Mức độ phù hợp pheromone

Sính Ác - Kim Yêu Đới

Mức độ phù hợp pheromone

Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quý Ngưỡng Chân súc miệng xong, hỏi: "Mười chín tuổi, vậy cậu không đi học à?"
Văn Tương lại lắc đầu, "Em không thi đại học ạ."
Quý Ngưỡng Chân cầm cốc nước lên súc miệng, có chút áy náy, không hỏi thêm gì nữa mà nói: "Ở đây không còn gì cần cậu giúp đâu, cậu xuống tầng trước đi."
Lúc Văn Tương đi xuống, đôi mắt cậu đỏ hoe. Cậu đứng cạnh bàn ăn, nói với dì Phương rằng Quý thiếu gia đang thay quần áo, lát nữa sẽ xuống.
Dì Phương thấy dáng vẻ của Văn Tương, cứ tưởng cậu bị Quý Ngưỡng Chân mắng, bèn an ủi: "Không sao đâu, tiểu thiếu gia mới ngủ dậy hay cáu kỉnh, không phải khó chịu gì cậu đâu."
Nhậm Đàn Chu nhấp một ngụm trà, mắt không nâng. Chờ Quý Ngưỡng Chân tràn đầy năng lượng chạy từ trên tầng xuống, anh mới ngẩng đầu nhìn cậu chăm chú, hỏi: "Không ngủ ngon?"
Quý Ngưỡng Chân thầm ôm ý chờ xem kịch hay, chỉ hận không thể tìm cớ để thúc đẩy tiến độ. Cậu bực bội nói: "Mơ lung tung cả một đêm, mệt chết đi được."
"Mơ thấy gì thế, kể anh nghe thử xem."
Quý Ngưỡng Chân chẳng muốn kể chuyện, bèn giả bộ quan tâm chuyển chủ đề: "Anh, sao hôm nay anh lại có hứng thú với mấy chuyện này thế? Mấy lần trước em còn chưa ngủ dậy anh đã ăn xong rồi đi làm, có bao giờ đợi em đâu. Hôm nay vậy mà còn cho người lên gọi em... Chín giờ rồi, anh không vội đi công ty à?"
Nhậm Đàn Chu không vặn hỏi thêm, nói: "Anh đã hẹn với Tề Minh bên kia rồi, mười giờ sáng nay chúng ta đến bệnh viện kiểm tra tổng quát cho em. Với lại, hôm nay là cuối tuần nên anh được nghỉ."
Quý Ngưỡng Chân nghẹn họng, tốc độ nhai cơm cũng chậm lại một chút. Cậu vui vẻ nịnh nọt: "Anh, anh làm việc hiệu quả quá đi! Trên đời này hiếm có người không mắc chứng trì hoãn như anh lắm, chắc chắn đều là người thành công giống như anh."
Lời này nếu đổi lại là người khác sẽ thấy nịnh nọt quá đáng, có khi còn gây phản tác dụng, nhưng Quý Ngưỡng Chân thì khác.
Không biết có phải vì Nhậm Đàn Chu đang có tâm trạng tốt hay không mà anh cười nhẹ một cái, còn gắp một miếng bánh xốp cho cậu.
Quý Ngưỡng Chân nhìn miếng bánh đặt trong đĩa, ngây người ra.
Chuyện gì thế này, hôm nay anh có chuyện gì vui sao?
Quý Ngưỡng Chân ăn gì cũng chậm hơn người bình thường rất nhiều. Nhậm Đàn Chu ăn xong bắt đầu mặc áo khoác, Văn Tương đã đứng chờ sẵn từ lâu ở một bên lập tức bước tới, đưa tay định giúp anh chỉnh lại cà vạt.
Nhưng tay còn chưa kịp chạm tới thì đã bị gọi dừng lại.
Nhậm Đàn Chu xoay người sang hướng khác, ý từ chối vô cùng rõ ràng.
Văn Tương đành phải lùi về chỗ cũ.
Quý Ngưỡng Chân vừa ăn vừa hóng chuyện, đồ ăn ngon trong miệng cũng không còn cảm nhận được vị gì nữa. Cậu muốn nói lại thôi: "Anh..."
Cà vạt của Nhậm Đàn Chu đúng là thắt rất chỉnh tề, quả thật không cần người khác hỗ trợ. Nhưng dùng Omega để phục vụ chẳng phải là để làm mấy việc này sao? Anh từ chối phũ phàng như thế sẽ làm người ta lúng túng lắm đấy.
Quý Ngưỡng Chân khá thích Văn Tương, dù sao loại trừ một vài yếu tố ảnh hưởng thì chẳng ai lại đi ghét bỏ một người đáng yêu như thế.
Huống hồ nhóc "nhang muỗi" (*) này còn trông khá đáng thương.
Nhậm Đàn Chu tự mình lái xe chở Quý Ngưỡng Chân đến bệnh viện. Không có tài xế và trợ lý đi cùng, còn xe vệ sĩ thì cách một khoảng theo sát phía sau.
Quý Ngưỡng Chân ngồi ở ghế lái phụ, phơi nắng, lại đầy nhiệt tình hỏi Nhậm Đàn Chu: "Anh, rốt cuộc người kia đến để làm gì thế?"
Nhậm Đàn Chu nhìn thẳng phía trước, động tác đánh tay lái gọn gàng dứt khoát. Anh nói: "Em thông minh thế mà không đoán ra?"
Quý Ngưỡng Chân nghe được lời khen từ chính miệng Nhậm Đàn Chu, bình thường cậu đã thích cười, nhưng lúc này nụ cười lại càng không ngừng được. Cậu nói: "Cái này thì có gì khó chứ? Dì Phương nói người đó do lão gia tử gửi đến cho anh. Giữa đêm hôm khuya khoắt lại đưa một Omega đến nhà con trai mình, thật khó mà không khiến người ta liên tưởng đến chuyện kia..."
Nhậm Đàn Chu liếc cậu một cái: "Biết rồi còn hỏi."
"Ý em là, kể cả anh không thích người ta thì cũng không thể cho người ta làm người giúp việc như thế."
Cũng không biết Quý Ngưỡng Chân lấy tự tin ở đâu ra, hôm nay còn giảng giải đạo lý đối nhân xử thế cho Nhậm Đàn Chu: "Dù sao cũng là người ba anh đưa đến cho anh. Sáng nay lúc em xuống giường, phát hiện không thấy dép đâu, cậu ấy không chờ em mở miệng đã đi lấy dép đến, chỉ thiếu chưa quỳ xuống giúp em đi nữa thôi..."
"Nhưng mà, cậu ấy trông như trẻ vị thành niên ấy, mười tám tuổi rồi thật sao?"
Quý Ngưỡng Chân bắt đầu lảm nhảm, Nhậm Đàn Chu không tranh cãi với cậu mà chỉ im lặng không đáp.
"Anh không biết."
Đối với những người như bọn họ, mười tám tuổi hay chưa căn bản không quan trọng, miễn là biết làm việc là được rồi.
Nhậm Đàn Chu rõ ràng không quá muốn tán gẫu chủ đề này với Quý Ngưỡng Chân. Anh im lặng một lát. Ngay lúc Quý Ngưỡng Chân sắp tự mình hết hứng thú, chuẩn bị ngậm miệng giả chết thì cậu nghe thấy Nhậm Đàn Chu nói: "Hôm qua lúc ăn cơm không phải em cũng gặp cậu ta rồi sao? Cậu ta vốn dĩ làm những việc này, chẳng qua là vì độ phù hợp pheromone khá cao nên mới được đưa đến chỗ anh."
"Độ phù hợp pheromone cao?" Quý Ngưỡng Chân rất biết nắm bắt trọng điểm, lập tức ngồi thẳng dậy, vẻ mặt hiện lên phấn khích: "Vượt cả 70% sao?"
Nhậm Đàn Chu bình tĩnh đánh tay lái, nói: "Nếu như chỉ trên 70% thì cũng không có gì đáng nói."
Không phải Quý Ngưỡng Chân cái gì cũng không biết. Ví dụ như, độ phù hợp pheromone giữa Alpha và Omega chỉ cần vượt qua 50% là có thể xem như được ông trời tác hợp rồi, đạt ngưỡng 70% không hề dễ chút nào. Bình thường thì vẫn ổn, nhưng nếu trong kỳ mẫn cảm có một người có độ phù hợp cao bầu bạn bên cạnh thì thật sự chính là hưởng phúc.
Nếu như độ phù hợp càng cao hơn nữa, thì phương diện này càng không cần phải nói. Có những Alpha hơi kém khoản tự kiềm chế, lúc thân cận với Omega được trời định còn phải đeo một món đồ ngăn cắn để tránh mình thất thố.
"Vậy rốt cuộc là bao nhiêu?"
Tuy Quý Ngưỡng Chân đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng khi thật sự nghe được đáp án, cậu vẫn kinh ngạc đến mức há hốc miệng.
"Tám mươi bảy phần trăm?!"
Trên đầu Quý Ngưỡng Chân như có cả đống dấu chấm than to đùng, cậu hoàn toàn không để ý đến sắc mặt của Nhậm Đàn Chu, nói: "Thế sao anh còn làm ngơ người ta như thế? Cậu nhóc ấy cũng đâu phải không đẹp, nếu đổi thành một Alpha khác, không lập tức lăn giường ba ngày ba đêm mới là lạ."
"Anh đúng là phung phí của trời."
Nhậm Đàn Chu hoàn toàn không bị nhiệt huyết bừng bừng của Quý Ngưỡng Chân lây nhiễm, giọng nói lạnh lẽo: "Đẹp? Em thích loại này sao?"
Quý Ngưỡng Chân quả thật thích kiểu như vậy, nhưng giờ đã biết Omega này và Nhậm Đàn Chu có độ phù hợp cao, nếu còn nói thích thì đúng là không ổn thỏa cho lắm.
"Không phải, em chỉ cảm thấy hai người khá xứng đôi... Nhưng mà với dáng vẻ đó của cậu ấy, anh cũng không thể trái lương tâm mà nói cậu ấy không xinh đẹp được." Quý Ngưỡng Chân trong lòng có chút chua chát, nói thầm: "Nghe thế nào cũng giả."
Nhậm Đàn Chu cho xe dừng ở ô đỗ xe, tháo dây an toàn, nhưng không vội xuống xe.
"Thẩm mỹ là vấn đề rất chủ quan, em không cần phải tranh luận với anh." Sau đó anh thoáng nhìn về phía cổng lớn bệnh viện, nói tiếp: "Có thời gian tranh luận mấy thứ vớ vẩn đó, chi bằng em bắt đầu suy nghĩ từ bây giờ xem nên dùng pheromone của Alpha cấp bậc nào để tham gia vào quá trình dẫn dắt phân hóa của em đi."
Quý Ngưỡng Chân không hiểu, hỏi: "Anh nói gì cơ?"