Khinh Bạc Vạn Nhân Mê

Sen Trong Bình

Khinh Bạc Vạn Nhân Mê

Sen Trong Bình thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thẩm Hoài Hoan vừa thấy Đàn Liên liền quên hết mọi thứ, lắp bắp nói rằng mình đi nhầm đường, rồi vội vàng bỏ chạy.
Bên ngoài yên tĩnh trở lại.
Nhưng cảm giác nóng rực ở bụng dưới, theo thời gian lại len lỏi khắp cơ thể.
Ta không khỏi thầm mắng Thẩm Hoài Hoan hại người.
Cố Nam Chu trong lời hắn ta, là Nhiếp chính vương đương triều, nói là quyền cao chức trọng cũng không hề quá lời, một kẻ đầy tâm cơ, ôm ấp dã tâm như vậy, lại cũng si mê nhan sắc của Đàn Liên.
Chắc là Thẩm Hoài Hoan cũng đã bị hắn ta tính kế.
Tam Hoàng tử muốn hạ mê dược cho ta, để giữ gìn danh tiết cho Đàn ca ca của hắn ta; nhưng vị Nhiếp chính vương kia lại tính toán một mũi tên trúng hai đích, muốn Tam Hoàng tử tự tay đội cho Đàn Liên một chiếc nón xanh, đồng thời giết chết cả ta và Thẩm Hoài Hoan.
Cái gì mà Nhiếp chính vương, thủ đoạn lại chẳng quang minh hơn chút nào so với những phụ nữ chốn hậu trạch mà hắn ta coi thường.
Trong lúc ta đang thầm nguyền rủa Nhiếp chính vương sẽ sinh con không có hậu môn, trước mắt ta chợt sáng lên.
Khăn che mặt cuối cùng cũng đợi được người đáng lẽ ra phải vén nó lên, một vẻ đẹp kiều diễm đã thấy qua nhiều lần, nhưng dù là bao nhiêu lần vẫn khiến người ta rung động, đột nhiên ập vào mắt ta.
Đàn Liên thích trang phục màu nhạt, nhưng hôm nay là ngày đại hôn, tân lang khoác lên mình bộ áo bào đỏ, điều này cũng khiến khí chất yêu mị mà hắn thường cố gắng kiềm chế không còn cách nào che giấu, tựa như tinh thể băng trên đóa tuyết liên tan chảy, để lộ ra màu sắc rực rỡ chân thật nhất.
Ta nhất thời ngây ngẩn cả người.
Vạn nhân mê dù gây thù chuốc oán, nhưng quả thực quá đỗi xinh đẹp.
Đàn Liên khẽ cười ra tiếng, dường như không cảm thấy bị mạo phạm.
Nhưng khi ánh mắt hắn liếc xuống, nhìn rõ vết cắn trên môi ta thì nụ cười khẽ tắt.
Đại khái là hắn đã hiểu lầm điều gì đó, nhưng không hỏi nhiều, chỉ nói với vẻ thấu hiểu lòng người như lời đồn.
“Phu nhân căng thẳng đến thế sao? Nếu vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng, đêm nay ta có thể ngủ ở phòng bên, Đàn gia không có nhiều quy củ như vậy, nàng không cần…”
Những lời còn lại của hắn đã bị ta nuốt xuống.
Vạn nhân mê có lẽ thực sự có ma lực, ngay từ khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt của Đàn Liên, đầu óc ta đã nổ tung, dục vọng cuồn cuộn hoàn toàn đánh sập lý trí của ta.
Hai mắt ta thất thần nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ mọng kia, không thể nhịn được nữa mà cắn lên.
Lạnh lạnh, ngọt ngọt, thực sự giống như tuyết liên thành tinh.
Không biết cắn bao lâu, trước mắt ta một mảng hỗn loạn trắng đỏ, có lẽ là do đã hấp thụ tinh khí của đóa sen trắng, cơn nóng rực trong cơ thể quả thực đã dần dịu xuống.
Khoảnh khắc cuối cùng trước khi mất đi ý thức, ta đối diện với đôi mắt đen thẳm của Đàn Liên.
Ánh mắt kinh ngạc lại xen lẫn nghi hoặc, khiến ta tìm lại được chút lý trí ít ỏi.
Ồ.
Ta đã khinh bạc vạn nhân mê.
Ừ.
Ta chết chắc rồi.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, trên giường chỉ còn lại một mình ta.
Theo bản năng hít nhẹ mũi, hình như không có mùi lạ nào, cơ thể cũng không thấy chỗ nào khó chịu.
Hoàn toàn khác so với những gì được viết trong tập tranh mà hỉ bà đưa cho ta.
Ừm… Quả nhiên vạn nhân mê là người nằm dưới đi.
Ta rơi vào trầm tư.
Đang định tính toán xem có nên lấy chuyện này làm cái cớ để đề nghị hòa ly hay không, thì Đàn Liên đẩy cửa bước vào.
Ánh nắng buổi sớm chiếu lên người hắn, nhưng dung mạo của Đàn Liên còn rạng rỡ hơn cả ban mai, khiến ta nhất thời ngẩn ngơ.
Cứ thế bỏ lỡ thời cơ tốt nhất để đề nghị hòa ly.
Đàn Liên thấy ta ngẩn người, mỉm cười: “Phu nhân tỉnh rồi thì tốt, đã đến lúc phải lên đường.”
Ta: ? Ta giật mình: “Lên đường, ai? Tiễn ta đi đoạn cuối sao?!”
Chỉ là khinh bạc hắn một chút thôi, tội ta chưa đến mức phải chết chứ?
Cho đến khi ta đầy kinh hãi trèo lên xe ngựa, Đàn Liên mới chậm rãi giải thích nguyên do cho ta.
Ngày thứ hai sau tân hôn, tức phụ mới đáng lẽ phải dâng trà cho công bà, nhưng mẫu thân của Đàn Liên đã qua đời sớm, và gia phong của Đàn gia lại khá đặc biệt.
Vì vậy, tức phụ mới phải đến Phụng Quốc Tự, tự tay thắp một ngọn đèn cho Đàn phu nhân.
Có thể nói, chỉ khi thắp đèn xong, mới thực sự được Đàn gia công nhận.
Và cái “vinh dự” này, trong cốt truyện ta thấy trong mơ, cho đến gần cuối cũng không có người thứ hai nhận được.
Nói cách khác.
“Bia ngắm sống… bia ngắm sống dễ gây căm ghét nhất đây mà…” Ta ai oán than thầm với vẻ mặt không còn chút sinh khí nào.
Giọng ta không lớn, Đàn Liên chắc là không nghe rõ, ngước mắt nhìn ta.
“Hử? Phu nhân nói gì?”
Ta giãy giụa xoay đầu đi, không nhìn đến gương mặt hại nước hại dân kia của hắn, khó khăn lắm mới cất lời cầu xin hắn.
"Đừng gọi ta là phu nhân nữa. . . . . ."
Chẳng lẽ còn chê ta chưa đủ gây thù chuốc oán sao.
Đàn Liên bị yêu cầu vô lý này khiến cho ngẩn người, sau đó dùng vẻ mặt kiểu 'phu nhân sao lại e thẹn đến thế' nhìn ta một cái, hết sức chiều chuộng mà đổi lời nói.
"Được, vậy thì gọi khuê danh của phu nhân vậy. . . . . . Bảo Bình?"
Vành tai ta nóng bừng, thầm mắng một tiếng đáng ghét.
Thật nên để vị hoàng tử nào đó đến xem, rốt cuộc ai mới là hồ ly tinh thật sự.