Sen Trong Bình
Giao Dịch Của Trưởng Công Chúa
Sen Trong Bình thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quả nhiên, chỉ sau nửa tháng, đã có người gửi thiệp mời đến ta – vị thê tử duy nhất của Đàn Liên.
Trưởng Công chúa là tỷ tỷ ruột duy nhất của đương kim Thánh thượng, lời mời của nàng ta, ta đương nhiên không thể khước từ.
Vị điện hạ này xưa nay nổi tiếng kiêu ngạo hống hách, sở thích mê đắm sắc đẹp của nàng ta lại càng vang danh khắp kinh thành.
Nàng ta không hề giữ thể diện cho phò mã của mình chút nào, không chỉ nuôi vô số nam sủng trẻ đẹp trong phủ, mà năm đó thậm chí còn muốn đoạt Đàn Liên về khi hắn mới mười sáu tuổi.
Tuy nhiên, vị Trưởng Công chúa này cũng có một điểm yếu, đó chính là đứa nhi tử duy nhất của nàng ta, Hàn Minh.
Năm đó, chính vì Hàn Minh hết lời cầu xin mẫu thân, Trưởng Công chúa mới không trực tiếp bắt Đàn Liên về phủ.
Có thể nói, sức hút vạn nhân mê của Đàn Liên khiến hắn gặp thêm nhiều hiểm nguy, nhưng đồng thời cũng bảo vệ được hắn.
Lần này Trưởng Công chúa mời ta và Đàn Liên đến dự tiệc, chắc hẳn cũng là vì Hàn Minh.
Với tính cách của Trưởng Công chúa, nàng ta sẽ không bận tâm Đàn Liên đã có thê tử hay chưa, chỉ có Hàn Minh mới băn khoăn liệu Đàn Liên có yêu ai không.
Buổi hội thơ của Trưởng Công chúa chia làm hai khu nam và nữ, ta và Đàn Liên vừa bước vào đã phải tách ra.
Tình hình bên Đàn Liên tạm thời không bàn tới, còn ta lại bị thị nữ của Trưởng Công chúa “mời” thẳng đến trước mặt nàng ta.
Vừa gặp mặt, Trưởng Công chúa liền sáng mắt, cười kéo tay ta lại.
“Khó trách có thể khiến tiểu Đàn Liên động lòng, Tạ tiểu thư quả nhiên khiến người ta động lòng.”
Vừa nói, tay nàng ta vẫn không ngừng vuốt ve trên người ta, giống như một nữ yêu muốn ăn thịt người.
Da gà trên người ta nổi lên khắp mình.
Lời đồn chỉ nói Trưởng Công chúa háo sắc, chứ đâu nói nàng ta thích cả nam lẫn nữ cơ chứ!
Thấy sắc mặt ta khó coi, Trưởng Công chúa tiếc nuối buông tay, rồi vẫy tay ra hiệu cho hạ nhân lui xuống.
“Tạ tiểu thư vừa mắt ta, nên ta cũng không làm khó ngươi.”
“Ngươi hẳn cũng đoán được ta tìm ngươi đến là muốn nói gì. Ta không bận tâm ngươi và tiểu Đàn Liên ngọt ngào đến đâu, nhưng đứa con bất hiếu của ta lại không chấp nhận được, nên lần này Bổn cung muốn làm một giao dịch với ngươi.”
Mỗi bước mỗi xa
Nàng ta ném vài cuốn sổ trước mặt ta.
Có khế đất cửa hàng, điền trang, có ngân phiếu mệnh giá lớn… và một xấp khế ước bán thân của các tiểu quan.
“Các ngươi bây giờ còn trẻ, nên mới cảm thấy sự chung thủy là thứ gì đó to tát. Trên thực tế, sống trên đời kịp thời hưởng lạc mới là vương đạo.”
Đôi môi đỏ mọng quyến rũ của Trưởng Công chúa khẽ nhếch lên, móng tay nàng ta chạm vào ngực ta rồi trượt xuống.
“Những tiểu sủng vật này đều sạch sẽ, tuy sắc đẹp không bằng tiểu Đàn Liên, nhưng cũng đều là những mỹ nhân hiếm thấy. Chỉ cần ngươi có thể giúp con ta thân thiết với tiểu Đàn Liên một chút, những thứ này đều là của ngươi.”
Thì ra ngay cả vạn nhân mê, trong mắt những kẻ quyền quý này cũng chỉ là món hàng có thể dùng để giao dịch.
Rõ ràng chỉ cần gật đầu, ta không những có thể kiếm được một khoản tiền lớn, mà còn có thể hoàn toàn thoát khỏi vạn nhân mê Đàn Liên.
Nhưng có lẽ hương liệu của Trưởng Công chúa quá nồng, ta luôn cảm thấy ngực khó chịu, hơi thở có chút khó khăn, tự nhiên không muốn gật đầu.
“Điện hạ, Đàn Liên không phải đồ vật, ta không có tư cách…”
Lời từ chối chưa kịp nói hết, cửa phòng của Trưởng Công chúa đã bị người ta thô bạo đập tung.
Trưởng Công chúa không vui quay đầu lại, nhưng khi nhìn rõ người đến là ai, nàng ta bất đắc dĩ trợn trắng mắt.
Thẩm Hoài Hoan hoảng hốt xông vào, nhìn thấy ta y phục chỉnh tề thì mới thở phào nhẹ nhõm.
Trưởng Công chúa thấy vậy cười khẩy: “Sao mắt cứ nhìn chằm chằm vào thê tử người khác, không biết chào hỏi cô cô trước à?”
Thẩm Hoài Hoan rõ ràng rất sợ Trưởng Công chúa, có lẽ hồi nhỏ cũng không ít lần bị nàng ta bắt nạt.
Hắn ta lắp bắp chào hỏi một tiếng, sau đó nhân lúc Trưởng Công chúa không chú ý, lén lút kéo ta lại.
“Cô cô, ta có việc cần tìm nàng ấy, ta đi trước đây!”
Trong nụ cười đầy ẩn ý của Trưởng Công chúa, Thẩm Hoài Hoan không ngoảnh đầu lại, kéo ta chạy đi.
Sau khi ta phản ứng lại mới nhận ra, Thẩm Hoài Hoan hình như là sợ ta bị Trưởng Công chúa làm khó, cố tình đến cứu ta.
À, yêu ai yêu cả đường đi lối về sao? Quả nhiên hắn ta yêu Đàn Liên sâu đậm thật.