Rời Đi Trong Im Lặng

Sáu Mươi Năm Cuộc Đời

Rời Đi Trong Im Lặng

Sáu Mươi Năm Cuộc Đời thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đối diện với ánh mắt khẩn cầu của bà lão, Nhiễm Bình hướng về phía Cố Kiến Minh và Cao Phán Nguyệt.
Cô phủi những chiếc lá khô trên vai bà, rồi nhẹ nhàng lên tiếng.
“Đừng đợi nữa, ông ta sẽ không về nữa đâu!”
Trưa hôm đó, ba người họ cùng lên chuyến tàu đi về thành phố.
Cố Kiến Minh và Cao Phán Nguyệt ngồi một bên, Nhiễm Bình ngồi đối diện với họ.
Cố Kiến Minh lấy khăn ra lau sạch bàn ghế trước, Cao Phán Nguyệt mới chịu ngồi xuống.
“Anh Kiến Minh, anh đối với em thật tốt, còn nhớ rõ em thích sạch sẽ.”
Cao Phán Nguyệt nở nụ cười ngọt ngào, rồi thầm đắc ý liếc nhìn Nhiễm Bình.
Cố Kiến Minh lại lau ghế cho Nhiễm Bình, đoạn thở dài nói: “Phán Nguyệt còn nhỏ, em đừng chấp nhặt với cô ấy.”
Nhiễm Bình đáp: “Hình như cô ấy cũng bằng tuổi tôi.”
Cố Kiến Minh nhíu mày, không nói gì thêm.
Sau một hồi còi vang, đoàn tàu từ từ lăn bánh rời sân ga.
Cao Phán Nguyệt vẫn quấn quýt bên Cố Kiến Minh, nói chuyện quên trời đất, còn cố ý chọn những chủ đề mà Nhiễm Bình không hiểu.
Nhiễm Bình cảm thấy hơi khó chịu, bèn đứng dậy đi đến khoang nối giữa hai toa tàu, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Phong cảnh dần lùi lại phía sau cửa sổ, hệt như cuộc đời đầy dày vò ở kiếp trước của cô.
“Em khó chịu ở đâu à?” Cố Kiến Minh đi theo tới hỏi.
Nhiễm Bình không nhìn anh ta, đáp: “Trước giờ chưa từng xa nhà, nên cảm thấy khá mới mẻ.”
Sau một hồi im lặng, Cố Kiến Minh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, nói: “Bình Bình, sau này em muốn đi đâu, anh sẽ đi cùng em.”
Anh ta ngừng một lát, rồi giải thích: “Anh biết em đang hiểu lầm anh và Phán Nguyệt. Anh chăm sóc cô ấy chỉ vì Thủ trưởng thôi, nếu cô ấy xảy ra chuyện gì, anh sẽ không biết ăn nói thế nào với Thủ trưởng.”
Nhiễm Bình nhíu mày.
Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, cô đã nhìn rõ sự thiên vị của Cố Kiến Minh dành cho Cao Phán Nguyệt.
Cô định rút tay ra thì Cố Kiến Minh lại nhét một xấp tiền và phiếu gạo vào tay cô.
“Có phải em vẫn không chịu tin anh vì giấc mơ lần trước không? Hiện tại anh đã đưa em tất cả những gì anh có, đây là tiền trợ cấp anh nhận được từ khi tham gia quân ngũ đến nay.”
Nhiễm Bình chấn động, muốn trả lại.
Cố Kiến Minh liền nhét số tiền đó vào túi cô, nói: “Anh sẽ chứng minh cho em thấy, anh không phải là người trong mơ kia.”
Ánh mắt anh ta chân thành, tha thiết, nóng bỏng, như muốn thiêu đốt trái tim cứng rắn của Nhiễm Bình.
Nếu cô không sống lại, chắc chắn đã bị người này làm cho rung động.
Nhưng ký ức trong đầu, cùng với sự chăm sóc mà Cố Kiến Minh dành cho Cao Phán Nguyệt trên đường đi, đã nhắc nhở cô rằng, cô là người không được yêu…
Vì sự kiên trì của Cố Kiến Minh, Nhiễm Bình cũng không từ chối.
Trời bắt đầu tối.
Cao Phán Nguyệt than đói bụng, nhưng cô ta không muốn ăn bánh bao mang theo. Cố Kiến Minh liền nhân lúc tàu dừng lại, xuống mua cho cô ta một hộp cơm.
Vừa đứng dậy, anh nhìn về phía Nhiễm Bình hỏi: “Bình Bình, em có muốn anh mua một phần không?”
Nhiễm Bình lắc đầu.
Thấy cô từ chối, Cố Kiến Minh cũng không nói gì thêm.
Anh ta vội vàng đi mua cơm về cho Cao Phán Nguyệt, còn cẩn thận mở ra gắp hết ớt bên trong.
Một dì ngồi bên cạnh nhìn thấy, vội vàng khen: “Thằng nhóc này yêu vợ quá!”
Lời vừa nói ra, Cao Phán Nguyệt ngượng ngùng cười, còn Cố Kiến Minh thì ngừng tay. Hình như anh ta ý thức được điều gì đó, liền đặt đũa xuống, nhìn về phía Nhiễm Bình.
Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt bình tĩnh của Nhiễm Bình, những lời muốn nói đều mắc kẹt trong cổ họng anh ta.
Cô vẫn chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ, hệt như chưa từng để ý đến những chuyện xung quanh.
Cố Kiến Minh lại nhíu mày, cảm giác như có tảng đá đè nặng trong lòng, khiến anh ta không thở nổi.
Nhiễm Bình không nghe thấy Cố Kiến Minh phủ nhận, trong mắt cô hiện lên sự nhẹ nhõm.
Đến người ngoài còn nhìn ra Cố Kiến Minh và Cao Phán Nguyệt rất xứng đôi, cô còn có thể làm gì được đây?
Đoàn tàu vẫn cứ tiếp tục lao về phía trước.
Suốt chặng đường này, Nhiễm Bình cũng không nói thêm lời nào.
Cho đến rạng sáng ngày hôm sau, đoàn tàu dừng lại ở huyện Thái Bồng.
Trời tờ mờ sáng, trong toa xe yên tĩnh chỉ còn văng vẳng vài tiếng ngáy.
Cao Phán Nguyệt tựa vào vai Cố Kiến Minh mà ngủ say, còn Cố Kiến Minh cũng ngủ thiếp đi, đầu hơi nghiêng về phía cô ta.
Nhiễm Bình chỉ nhìn thoáng qua, sau đó nhẹ nhàng nhét phiếu gạo vào tay anh.
Sau đó, cô xách hành lý của mình, bước xuống tàu mà không hề quay đầu lại.
Không lâu sau đó, đoàn tàu lại tiếp tục lăn bánh.