1. Đánh Ghen Hay Bắt Cóc?

Server Này Bà Mày Là Top 1

Đánh Ghen Hay Bắt Cóc?

Server Này Bà Mày Là Top 1 thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi đang dạo quanh trung tâm thương mại thì bỗng dưng một người phụ nữ trung niên lao tới, tát tôi một cái nảy đom đóm mắt, vừa đánh vừa gào thét:
"Tao đánh chết mày, con đàn bà phá hoại gia đình tao, tao đánh chết mày!"
Tôi choáng váng, ôm mặt, ngỡ ngàng nhìn người phụ nữ ăn mặc sang trọng mà không thể tin nổi chuyện đang xảy ra.
1.
"Bà nói ai là kẻ phá hoại gia đình bà? Bà nhầm người rồi!"
Tôi vừa phản ứng lại, người phụ nữ kia càng điên cuồng hơn. Bà ta túm tóc, véo tay tôi, vừa đánh vừa chửi tôi là tiểu tam, rồi hét to gọi mọi người xem cảnh đánh ghen.
Xung quanh, người nào cũng chỉ trỏ, bàn tán, nhưng chẳng ai dám can thiệp.
Tôi định lên tiếng giải thích, chợt nhớ đến một bài viết trên Zhihu từng cảnh báo về chiêu trò của bọn bắt cóc. Chúng thường tạo hiện trường giả, vu oan người khác là kẻ thứ ba để dễ bề bắt giữ.
Chẳng lẽ tôi đã rơi vào tay bọn đó?
Chết tiệt! Nếu bị bắt cóc, thà chết còn hơn. Tôi thà chết cùng bà này còn hơn bị lừa đi bán vào rừng sâu làm máy đẻ. Còn hơn hết, tôi sẽ tiêu diệt được một tên đồng lõa ngay tại chỗ.
Người phụ nữ này ăn mặc sang trọng, nhưng tay to, chai sạn – rõ ràng là người lao động chân tay. Nghi ngờ trong tôi càng có cơ sở.
Tôi không nói nhiều. Trong lúc bà ta đang gào thét, tôi bất ngờ túm ngược tóc bà ta lại, dùng hết sức phản kháng.
"Á á á!"
Người phụ nữ trung niên không ngờ tôi dám đánh trả. Rõ ràng trong mắt bà ta, con gái trẻ như tôi chỉ biết khóc lóc, van xin, không dám chống cự.
Nhưng bà ta đã lầm.
Tôi túm tóc, khiến bàn tay đang véo tôi phải buông ra. Bà ta đau quá, đầu gối khuỵu xuống, suýt quỳ sụp.
Tôi nhân cơ hội khóa cổ, dùng khuỷu tay siết chặt cổ họng.
"Mày làm gì vậy? Con đàn bà đê tiện, dám quyến rũ chồng tao, còn dám đánh tao! Ơi mọi người ơi, cứu tôi! Mau đánh con tiểu tam này đi!"
"Cô gái ơi, làm gì không làm lại đi làm người thứ ba, mau tha cho chị ấy!"
"Đúng đó! Sao con nhỏ này ngang ngược vậy?"
"Ăn mặc lòe loẹt như hồ ly tinh, mặc đồ dân tộc mà để hở bụng, chắc chắn không phải người lương thiện!"
Đám đông xôn xao. Phần lớn chỉ đứng xem, nhưng cũng có vài người tốt bụng tiến lại định can thiệp.
Tôi không biết họ là thật lòng hay đồng bọn, nhưng tôi hiểu: một khi để họ tiếp cận, tôi sẽ nguy hiểm.
Tôi không do dự, rút ngay chiếc trâm cài tóc xuống – may mà hôm nay tôi cài thêm một chiếc trâm sắt, hợp với bộ trang phục.
Tôi đâm mạnh chiếc trâm vào đùi người phụ nữ.
"Ai cũng đừng lại gần! Gần thêm nữa, tôi sẽ giết bà ta!"
Bà ta hét lên như heo bị mổ. Máu từ ống quần chảy xuống. Mọi người hoảng hốt, lùi lại như thể đây không còn là chuyện đánh ghen mà là vụ kh*ng b* thật sự.
"Á! Á! Cứu tôi! Cứu với! Con điên này!"
Tôi nhếch mép cười – nụ cười quỷ dị, như một kẻ vừa trốn khỏi bệnh viện tâm thần.
"Chỉ biết kêu cứu thôi à? Sao không gọi cảnh sát? Hay để tôi giúp bà?"
Tôi ghé sát tai bà ta, giọng vừa đủ nghe:
"Có phải bà sợ cảnh sát biết chuyện gì không thể nói ra không?"
Nghe vậy, mặt bà ta đỏ ửng, ánh mắt chột dạ, quay đi:
"Mày nói bậy! Giờ làm tiểu tam còn kiêu ngạo! Trời đất ơi, công bằng ở đâu? Tao với chồng tao từng ăn dưa muối bán hàng rong, cực khổ lắm mới có ngày hôm nay. Thế mà hắn chỉ nhớ đến mày – cái túi xách 50.000 tệ nói mua là mua cho mày ngay!"
Bà ta rất nhanh trí, biết khơi đúng điểm khiến người ta phẫn nộ – rõ ràng là đã từng làm trò này nhiều lần.
Quả nhiên, lập tức có người đồng tình. Một bà cụ đang mua đồ ăn nổi giận, hai tay chống nạnh:
"Làm tiểu tam mà còn ngang ngược! Đừng sợ, cùng nhau xông lên, đè nó lại! Lột đồ nó ra cho biết tay..."
2.
Chưa dứt câu, tôi đã ấn đầu người phụ nữ trung niên đập mạnh vào lan can kính trong suốt ở hành lang.
Bà ta ngã vật ra, choáng váng. Nhưng tôi chưa buông tha.
Tôi siết cổ bà ta, mắt quét về phía bà cụ đang hò hét, mỗi lần bà ta mở miệng, tôi lại đập đầu bà trung niên thêm một cái.
"Á... gọi cảnh sát! Mau gọi cảnh sát!"
Trán người phụ nữ rách toác, máu chảy ròng ròng. Nhìn rất đáng sợ.
Bà ta yếu ớt kêu cứu. Mọi người bắt đầu hoảng, nhận ra chuyện không đơn giản, vội rút điện thoại gọi cảnh sát.
Tôi còn mong họ gọi nhanh hơn.
Để cảnh sát tới nhanh, tôi liên tục đập đầu bà ta: một cái, hai cái, ba cái… cho đến khi máu chảy không ngừng mới dừng.
"Đừng! Đừng! Cứu tôi!"
Người phụ nữ trung niên gần như ngất đi, hai mắt lờ đờ, như sắp chết.
"Tôi là tiểu tam à? Lột đồ tôi à? Bà tưởng tôi không biết trò bắt cóc của các người sao? Vu oan xong là bắt đi, đồ vô dụng!" – Tôi thì thầm bên tai bà ta, giọng vừa đủ lớn để mọi người nghe rõ.
*Bắt cóc?*
Cả đám đông sững sờ nhìn nhau.
Lúc đó, bảo vệ trung tâm thương mại đã chạy đến, đứng cách tôi hơn chục bước, ra hiệu tôi bình tĩnh.
"Đừng lại gần! Tôi không tin các người! Biết đâu các người cũng là đồng bọn! Giả làm bảo vệ để bắt cóc tôi à? Tôi đọc truyện nhiều rồi, đám bắt cóc còn dám giả làm cảnh sát đó!"
"Cô gái, bình tĩnh! Chúng tôi thật sự là bảo vệ, không phải đồng bọn của họ!"
"Bình tĩnh cái quái gì! Không được đến gần! Ai lại gần, tôi sẽ ôm bà ta nhảy xuống! Tôi thà chết chứ không chịu bị bán vào núi sâu làm máy đẻ!"
Tôi đột ngột chỉ tay vào một cô gái xinh đẹp trong đám đông, nhìn thẳng:
"Cô! Tôi không tin bọn họ. Cô gọi 119 giúp tôi!"
"À… được…" – cô gái ngơ ngác, gật đầu, chắc trong lòng cũng nghi ngờ.
"Anh kia! Gọi 110! Trước khi cảnh sát đến, không ai được rời khỏi đây!" – Tôi gầm lên, cố tỏ ra như một kẻ tâm thần mất kiểm soát.
Tôi nghĩ sự việc sắp kết thúc. Nhưng không, họ vẫn chưa buông tha.
Một người đàn ông trung niên trong đám đông đột nhiên trầm giọng:
"Cô gái, láu cá thật! Cứ nhảy đi! Làm tiểu tam mà dám vu oan vợ cả là bắt cóc? Ghê tởm! Mọi người mau cứu người!"
Người xung quanh nghe vậy, lại nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ.
Tôi cười khẩy.
Rồi bất ngờ, tôi ấn đầu người phụ nữ trung niên đập mạnh vào cửa kính thêm một cái.
"Á! Á! Đừng! Đừng! Cứu tôi!"
Tôi dẫm mạnh lên chân bà ta, hét thẳng vào mặt người đàn ông trung niên:
"Ông cứ nói tiếp đi! Xem đồng bọn của ông chết trước, hay tôi chết trước!"
"Mày… nói bậy! Ai là đồng bọn của cô ta!" – Ông ta hoảng hốt, ánh mắt lấp lóe, vội xua tay chối.
Tôi cười lạnh.
Muốn chơi tôi bằng đạo đức à?
Bà đây cũng biết dùng đạo đức để chơi lại.