Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Chương 5
Sáu Mươi Năm Cuộc Đời thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hai ngày nữa là có thể thoát rồi.
Sáng sớm hôm sau.
Cố Kiến Minh dẫn theo Nhiễm Bình và Cao Phán Nguyệt lên huyện bằng xe khách.
Nhiễm Bình vừa mới chọn được một vị trí gần cửa sổ, Cao Phán Nguyệt lập tức đẩy cô ra và ngồi xuống.
“Anh Kiến Minh, em thấy khó chịu quá…”
Cao Phán Nguyệt nói với giọng mềm mại như bông, tiện tay kéo Cố Kiến Minh ngồi cùng.
Cố Kiến Minh có chút bất đắc dĩ, cúi xuống giúp cô ta mở cửa sổ.
Rồi sau đó mới quay đầu nhìn về phía Nhiễm Bình, giọng xin lỗi: “Phán Nguyệt dễ bị say xe, chúng ta nên quan tâm cô ấy một chút.”
Mỗi lời nói đều thể hiện sự quan tâm đặc biệt dành cho Cao Phán Nguyệt.
Nhiễm Bình siết chặt chiếc túi xách trong tay, không nói lời nào mà ngồi phía sau bọn họ.
Chiếc xe khởi động, chậm rãi lăn bánh.
Nhiễm Bình nhìn những cánh đồng lúa mạch mênh mông ngoài cửa sổ, lòng cô dâng trào cảm xúc.
Trải qua hai đời, ngoại trừ việc bị bán vào trong núi sâu, cô chưa từng rời khỏi thôn, cũng không biết thế giới bên ngoài ra sao.
Giờ phút này đây, cô mới thực sự cảm thấy mình được tái sinh.
Cố Kiến Minh và Cao Phán Nguyệt ngồi phía trước vẫn luôn nói chuyện không ngừng, nội dung toàn là những chuyện cô không hiểu.
Nhiễm Bình thấy vài đứa trẻ vui đùa ngoài cánh đồng, không khỏi nhớ về bản thân mình khi còn nhỏ.
Khi đó cô mới tám tuổi, cha cô uống rượu say mà đánh đập cô đến thương tích đầy mình, mẹ cô ngồi ôm em trai mới sinh, tỏ ra thờ ơ lạnh nhạt.
Cho đến khi cha đánh mỏi tay mới chịu dừng, cô chạy ra ngoài.
Cô núp trong một đống cỏ khô mà khóc, gặp Cố Kiến Minh đang chăn trâu ở gần đó.
Dù ký ức đã phai nhạt qua hơn nửa thế kỷ, Nhiễm Bình vẫn nhớ rõ lời hứa của chàng trai năm ấy.
Anh nói: “Đừng sợ, về sau anh sẽ tham gia quân ngũ, bảo vệ đất nước cũng sẽ bảo vệ em.”
Anh còn sợ cô không tin, liền giơ ngón út ra: “Chúng ta cùng nhau móc ngoéo nhé, lớn lên anh sẽ cưới em, sẽ không để ai bắt nạt em.”
Nghĩ đến đây, mắt Nhiễm Bình lại đỏ hoe.
Cô dùng cả đời để yêu một người đàn ông, cuối cùng chỉ là vô ích…
Lúc này, Cố Kiến Minh đột nhiên đứng dậy đến ngồi cạnh cô.
Thấy mắt cô đỏ hoe, anh nhíu mày hỏi: “Sao vậy em?”
Nhiễm Bình nhắm mắt lại, vô tình liếc thấy Cao Phán Nguyệt ngồi phía trước đang mơ màng sắp ngủ: “Không có gì.”
Im lặng một lát, Cố Kiến Minh do dự một lúc lâu mới mở lời: “Bình Bình, em có chuyện gì giấu anh đúng không?”
Nhiễm Bình ngơ ngác.
Anh ta lại tiếp tục nói: “Kể từ khi em không muốn đính hôn, con người em đã thay đổi hoàn toàn, cũng không còn thân thiết với anh như trước nữa….”
Cố Kiến Minh nhìn cô, trong mắt hình như có chút lo lắng.
Nhiễm Bình cúi đầu: “Tôi…”
Cô vừa mới mở miệng, Cao Phán Nguyệt đang mơ màng lại rên rỉ: “Anh Kiến Minh, em muốn ói quá….”
Cố Kiến Minh lập tức đứng dậy, đi đến đỡ cô ta tựa vào vai, sau đó mở rộng cửa sổ: “Cố gắng nhịn một chút, sắp đến nơi rồi!”
Đối mặt với tình huống này, Nhiễm Bình lại một lần nữa nhìn ra ngoài cửa sổ, vừa khóc vừa cười.
Bởi vì trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, cho nên Cố Kiến Minh vĩnh viễn sẽ không bao giờ biết được cô vì lý do gì mà thay đổi.
Hai giờ sau, ba người xuống xe tại Ga xe lửa.
Cố Kiến Minh đi mua vé, Cao Phán Nguyệt năn nỉ đòi đi theo.
Nhiễm Bình đứng ở cổng ga, nhìn mọi thứ xa lạ xung quanh.
Bỗng nhiên, có một bà lão đầu bù tóc rối kéo tay cô lại: “Cô gái, cô có thấy chồng của tôi ở đâu không?”
Nhiễm Bình còn chưa kịp phản ứng, người bảo vệ nhà ga liền nhắc nhở: “Cô đừng để ý đến bà lão này, ba mươi năm trước chồng bà ta đã bỏ trốn cùng người phụ nữ khác, sau đó bà ta hóa điên, mỗi ngày đều chạy đến trước nhà ga tìm chồng.”
Nghe những lời này, trái tim cô bàng hoàng.
Bà lão này rất giống cô ở kiếp trước. Nếu kiếp này cô vẫn không buông bỏ, có phải cũng sẽ giống như bà lão này không...