Sính Ác - Kim Yêu Đới
Phản ứng đầu tiên
Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ba ngày sau, Quý Ngưỡng Chân nhận mũi tiêm thử nghiệm phân hóa đầu tiên.
Tiêm xong, cậu được chuyển vào phòng theo dõi nghỉ ngơi hai tiếng. Không xuất hiện phản ứng bài xích, Hạng Vệ Dân lại đích thân đến lấy hai ống máu đi làm xét nghiệm sinh hóa, tiện thể dặn dò cậu hai ngày này không được đụng nước, tối đó cũng không cần tắm để tránh bị cảm lạnh.
Mấy ngày nay Quý Ngưỡng Chân đã bị rút mấy ống máu, kim tiêm nhỏ dài đâm vào tĩnh mạch khuỷu tay, cậu quay mặt đi, cắn răng chịu đựng không kêu thành tiếng. Mãi cho đến khi Hạng Vệ Dân rút kim cậu mới quay đầu lại, giữ miếng bông gòn.
Nhậm Đàn Chu bận rộn không thể sắp xếp thời gian, các buổi kiểm tra và tiêm thuốc sau đó đều do Chu Án đi cùng, giúp cậu lo liệu mọi việc và đưa đón. Chu Án cũng phát hiện ra, chỉ cần ông chủ của mình không ở đây, người em trai quý báu này của anh vẫn khá có cá tính riêng.
Buổi chiều lúc Quý Ngưỡng Chân vừa về đến nhà vẫn đầy tinh thần, kéo Văn Tương đang rảnh rỗi vào phòng khách chơi game điện tử, chơi đến khi trời tối sầm mới dừng lại.
Những trò chơi này đều yêu cầu vận động hoặc chạy nhảy, cần tiêu hao thể lực. Văn Tương là Omega chưa từng được rèn luyện đặc biệt thì căn bản không theo kịp, nhưng vì không dám làm thiếu gia nhỏ mất hứng nên đành cố gắng kiên trì.
Kết quả khi dì Phương gọi ăn cơm, Quý Ngưỡng Chân tùy tiện ném chiếc máy chơi game đắt tiền sang một bên, vẻ mặt vẫn chưa thỏa mãn chút nào, hỏi: "Sao cậu chơi dở thế, trước giờ chưa từng chơi à?"
Văn Tương đuối sức lau mồ hôi trên trán, khuôn mặt tròn trịa như được phủ một lớp phấn mịn màng.
Đừng nói là chơi, cậu ta còn chưa từng thấy bao giờ nữa.
Văn Tương ngồi xổm thu dọn đống thẻ game vương vãi trên sàn nhà, sau đó xếp vào hộp, "Từng chơi rồi ạ, tại thiếu gia chơi giỏi quá."
Quý Ngưỡng Chân hôm nay giống như chơi mãi không hết sức lực, trái tim trong lồng ngực đập thình thịch, nhưng cậu lại không để ý đến trạng thái sinh lý này của mình. Ôm bát cơm lên định nói chuyện, lại nhận ra Văn Tương vẫn còn ở trong phòng khách phụ giúp dọn dẹp.
Trước đó Quý Ngưỡng Chân đã từng nói với Văn Tương một lần, bảo cậu ta đến giờ cơm thì cùng ngồi ăn cơm, đừng tự biến mình thành người giúp việc trong nhà. Nhưng Omega này thật sự quá nhút nhát, lo sợ đủ điều, cuối cùng vẫn không dám ngồi chung.
Quý Ngưỡng Chân vừa mới chiến đấu ác liệt một phen với cậu ta, lúc này một mình ngồi ăn bỗng thấy trống trải.
"Không phải đã nói với cậu rồi sao, ngồi xuống cùng ăn cơm đi."
Văn Tương bị Quý Ngưỡng Chân ấn ngồi xuống ghế, trước mắt lại có thêm một cái bát.
Cậu ta cứ như ngồi trên đống lửa, rất bất an nói: "Nhưng mà Nhậm tổng còn chưa cho phép tôi ngồi cùng bàn."
Quý Ngưỡng Chân xì một tiếng, cực kỳ không đồng tình lắc đầu, "Cậu thế nào mà cứ mở miệng là Nhậm tổng Nhậm tổng, lời tôi nói thì không nghe lọt tai à? Không phải là ăn cơm thôi sao, cậu vốn không phải là người giúp việc, hôm qua cũng đã nói là ba phái cậu tới đây giúp anh ấy trải qua kỳ mẫn cảm mà? Không ăn chung, hai ngày nay anh ấy cứ về là cậu là trốn vào phòng, thế thì làm sao mà khiến anh ấy chú ý tới được? Vậy bao giờ cậu mới hoàn thành nhiệm vụ đây?"
Văn Tương cảm thấy cậu nói rất có lý, quan trọng nhất đây chính là bát cơm của cậu ta. Văn Tương chỉ có thể cầm đũa lên, ăn vài miếng cơm, "Hình như Nhậm tổng không thích tôi, cũng không thích tôi đến gần."
Cũng không phải cậu ta chưa từng thử, nhưng vị đó cứ như không phải Alpha đang trong kỳ mẫn cảm, dù độ thích hợp giữa bọn họ cao như thế nhưng anh ấy vẫn rất bài xích việc tiếp xúc thân mật với cậu ta.
Quý Ngưỡng Chân gắp một cái cánh gà nướng cho cậu ta, "Anh tôi vốn luôn trưng ra vẻ mặt lạnh lùng như thế đấy, nhưng anh ấy là người tốt, chắc chắn không phải là không thích cậu. Mà, cậu đến gần anh ấy lúc nào?"
Thật ra Văn Tương đã mệt đến mức ăn không ngon, chỉ cắn một miếng nhỏ, sau đó rụt rè nhìn Quý Ngưỡng Chân, giống như một chú chó con rơi xuống nước bỗng gặp được khúc gỗ cứu sinh, thành thật kể: "Hôm trước, buổi tối hôm trước. Nhậm tổng từ bệnh viện về rồi đi thẳng vào phòng ngủ, sau đó một lúc tôi có đi sang gõ cửa."
"Sau đó thì sao?" Quý Ngưỡng Chân còn sốt ruột hơn cả người trong cuộc, chỉ thiếu điều xoa tay ra vẻ hóng chuyện.
Chuyện sau đó, Văn Tương là một Omega độc thân thật sự khó mà nói ra miệng, nhất là trước mặt Quý Ngưỡng Chân, kết quả là bối rối đến mức sắp khóc.
Tuy Quý thiếu gia là Beta, nhưng so với vị kia thì dễ gần hơn nhiều.
Văn Tương còn chưa nói được hai câu thì đã rưng rưng, nhất thời khiến Quý Ngưỡng Chân mất hết cả hứng thú ăn uống.
Quý Ngưỡng Chân đặt đũa xuống, vội rút hai tờ khăn giấy nhét vào tay cậu ta, "Thôi được rồi, tôi không hỏi nữa. Thời gian hai người quen biết quá ngắn, dần dần rồi sẽ tốt thôi."
Những chuyện cần kiên trì lâu dài thế này Quý Ngưỡng Chân khá có kinh nghiệm, cậu tràn đầy tự tin an ủi một phen, ai ngờ Omega này còn khóc dữ dội hơn, tuy không phải kiểu gào thét, nhưng nước mắt cứ như mưa nhỏ tí tách không ngừng.
Trước mắt rất khó nói là cậu chọc người ta khóc hay là Nhậm Đàn Chu chọc người ta khóc, cậu đã không gánh nổi vụ này rồi, lại không đủ kiên nhẫn, cơm chưa ăn được hai miếng đã trốn lên tầng tìm sự yên tĩnh.
Cởi quần áo định tắm, một chân bước vào bồn tắm mới nhớ ra giáo sư Hạng đã dặn dò hôm nay tốt nhất đừng tắm, cậu bực bội rụt chân về, lau khô người, sau đó cuộn tròn trên chiếc đệm mềm mại nghịch điện thoại.
Buổi chiều chơi game nên có hơi hưng phấn quá độ, hiện tại im lặng ngồi một chỗ mới cảm nhận được sự khác thường ở tim. Cậu ôm ngực cảm nhận một lát, cũng không thấy khó chịu gì, chỉ đơn thuần là nhịp tim nhanh hơn bình thường thôi.
Có thể là mũi tiêm kia đã có tác dụng, phần lớn Beta sau khi phân hóa thành Alpha, thân thể sẽ trở nên cường tráng hơn, dù là kích thước cơ thể hay sức lực đều sẽ tăng lên. Ví dụ như vũ khí trong trò chơi được đúc thành vũ khí cam chính là bản nâng cấp hơn so với bản gốc, nếu không thì đúng là uổng phí công sức rồi.
Quý Ngưỡng Chân bất giác trở nên chờ mong, dù rằng lý trí nói cho cậu biết là rất khó, nhưng cậu vẫn mơ mộng nghĩ rằng biết đâu mình có thể một lần là thành công.
Cậu vui mừng đến mức lâng lâng tiếp tục nghịch điện thoại, qua khoảng nửa tiếng, cậu bắt đầu cảm nhận được một cơn đau đầu rất rõ ràng, nhìn chữ nhỏ trên màn hình cũng có chút khó khăn. Cậu chuyển sang xem video. Lại qua nửa tiếng, cơ thể nóng lên, trên người chỉ mặc duy nhất một bộ đồ ngủ tơ tằm cũng đã bị nóng đến mức hận không thể cởi sạch, điện thoại cũng nóng bỏng tay.
Quý Ngưỡng Chân ném điện thoại, hai ba cái đã cởi sạch quần áo trên người, chỉ chừa lại một chiếc quần lót tứ giác co giãn màu trắng, cả người trần như nhộng cuộn tròn trong chiếc đệm mềm hình con gấu.
Một tiếng trôi qua.
Quý Ngưỡng Chân đau đầu không ngủ được, cậu đứng dậy, tay chân khập khiễng chậm rãi đi về phía chiếc giường lớn của mình, cắm đầu ngã xuống.
Buổi tối Nhậm Đàn Chu có buổi tiệc quan trọng, thật sự không thể thoát ra được, về đến nhà đã là chín rưỡi tối. Anh như mọi ngày trở về phòng thay một bộ quần áo sạch sẽ, sau đó mở cửa phòng ngủ của Quý Ngưỡng Chân.
Quý Ngưỡng Chân tay chân dang rộng nằm trên giường, đầu không đặt trên gối, trên người không có chăn, còn cởi sạch sẽ. Cơ thể trắng nõn mịn màng không biết vì sao đã bị cọ xát đến mức ửng hồng.
Bình thường cậu đều mặc đồ ngủ đi ngủ, căn bản không có thói quen ngủ trần.
Nhậm Đàn Chu bước nhanh đến bên giường, đưa tay đặt lên trán cậu, đáng tiếc lòng bàn tay còn hơi ướt đã ảnh hưởng đến phán đoán của anh.
Nhậm Đàn Chu cúi thấp người, môi đặt lên trán Quý Ngưỡng Chân, sau khi có được đáp án chắc chắn thì nhanh chóng rời đi.
"Quý Ngưỡng Chân?"
Nhậm Đàn Chu gọi một tiếng.
Quý Ngưỡng Chân hít thở dồn dập như lên cơn hen suyễn. Nhậm Đàn Chu tinh tường nhận ra hàng lông mi của cậu khẽ rung nhẹ, thế là đưa tay vỗ vỗ mặt cậu, dần dần dùng sức.
"Dậy dậy." Nhậm Đàn Chu gọi mấy tiếng, lát sau đã gọi cả biệt danh của cậu, "Chân Chân, dậy đi."
Quý Ngưỡng Chân không quá mất sức, nhưng lại sợ mình còn không dậy nữa, ngày mai ngủ dậy má phải sẽ sưng như cái bánh bao, chỉ đành khó khăn mở mắt, chớp chớp hai cái, hình ảnh trước mắt mới dần trở nên rõ ràng.
Nhậm Đàn Chu cầm điện thoại bằng tay phải, tay trái vẫn đặt trên mặt cậu xoa nhẹ, ánh mắt cũng không di chuyển xung quanh, chỉ dừng lại trên mặt cậu.
Bên kia rất nhanh truyền đến tiếng của Hạng Vệ Dân, "Muộn như vậy còn gọi tới, Quý Ngưỡng Chân sốt rồi à?"
Bàn tay của Nhậm Đàn Chu vẫn nhẹ nhàng xoa, sắc mặt lại nghiêm túc.
"Ừm, sốt nhẹ."
"Hai mươi bốn tiếng sau khi tiêm sẽ có triệu chứng này, hạ sốt như bình thường là được." Giọng nói của Hạng Vệ Dân hơi có ý cười, "Như vậy chứng tỏ là có hiệu quả, trong số những thử nghiệm trước đó của chúng tôi, người xuất hiện tình huống thế này, xác suất thành công cuối cùng không hề thấp."
"Còn có, pheromone của anh có tác dụng dẫn dắt quá trình phân hóa cho cậu ấy, thời điểm này lại có tác dụng..." Hạng Vệ Dân hơi dừng hai giây, giống như đang cân nhắc tìm từ, "Coi như là xoa dịu, pheromone của anh vốn cũng có tác dụng làm mát. Những cái khác thì không cần tôi dạy phải không?"
Tuy Nhậm Đàn Chu không bật loa ngoài, nhưng trong phòng quá yên tĩnh, Quý Ngưỡng Chân nằm đó có thể nghe thấy rõ ràng.
"Được, vậy tạm thời thế đã."
Anh cúp máy rồi đặt điện thoại sang một bên, hỏi Quý Ngưỡng Chân đang ngẩn ngơ: "Thấy thế nào, đau đầu?"
"Đau nửa đầu." Quý Ngưỡng Chân vẫn không ngủ được, cậu nói xong, đưa tay muốn túm lấy chiếc chăn bị đá văng ở một bên, khoảng cách hơi xa, cậu lên tiếng cầu cứu: "Anh, chăn."
Bả vai vừa động, bên dưới là mồ hôi đã thấm ướt ga giường, cơ thể vừa trơn vừa ướt.
"Đang nóng phải không?" Nhậm Đàn Chu đẩy chiếc chăn kia ra xa hơn, "Đổ mồ hôi nhiều như vậy, tạm thời đừng đắp chăn, nằm yên."
Dù sao cũng chỉ là sốt nhẹ, không thể đốt hỏng đầu óc, Quý Ngưỡng Chân vẫn rất tỉnh táo, tuy rằng khó chịu, nhưng cậu vẫn làm như vô tình đưa tay che hai điểm trước ngực.
Nhậm Đàn Chu thấy cậu còn có tâm tư để ý mấy thứ này, xem ra cũng không quá nghiêm trọng, anh cười khẽ một tiếng, xoay người đi vào nhà tắm.
Đợi anh cầm chiếc khăn đã vắt khô nước đi ra, Quý Ngưỡng Chân vẫn kiên trì giữ nguyên tư thế che chắn ban đầu.
"Em không cần anh..." Quý Ngưỡng Chân nhìn thấy khăn là biết anh muốn làm gì, mày nhíu chặt hơn, trên mặt hiện rõ sự kháng cự.
Nhậm Đàn Chu cũng không tức giận, ngồi bên giường nhẹ nhàng ôn tồn thương lượng với cậu, "Vậy em muốn ai? Giờ này mọi người đều nghỉ ngơi rồi."
Quý Ngưỡng Chân nóng đến mức mồ hôi đầm đìa, trước đây lên cơn sốt cũng không khó chịu như thế này, cậu mệt mỏi ngậm chặt miệng.
Cậu có thể cảm giác được, Nhậm Đàn Chu luôn trở nên khoan dung hơn rất nhiều mỗi khi cậu bị ốm.
Nhậm Đàn Chu gấp khăn thành một khối vuông rồi lau mặt cho cậu, cảm giác lành lạnh khiến Quý Ngưỡng Chân đang khô nóng hồi lâu thoải mái đến mức cổ họng bật ra tiếng rên rỉ.
Chiếc khăn kia lau được một lúc thì đã bị hơi nóng của cơ thể truyền sang, từ xương quai xanh xuống đến ngực, đã không còn cảm giác mát mẻ gì nữa.
"Bỏ tay ra." Nhậm Đàn Chu nói.
Quý Ngưỡng Chân trong lòng vẫn còn lo lắng, bực bội sai anh, "Cái khăn này cũng nóng rồi, anh đi giặt lại đi."
Nhậm Đàn Chu ngồi yên không động, mở chiếc khăn ra đổi sang mặt khác, dùng mặt mới tinh kia đặt lên cánh tay đang che trước ngực cậu, "Cũng không phải là chưa từng chạm, bây giờ em đang sốt, anh thật sự lo lắng cho em."
Người ở thời điểm yếu đuối nhất, bình thường đều ăn mềm không ăn cứng.
Đạo lý này Quý Ngưỡng Chân hiểu, Nhậm Đàn Chu sao lại không rõ ràng.
Quý Ngưỡng Chân tự biết bản thân bây giờ như cá nằm trên thớt, chỉ có thể biểu hiện ngoan ngoãn hơn cả trước đây, chỉ suy xét mấy giây bèn thả tay xuống.
--- Lời tác giả ---
Làm cũng làm rồi mà hai con người này vẫn ngây thơ trong sáng quá (ôm mặt)