễm Bình cũng đành đồng ý: “Biết rồi.”
Cô cũng quay về kí túc xá.
Trong kí túc xá, Nhiễm Bình đọc đi đọc lại lá thư của Cố Kiến Minh nhiều lần, nước mắt không kìm được mà tuôn rơi.
Cô biết tại sao mình buồn, nói đúng hơn, không phải buồn mà là tiếc nuối.
Rất nhanh, con gái thứ hai của thôn trưởng đã khỏi bệnh. Khi xuất viện, ông ấy đã đến cảm ơn cô.