Chương 10: Giữa Hai Làn Đạn

Sen Trong Bình

Chương 10: Giữa Hai Làn Đạn

Sen Trong Bình thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Là cô ta phải không?”
“Đúng như trong bức họa rồi, bắt cô ta lại!”
Thấy những kẻ chặn đường đều cầm đao kiếm, ta không dám chống cự, đành ngoan ngoãn để chúng trói tay chân, bịt mắt rồi đưa đến một sân viện hoang phế.
Ta vốn còn nghĩ, nếu kẻ chủ mưu đứng sau là nam phụ thèm muốn Đàn Liên, thì căn bản không cần phải bắt cóc ta làm gì. Giết chết ngay giữa phố chẳng phải tiện hơn sao.
Thế rồi, ta nghe thấy mấy kẻ bắt mình bắt đầu cãi vã nội bộ—
“Các ngươi có ý gì thế? Chẳng phải đã nói rõ là hợp tác sao, bây giờ lại cản ta là sao?”
“Cô ta bây giờ còn chưa thể chết. Lúc hợp tác đã nói rõ rồi, các ngươi cần người, bọn ta cần sổ sách. Bây giờ các ngươi giết cô ta, bọn ta lấy gì để đổi lấy sổ sách từ tên tiểu bạch kiểm họ Đàn kia?”
Bên ngoài bắt đầu tranh cãi, thậm chí đã động tay động chân.
Nghe đến đây, ta cũng đã hiểu được vài phần.
Đàn Liên lần này đến Tương Dương quả thật là có việc chính.
Phe quan lại và thương nhân ở Tương Dương bao che cho nhau, nông dân quanh vùng bị bóc lột rất nặng nề. Hắn đã ở lại quan phủ một tháng, chính là để thu thập chứng cứ của những phú thương và quan viên đó.
Những kẻ bắt ta thuộc hai phe: một phe chủ tử hẳn là một kẻ điên cuồng nào đó ở kinh thành, phe còn lại là các phú thương bản địa Tương Dương.
Hai bên, một phe muốn bắt ta để đổi lấy chứng cứ trong tay Đàn Liên, một phe khác lại muốn lấy mạng ta. Vì thế, chúng mới nhất trí hợp tác, tạm thời trở thành đồng bọn nhưng ai nấy đều có toan tính riêng.
Mặc dù bây giờ bọn chúng đang xung đột, có vẻ tạm thời ta không gặp nguy hiểm đến tính mạng, nhưng ta biết, sự an toàn này sẽ không kéo dài được bao lâu.
Đàn Liên mặc dù có lòng tốt, nhưng hắn càng bác ái chúng sinh.
Ngay cả khi ta là thê tử của hắn, trong lòng hắn, ta cũng sẽ không quan trọng hơn bách tính một thành.
Nếu Đàn Liên giao thứ trong tay hắn cho đám người này, không những bọn ta khó lòng thoát thân, mà nông dân Tương Dương sau này càng không còn hy vọng.
Hắn sẽ không đến đâu.
Và một khi bọn bắt cóc nhận ra điều này… ta sẽ thực sự mất mạng.
......
Ta cố gắng tự cứu lấy mình.
Sau một hồi nỗ lực, ta đã thành công buộc thêm một cái xiềng vào mắt cá chân của mình.
Tên bắt cóc vừa khóa xiềng cho ta vừa chửi rủa, trên đầu hắn còn in hằn một vết đỏ.
“Tiểu nương tử, còn dám lén đánh lén lão tử hả?! Nếu không phải thấy ngươi còn có ích, bây giờ lão tử sẽ cho ngươi nếm thử gậy gộc thật của ca ca.”
Những tên bên cạnh cười rộ lên.
Ta không lên tiếng, cúi đầu giả chết.
Càng đi càng xa
Nhưng mũi ta lại không ngừng hít hà.
…Ta ngửi thấy rồi.
Trên người tên bắt cóc đứng ở cửa, có một mùi mà ta đã từng ngửi thấy.
Đó là mùi của Nhiếp Chính Vương Cố Nam Chu mà ta từng tiếp xúc gần ở phủ Trưởng Công Chúa.
Ta trời sinh khứu giác nhạy bén khác thường, mùi đã ngửi qua dù bao lâu cũng có thể nhớ lại. Phụ thân ta trước đây hay khen ta là chó săn chuyển thế.
Nhưng bản lĩnh này chẳng có tác dụng lớn gì, ngày thường nhiều lắm cũng chỉ dùng để pha chế hương cao, hương phấn.
Thực tế thì quả thật chẳng có tác dụng gì.
Ta có thể ngửi ra tên bắt cóc đó đã gặp Cố Nam Chu trong vòng năm ngày, có thể xác định hắn là thuộc hạ của Cố Nam Chu.
Nhưng điều này có ích gì chứ? Chỉ khiến ta thêm tuyệt vọng mà thôi.
Nếu là các nam phụ khác, có lẽ ta còn một tia hy vọng sống sót, nhưng nếu là Cố Nam Chu quyền thế ngập trời muốn lấy mạng ta, e rằng dù ta có mọc cánh cũng khó thoát khỏi.
“Đàn Liên sẽ không dùng sổ sách để đổi cô ta. So với công lao sự nghiệp thì nữ nhân tính là cái gì,” thuộc hạ của Cố Nam Chu lạnh giọng nói, “Đừng nằm mơ nữa.”
Ta biết lời này là nói cho ta nghe.
Cố Nam Chu thù dai, chắc hẳn chuyện hôm đó ta cắt ngang cuộc nói chuyện giữa hắn và Đàn Liên, đã khiến hắn canh cánh trong lòng.
Cho nên hắn không chỉ muốn giết ta, mà còn muốn ta chết đi trong sự nhận thức rõ ràng rằng, ta hoàn toàn không quan trọng đối với Đàn Liên.
“Hừ.” Ta cười lạnh một tiếng.
Rồi khi bọn bắt cóc nhìn sang, ta cúi đầu thấp hơn.
Nhắm vào ta sao?
Không sao, giữa việc hèn nhát và tức giận, ta sẽ chọn âm thầm tức tối một mình.
......
Bọn bắt cóc nói, nếu trước lúc mặt trời lặn mà không thấy sổ sách, sẽ tiễn ta lên đường.
Chữ 'lên đường' trong miệng chúng, hiển nhiên không cùng nghĩa với Đàn Liên.
Gần kề cái chết, cuối cùng ta cũng hối hận.
Sớm biết dù làm gì cũng chết, lúc trước ta việc gì phải thương tiếc đóa hoa đẹp đẽ Đàn Liên này.
Đừng tưởng ta không biết đêm tân hôn hắn đã đánh ngất ta, bây giờ thì hay rồi, chẳng chiếm được lợi lộc gì, mạng lại sắp mất đi.
Ta không cam lòng!
Không biết có phải vì oán khí trong lòng ta quá nặng hay không, đến mức dọa sợ cả trời cao.
Mặt trời hôm nay dường như xuống núi chậm hơn một khắc.
Nhưng dù có chậm đến mấy, mặt trời rồi cũng phải lặn.
Ngay trước khoảnh khắc vệt hoàng hôn cuối cùng sắp biến mất, bên ngoài cánh cửa gỗ đổ nát của sân viện, lại xuất hiện một bóng hình quen thuộc.