Sính Ác - Kim Yêu Đới
Pheromone của Nhậm Đàn Chu
Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thuở nhỏ, Quý Ngưỡng Chân rất sợ đến bệnh viện, nhưng mấy năm gần đây vì chuyện phân hóa, cậu phải lui tới không ít lần. Dần dà, mùi thuốc khử trùng nơi đây lại trở thành một thứ giúp cậu an tâm.
Nhậm Đàn Chu tìm đến một cổ đông nhỏ của Tề Minh Chế Dược, chỉ hỏi thăm vài câu. Đối phương cực kỳ nhiệt tình, nói sẽ giúp anh liên hệ với người phụ trách phòng thí nghiệm. Sau một hồi chào hỏi, dù mới chỉ là kiểm tra, toàn bộ hành trình đã do đích thân phó viện trưởng của Tề Minh dẫn đường. Nhìn dáng vẻ niềm nở và nhiệt tình đó, Quý Ngưỡng Chân suýt nữa đã tưởng mình mắc bệnh nan y.
Kiểm tra toàn diện xong, lại đợi thêm hai mươi phút để lấy kết quả, Quý Ngưỡng Chân đã hoàn toàn mất đi vẻ hoạt bát, hăng hái như lúc mới tới. Trong lòng cậu không ngừng lo lắng, bồn chồn nhìn quanh. Những đường ống dẫn dụng cụ xét nghiệm trên trần nhà phát ra tiếng ù ù, mỗi lần ngước nhìn, cậu lại lo lắng không biết hộp điều khiển màu trắng kia liệu có bất ngờ mất điện rồi rơi xuống hay không.
Phòng khám phân hóa của Tề Minh mới chỉ mở vài năm, sở hữu nhân tài và thiết bị y tế tiên tiến nhất cả nước. Chẳng qua, một vài hạng mục trước mắt vẫn chưa công khai ra bên ngoài. Nói cách khác, lợi nhuận từ các đợt điều trị đầu tiên sẽ chỉ được chia sẻ giữa một nhóm nhỏ đứng trên đỉnh kim tự tháp.
Văn phòng của vị phó viện trưởng này rất sáng sủa, ánh nắng lúc mười giờ sáng hơi chói mắt, khiến Quý Ngưỡng Chân đối diện trực tiếp không khỏi khẽ nheo mắt.
Càng nói chuyện lâu với đối phương, Quý Ngưỡng Chân càng cảm thấy dường như ông ta không phải chuyên gia trong lĩnh vực này. Nhìn kỹ bảng tên trước ngực, cậu mới phát hiện ra người này là quản lý hành chính.
Thật hiếm lạ, một quản lý hành chính mà cũng mặc áo blouse trắng.
Nhậm Đàn Chu ra ngoài nghe điện thoại, chỉ còn lại một mình cậu ở lại tiếp chuyện. Cậu cũng chẳng có gì để nói với ông chú lớn tuổi này, chỉ miễn cưỡng đối phó với thái độ cười nhưng không cười. Đúng lúc cậu định viện cớ đi nhà vệ sinh thì một bác sĩ trẻ tuổi bước vào.
Cả hai đều mặc áo blouse trắng, nhưng người này lại toát ra khí chất hoàn toàn khác biệt so với vị phó viện trưởng mập mạp kia. Ánh mắt Quý Ngưỡng Chân lập tức bị thu hút.
"Cuối cùng cậu cũng đến!" Khuôn mặt núng nính thịt của phó viện trưởng khẽ rung lên, đưa túi hồ sơ cho anh ta, sau đó giới thiệu với Quý Ngưỡng Chân: "Vị này chính là giáo sư Hạng của phòng thí nghiệm."
"Trẻ thế á?" Quý Ngưỡng Chân bật thốt, chỉ thiếu điều dán một dấu hỏi chấm to đùng lên trán.
"Giáo sư Hạng là người phụ trách hạng mục phân hóa này, tuổi trẻ đầy hứa hẹn."
Nhậm Đàn Chu gọi điện xong bước vào, gật đầu với Hạng Vệ Dân xem như chào hỏi.
Khoảnh khắc nhìn thấy Nhậm Đàn Chu, động tác lật trang của Hạng Vệ Dân dừng lại chừng nửa giây, sau đó cúi đầu đọc lướt qua kết quả. Anh ta không hề khách sáo, mở miệng là đi thẳng vào vấn đề chính: "Rất tốt, ở độ tuổi này mà có thể chất tốt như vậy rất hiếm thấy. Chúng ta sang văn phòng của tôi nói chuyện tiếp đi."
Phó viện trưởng cười gượng, nhỏ giọng nói: "Vị giáo sư Hạng này bên chúng tôi hơi... Nhậm tổng xin đừng để ý."
Nhậm Đàn Chu cũng thuận thế cho ông ta một lối thoát: "Có năng lực làm việc thì tính tình có hơi kiêu ngạo một chút cũng không sao."
Văn phòng của Hạng Vệ Dân ở một tòa nhà khác, phải đi một đoạn đường. Cuối cùng Quý Ngưỡng Chân cũng hiểu vì sao vị giáo sư này lại có vẻ mặt bực dọc khi bước vào văn phòng của phó viện trưởng – bởi vì quá xa.
Phòng khám phân hóa không có nhiều người, nhưng cả tòa nhà này đều là khu vực của khoa phân hóa. Bình thường, chỉ Alpha và Omega gặp các vấn đề liên quan đến phân hóa mới đến, nhưng cũng rất ít. Ví dụ như thuốc ức chế, mua đại ở một hiệu thuốc ven đường cũng có, chứ không nhất thiết phải chạy đến tận bệnh viện.
Văn phòng của Hạng Vệ Dân có mùi trái cây rất tươi mát. Anh ta sải bước vào, tự rót cho mình một cốc nước, cũng chẳng bận tâm đến những người khác đang có mặt. Uống cạn một hơi rồi mới lên tiếng: "Kết quả kiểm tra gen chiều nay mới có, tôi bên này..."
Quý Ngưỡng Chân đã làm kiểm tra gen từ khi còn rất nhỏ, hướng phân hóa của cậu là Alpha. Trị số cụ thể cậu không nhớ rõ lắm, cậu chỉ biết rằng, nếu đạt đến trị số kia thì việc phân hóa thành Alpha là chuyện chắc chắn, không cần bàn cãi gì thêm.
Quý Ngưỡng Chân nói ra những chuyện này, Hạng Vệ Dân như chưa từng gặp phải trường hợp nào như cậu, sắc mặt thoáng hiện vẻ tò mò: "Vượt quá 90% sao, không thể nào."
Anh ta tìm ảnh chụp X-quang tuyến thể trong đống giấy tờ kết quả, soi dưới ánh đèn: "Trước đây cậu từng bị thương?"
Quý Ngưỡng Chân theo bản năng nhìn sang Nhậm Đàn Chu. Nhậm Đàn Chu nhìn chằm chằm tấm ảnh chụp X-quang kia, không nói gì.
Thật ra cậu cũng không nhớ rõ lắm, hồi đi học trước đây đúng là đã đánh nhau không ít lần.
Sau đó thì hình như là hồi lớp 11, cậu bị một đám người không biết điều chặn ở một con ngõ nhỏ gần cổng trường đòi tiền bảo kê. Khi đó, cậu đang vội đuổi theo Nhậm Đàn Chu, định móc hai trăm ra cho xong chuyện. Kết quả, đối phương nhìn cậu từ trên xuống dưới toàn hàng hiệu, nói cậu chắc chắn vẫn còn tiền, bèn giật lấy cặp sách của cậu, dốc ngược cho đồ bên trong rơi hết ra, sau đó lục lọi thêm một lúc, còn xé mất bài kiểm tra 100 điểm của cậu.
Những cái khác không phải chuyện gì lớn, nhưng bài kiểm tra 100 điểm kia bị xé mất rồi, Quý Ngưỡng Chân suýt nữa thì tức đến mức trợn trắng mắt. Bởi vì bài kiểm tra tháng đó cậu cao hơn Nhậm Đàn Chu 20 điểm, nên cậu mới vội vàng muốn mang nó đi khoe với Nhậm Đàn Chu.
Quý Ngưỡng Chân nổi giận, trực tiếp đạp tên đầu húi cua kia một cú đá, sau đó nhào vào trận chiến một chọi ba. Cậu có vài mánh khóe đánh nhau, đối thủ lại toàn là Beta yếu đuối, chỉ hai ba chiêu đã đánh cho đối phương không đứng dậy nổi.
Nhưng lúc cậu ngồi xuống nhặt lại đồ vào cặp thì bị đánh úp bất ngờ. Sau gáy còn bị một mảnh sắt rỉ đâm vào, nhưng lúc đó chỉ đâm vào bên dưới tuyến thể, cũng có thể đã sượt qua tuyến thể. Sau đó cậu gọi điện bảo tài xế đưa mình đến bệnh viện xử lý vết thương, bác sĩ nói chỉ là vấn đề nhỏ thôi.
"Hình như... là từng bị rồi."
Hạng Vệ Dân hiểu ra: "Là vết thương do va đập, xem trên ảnh chụp có vẻ đã bị tắc nghẽn. Trước đây từng làm kiểm tra chưa?"
"Mỗi năm đều làm kiểm tra, nhưng trước đó bác sĩ chưa từng nói là có vấn đề này." Quý Ngưỡng Chân bắt đầu hơi nghi ngờ vị giáo sư trẻ tuổi nhìn có vẻ chưa từng trải trước mặt, nhưng đồng thời cũng nhen nhóm một tia hy vọng khó nhận thấy.
"Tuyến thể của Beta gần như không có độ mẫn cảm. Khi chưa phân hóa, không phát hiện ra một vài vết thương nhỏ cũng là chuyện bình thường. Vết thương này của cậu nhìn không quá rõ ràng, lại còn ở rìa, tôi cũng suýt chút nữa đã bỏ qua rồi."
Giống như độ chính xác của thiết bị, trình độ kỹ lưỡng, tỉ mỉ khi rà soát kết quả kiểm tra cũng là một nhân tố quan trọng.
Nhậm Đàn Chu nhíu mày hỏi: "Xử lý thế nào?"
Hạng Vệ Dân đặt tấm ảnh chụp X-quang xuống, tầm mắt đảo qua hai người, cuối cùng vẫn lựa chọn trao đổi trực tiếp với vị ăn mặc chỉn chu này.
"Trường hợp của cậu ấy có lẽ là do ngoại thương khiến tuyến thể bước vào chế độ ngủ đông, xếp vào loại bệnh NS9 của phòng thí nghiệm chúng tôi." Hạng Vệ Dân xoay chiếc ghế kêu lẹt kẹt: "Hai người tìm đến tôi, chứng tỏ cũng đã có sự hiểu biết nhất định về loại thuốc thí nghiệm này. Chỉ là, giống như trường hợp của cậu ấy, cần được dẫn dắt bởi một loại pheromone cấp cao."
Hạng Vệ Dân xoay người gõ gì đó lên bàn phím, mở một tệp gồm các hồ sơ lý lịch, sau đó xoay màn hình máy tính về phía hai người, hỏi: "Phòng thí nghiệm bên kia có nguồn mẫu pheromone, đều là những người đã hợp tác lâu dài, cậu có thể lựa chọn."
Nghiên cứu cho thấy, chủ thể nhận trị liệu phân hóa nếu tiếp xúc lâu dài với pheromone có cùng khuynh hướng phân hóa, dưới điều kiện tiên quyết là có xác suất thành công, sẽ rút ngắn đáng kể quá trình trị liệu, thúc đẩy phân hóa.
Nhưng thông thường mà nói, nguyên nhân quan trọng nhất khi đưa pheromone vào để dẫn dắt phân hóa là để đảm bảo Beta sau khi phân hóa sẽ đạt được cấp bậc pheromone càng cao.
Beta được nhận trị liệu phân hóa đương nhiên có đủ khả năng tìm Alpha cấp bậc cao trong xã hội hoặc trong gia tộc đến hỗ trợ, do đó hoàn toàn không cần lo lắng chuyện bị pheromone của Alpha cấp bậc kém ảnh hưởng.
Xét theo tình trạng tuyến thể của Quý Ngưỡng Chân, việc lựa chọn một pheromone cấp cao để hỗ trợ là điều tất yếu.
Quý Ngưỡng Chân nhìn chằm chằm màn hình, dáng vẻ cực kỳ nghiêm túc. Cậu khá chú trọng đến mùi của pheromone, mong là không phải mùi gì quá khó ngửi hay quá đặc trưng.
Hạng Vệ Dân còn nói, pheromone dùng trong quá trình dẫn dắt sẽ ảnh hưởng đến mùi của pheromone sau khi phân hóa thành công ở một mức độ nhất định. Nói cách khác, nếu như pheromone dẫn dắt có hương hoa, thì sau đó pheromone của cậu rất có thể cũng sẽ có mùi tương tự hoặc một mùi hoa khác cùng loại.
Cho nên khi Nhậm Đàn Chu bâng quơ đề nghị có thể lấy pheromone của mình dẫn dắt cho cậu, Quý Ngưỡng Chân lựa chọn giả vờ điếc không nghe thấy.
Hạng Vệ Dân thấy Quý Ngưỡng Chân không nói gì, bèn hỏi: "Cậu nghĩ sao?"
"Rút pheromone không phải sẽ cần dùng kim tiêm sao, chắc hẳn sẽ ảnh hưởng đến cơ thể chứ?" Quý Ngưỡng Chân giả vờ quan tâm, quay sang nói với Nhậm Đàn Chu: "Không cần phiền đến anh đâu, bình thường anh bận như thế..."
Hạng Vệ Dân bên kia lại rất nghiêm túc giải thích cho cậu: "Trong trường hợp pheromone của Alpha đầy đủ dồi dào, rút ra một lượng thích hợp sẽ không gây ra bất kỳ ảnh hưởng xấu nào."
"Thêm nữa, trong quá trình trị liệu rút ra pheromone phối hợp với thuốc, nếu thường ngày có nguồn pheromone mẫu dồi dào để dẫn dắt, sẽ đạt được hiệu quả càng tốt. Đương nhiên, điểm này tôi nói trước mắt vẫn đang trong giai đoạn nghiên cứu và chứng minh."
Lời khuyên của bác sĩ thì phải nghe theo.
Quý Ngưỡng Chân cố nhịn hết lần này đến lần khác, cố gắng không nói ra rằng mình không thích mùi pheromone của Nhậm Đàn Chu lắm trước mặt người ngoài.
Mùa hè thì còn ổn, khá mát lành, sạch sẽ, nhưng mùa đông thì thôi rồi. Nếu không phải vì anh ấy cố tình thu lại, thì những nơi Nhậm Đàn Chu đi qua đều sẽ có cảm giác như nhiệt độ giảm xuống mấy độ, cứ như bị rơi vào một vết nứt của tảng băng lạnh giá.
Cậu còn muốn cố gắng tranh thủ cho bản thân thêm một chút nữa: "Vừa nãy tôi xem đến một Alpha, hình như là thầy giáo dạy toán, pheromone có mùi hương là nước dừa, tôi cảm thấy khá tốt."
Nhậm Đàn Chu thong dong gõ nhẹ mặt bàn: "Nước dừa? Thế thì cũng phải xem là dừa gì, có mùi nước dừa giống như mía ủ."
Hạng Vệ Dân chưa nhìn ra quan hệ giữa bọn họ, nhưng có thể nhận ra ai trong hai người có quyền quyết định tuyệt đối.
Chẳng qua, loại chuyện này liên quan đến chính bản thân người bệnh, vẫn cần quan tâm đến mong muốn của họ.
"Cậu nói thầy Giản ấy hả, người đó quả thật rất hấp dẫn. Nhờ người đó dẫn dắt, có lẽ sau khi thành công sẽ có mùi sữa dừa, hoặc là mùi vỏ dừa cùng loại, cũng là một loại mùi hương thanh xuân, không tệ." Hạng Vệ Dân hiếm khi an ủi người bệnh: "Xét tình huống trước mắt thì bản mẫu từng có trường hợp phân hóa thành công, các loại pheromone đều khá thống nhất. Bản thân cậu cũng đã có tính toán rồi, không cần quá lo lắng."
"Giáo sư Hạng, được rồi."
Nhậm Đàn Chu rất kiên nhẫn chờ anh ta nói dài dòng xong xuôi mới mở miệng, một lời quyết định xong chuyện này.
"Dùng của tôi."
Quý Ngưỡng Chân trong lòng bất mãn nhưng lại không dám nói nhiều. May là Hạng Vệ Dân còn nói: "Đây không phải chuyện nhỏ, hai người quay về bàn bạc lại với nhau đi. Sau khi quyết định chắc chắn thì có thể liên hệ với tôi bất cứ lúc nào."
Ngay khi bọn họ chuẩn bị ra về, Hạng Vệ Dân bỗng như nghĩ ra điều gì đó, lại hỏi Quý Ngưỡng Chân: "Còn nữa, trước đó cậu từng quan hệ t*nh d*c chưa?"
Quý Ngưỡng Chân cũng không còn nhỏ, từng quan hệ t*nh d*c cũng không cần phải xấu hổ, nhưng không biết vì sao, nghe câu hỏi này xong máu nóng bỗng dồn lên não, sự xấu hổ không nói thành lời đều hiện rõ trên mặt.
Nhậm Đàn Chu thấy cậu không nói gì bèn giúp cậu trả lời: "Từng rồi, có ảnh hưởng gì sao?"
Hạng Vệ Dân trầm ngâm suy nghĩ: "Bị cắn vào tuyến thể rồi?"
Nhậm Đàn Chu: "Chưa."
Tối hôm đó anh đã nhịn không cắn, nếu không chắc chắn Quý Ngưỡng Chân sẽ muốn giết chết anh.
Hạng Vệ Dân lại nhìn tờ thông tin cơ bản trên tay. Xã hội bây giờ chủ yếu vẫn là sự kết hợp giữa Beta và Omega, mà Alpha đại đa số cũng chỉ kết hôn với Omega. Anh ta xua tay: "Thế thì không sao, không trực tiếp đưa pheromone vào là được."
Ra khỏi văn phòng, không đợi Quý Ngưỡng Chân bắt đầu lẩm bẩm, Nhậm Đàn Chu đã lên tiếng trước: "Vì sao em thà dùng pheromone của một người lạ cũng không muốn dùng của anh?"
Vết đỏ đã lan từ cổ lên đến tai Quý Ngưỡng Chân. Cậu còn chưa thoát khỏi tình huống xấu hổ vừa rồi, buồn bực nói: "Cái này không liên quan gì đến người lạ hay người quen, em khá để ý đến mùi hương, em không thích..."
Nhậm Đàn Chu dừng chân.
"Không thích cái gì?"
"Em không thích mùi pheromone của anh cho lắm." Quý Ngưỡng Chân thấy anh vẫn không nhúc nhích, cắn răng nói: "Em không thích, mùi do pheromone của anh dẫn dắt chắc cũng sẽ không hợp ý em. Nếu đến chính mùi pheromone của mình mà cũng không quen thì có khác gì tự vác đá đập chân mình đâu."
"Pheromone của Alpha cấp cao sau khi rút ra còn phải tiếp tục phân tách, khi đưa vào sẽ không còn mạnh như của anh nữa. Em phải biết, chuyện này không chỉ ảnh hưởng đến mùi pheromone." Nhậm Đàn Chu dùng một góc độ khác để thuyết phục cậu: "Hơn nữa, sẽ không có ai không quen ngửi mùi pheromone của mình, dù mùi pheromone của em có là mùi tất thối mà em ghét nhất đi chăng nữa."
Bất kể là xét theo góc độ nào, anh chính là nguồn mẫu có cấp độ siêu cao, tính cạnh tranh mạnh, anh quả thật chính là lựa chọn tối ưu nhất.
Quý Ngưỡng Chân đã sắp bị thuyết phục, nhưng vẫn hỏi một câu thừa thãi: "Thật không..."
Không phải chứ, mùi pheromone của ai lại có mùi tất thối?
Nhậm Đàn Chu nâng tay: "Còn chưa đi xa, bây giờ em có thể quay lại hỏi giáo sư Hạng xem có đúng không."
Quý Ngưỡng Chân nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi thì lập tức rụt cổ, không hề muốn.
"Không cần đâu, em tin anh."