Giữa trung tâm thương mại sầm uất, một cú tát trời giáng bất ngờ xé tan sự yên bình. Một phụ nữ trung niên, ăn vận sang trọng, lao đến như điên dại, gào thét những lời cay nghiệt: "Đồ tiện nhân phá hoại gia đình tao! Mày chết đi!"
Cú sốc khiến tôi choáng váng, tay ôm lấy khuôn mặt rát bỏng, không thể tin vào những gì đang xảy ra. Người phụ nữ quý phái trước mắt tôi, sao có thể...
Trong giây phút định thần, tôi cố gắng phản bác: "Bà nhầm người rồi! Tôi không hề biết bà là ai!" Nhưng lời biện minh chỉ đổ thêm dầu vào lửa. Bà ta càng trở nên cuồng loạn, túm tóc, cấu véo, liên tục miệt thị tôi là kẻ thứ ba trơ trẽn, đồng thời la hét gọi sự chú ý của đám đông.
Giữa sự hỗn loạn đó, hàng trăm ánh mắt đổ dồn, nhưng không một ai dám can thiệp, chỉ trỏ xì xào như đang xem một màn kịch rẻ tiền.
Đúng lúc tôi định mở miệng lần nữa, một tia sáng lạnh lẽo vụt qua tâm trí. Tôi chợt nhớ về những bài viết kinh hoàng trên Zhihu, về thủ đoạn của bọn buôn người – dàn dựng kịch bản tương tự để che mắt công chúng, dễ bề bắt cóc nạn nhân.
Lẽ nào, giữa ban ngày ban mặt, tôi lại đang trở thành con mồi của một âm mưu bắt cóc tàn độc?
Truyện Đề Cử






