Bà chủ ly hôn và cuộc chiến mới

Sáu Mươi Năm Cuộc Đời

Bà chủ ly hôn và cuộc chiến mới

Sáu Mươi Năm Cuộc Đời thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Đưa vợ ông đến bệnh viện đi, đứng ngây ra đó làm gì?”
Nhiễm Bình sốt ruột đến mức quên mất ai là ông chủ, hét vào mặt Trương Chấn Hoa.
“Tôi, tôi đi lấy tiền!” Trong lúc Trương Chấn Hoa còn đang loay hoay, Nhiễm Bình đã không biết lấy ở đâu ra một miếng băng gạc sạch, ấn vào vết thương của bà chủ để cầm máu. Cũng may, tầng gác mái không cao, vết thương cũng không quá nghiêm trọng.
Khi đã cầm được máu, Nhiễm Bình lại dùng tăm bông thoa thuốc sát khuẩn vào vết thương để tránh nhiễm trùng.
“Xong rồi, xong rồi, không sao đâu!” Nhiễm Bình an ủi Trịnh Ngọc.
Trịnh Ngọc rất đau đầu, nhưng bà lại phát hiện ra thao tác của Nhiễm Bình rất chuyên tâm: “Được.”
Sau một lát, Nhiễm Bình đã hoàn thành việc sơ cứu vết thương cho Trịnh Ngọc. Lúc này Trương Chấn Hoa mới từ từ cầm tiền đi xuống: “Đi đi đi, đi bệnh viện!”
Trịnh Ngọc nhìn thoáng qua Nhiễm Bình. Nhiễm Bình vỗ vai bà chủ: “Đi kiểm tra một chút cũng tốt!”
Thế là hai vợ chồng ông bà chủ đi bệnh viện, Nhiễm Bình ở nhà dọn dẹp lại hiện trường.
Cho đến trời tối, chỉ có một mình Trịnh Ngọc đi về nhà.
Bà thất thần vừa vào cửa đã ngồi phịch xuống ghế, ánh mắt nhìn xa xăm.
Nhiễm Bình thầm thở dài, nghĩ bụng chắc bà chủ về nhà sớm vào buổi trưa và đã chứng kiến cảnh tượng đó.
“Bà chủ, ăn cơm không? Hôm nay tôi nấu cơm.”
Trịnh Ngọc lắc đầu: “Cảm ơn cô vì chuyện hôm nay. Tôi mời cô ra ngoài ăn.”
Trên phố có nhiều quán ăn, bà chủ dẫn Nhiễm Bình vào một quán. Bà chủ bảo cô gọi món, nhưng Nhiễm Bình lại vì bà chủ mà gọi các món thanh đạm như rau xào, mướp...
Thế nhưng Trịnh Ngọc là người bản địa huyện Thái Bồng, khẩu vị vốn chuộng đậm đà.
Bà gọi món mao huyết vượng (huyết vịt cay) và gan heo xào tỏi.
“Hôm nay cám ơn cô, khiến cô chê cười rồi.” Gọi món xong, Trịnh Ngọc lại nói cảm ơn Nhiễm Bình lần nữa.
Sau đó bà nói tiếp: “Cửa hàng này là của tôi. Tôi muốn ly hôn với ông ta. Cô là do ông ta tuyển dụng, tôi muốn hỏi không biết cô có tính toán gì không?”
Nhiễm Bình lo lắng: “Bà chủ, bà muốn đuổi tôi sao?”
Vừa mới đi làm, chẳng lẽ lại thất nghiệp.
Trịnh Ngọc nhìn dáng vẻ khẩn trương của cô, cũng nới lỏng tâm tình một chút: “Không phải, là muốn hỏi cô có muốn tiếp tục làm hay muốn rời đi!”
“Đương nhiên là muốn ở lại. Tuy rằng tôi là do ông chủ tuyển vào, nhưng tôi cũng không có bất cứ mối quan hệ nào với ông ta. Ông ta là tên đàn ông trăng hoa, đứng núi này trông núi nọ, tôi cũng từng gặp một lần, thật sự rất đáng ghét.”
Nhiễm Bình nhớ đến Cố Kiến Minh cùng Cao Phán Nguyệt. Đời trước chẳng phải cũng vì gặp được Cao Phán Nguyệt mà hắn ta đứng núi này trông núi nọ sao?
Vừa dứt lời, lại thấy khuôn mặt đầy tâm sự của bà chủ: “Bà chủ, bà tính khi nào mới ly hôn?”
Liền nghe Trịnh Ngọc nói: “Đã ly hôn! Bọn tôi không có đăng ký kết hôn, bây giờ ông ta cảm thấy có lỗi với tôi nên đã thỏa thuận ly hôn.”
Nhiễm Bình khẽ tặc lưỡi.
Thật ra vào thập niên 60, tư tưởng của phụ nữ cũng dần dần được giải phóng, rất nhiều phụ nữ dám yêu dám hận. Nếu không có chuyện xảy ra vào ba năm sau thì mọi thứ đã tốt đẹp hơn.
Hơn nữa lúc này cũng có rất nhiều người không đăng ký kết hôn, cho nên ly hôn cũng rất đơn giản.
Không giống như năm 2024, kết hôn phải đăng ký, ly hôn còn phải chờ thời gian hòa giải, cứ như muốn trói buộc người ta trong hôn nhân vậy.
“Chúc mừng bà chủ!” Nhiễm Bình nâng ly.
Vừa dứt lời, món ăn cũng được dọn lên.
Hai người ăn xong liền trở về hiệu thuốc. Hiện tại chỉ còn hai người Trịnh Ngọc và Nhiễm Bình, hơn nữa Trịnh Ngọc còn đang dưỡng thương, nên Nhiễm Bình càng bận rộn.
Nhưng mà cô lại thích sự bận rộn này.
Vết thương của Trịnh Ngọc dần dần hồi phục. Nhiễm Bình mỗi ngày theo bà chủ đến xưởng dược liệu nhập hàng, nhờ đó học hỏi được không ít kinh nghiệm.
Thấy Nhiễm Bình chuyên cần như vậy, bà chủ cũng không bạc đãi cô, mà còn tăng lương và phúc lợi cho Nhiễm Bình.
Cứ như vậy, hai năm trôi qua, Nhiễm Bình đã 22 tuổi.
Nhiễm Bình đã có một khoản tiết kiệm, và cũng đã lấy được giấy phép hành nghề y.
Trịnh Ngọc cũng lấy được giấy phép điều dưỡng, bà muốn cùng Nhiễm Bình biến hiệu thuốc này thành một phòng khám nhỏ.
Nhưng đúng lúc này, chiến tranh lại bùng nổ.
Cấp trên thông báo tuyển chọn tình nguyện viên Hậu cần. Trịnh Ngọc đã hỏi ý kiến Nhiễm Bình.
Nhiễm Bình bỗng sững sờ.
Trận chiến này chính là trận chiến đã khiến cô và Cố Kiến Minh ly biệt.
Đây là một trận chiến không thể không đánh.
“Chị Ngọc, trận chiến này có lẽ sẽ kéo dài rất lâu. Chờ khi mọi chuyện kết thúc, chúng ta quay lại mở phòng khám vẫn chưa muộn.”