Sính Ác - Kim Yêu Đới
Chương 15
Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhậm Đàn Chu vẫn còn dán miếng dán ức chế, lúc trước thay quần áo cũng không bóc ra.
Anh rất thành thạo trong việc hạ nhiệt cho Quý Ngưỡng Chân. Chiếc khăn kia đã được giặt đến lần thứ ba thứ tư, mỗi lần mang đi giặt lại đều bốc hơi nóng hầm hập, như thể vừa lấy ra từ nồi hấp.
Quý Ngưỡng Chân đã bị lật sang một bên khác, nơi cậu nằm lúc đầu vẫn còn nguyên hiện trường.
Nhậm Đàn Chu lấy hộp thuốc, tìm thuốc hạ sốt, rồi xuống tầng rót một cốc nước ấm. Lúc quay lại phòng ngủ, anh phát hiện tấm chăn mỏng đắp trên người Quý Ngưỡng Chân lại bị hất ra.
Cậu cũng đã nghe thấy những lời kia của Hạng Vệ Dân, nhưng dù bản thân đã khó chịu đến mức này thì vẫn không hề hé răng đòi dù chỉ một chút pheromone từ anh.
Việc chiết xuất thành thuốc để đưa vào cơ thể và việc trực tiếp sử dụng là hai phương thức hoàn toàn khác nhau về bản chất. Nhậm Đàn Chu biết cậu ái ngại điều gì, nên cậu không chủ động đề cập đến. Nhậm Đàn Chu cũng không vội, cứ để xem cậu có thể chịu đựng đến bao giờ.
Đỡ cậu dậy cho uống thuốc xong, Nhậm Đàn Chu không đặt cậu nằm xuống ngay mà để cậu tựa vào người mình. Tay anh cũng rất tự nhiên đặt sát bên người cậu. Quan sát một lát, anh hỏi: "Có cần lau thêm một lần nữa không? Người em vẫn nóng lắm."
Có lẽ vì giờ đã rất muộn, trạng thái của Quý Ngưỡng Chân rõ ràng không còn tốt như lúc mới phát sốt. Cơn đau nửa đầu càng lúc càng dữ dội, hơi thở nặng nề, chỉ có vài phút được lau người bằng khăn ấm mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Quý Ngưỡng Chân không còn chút sức lực nào nói: "Không cần đâu, lau xong chỉ càng nóng thêm. Mai anh còn phải đi làm, anh cứ đi trước đi, em ngủ một giấc là sẽ ổn thôi."
Pheromone của Nhậm Đàn Chu khá đặc biệt, nói thẳng ra thì có tác dụng hạ nhiệt. Bởi vì không tác động vật lý, nên sẽ không giống như thổi gió lạnh làm bệnh tình thêm nghiêm trọng.
Với trạng thái hiện tại của Quý Ngưỡng Chân, tác dụng này thật sự rất phù hợp.
Giống như kẻ chết khát bỗng thấy một quả táo treo trước mắt, Quý Ngưỡng Chân thèm đến nhỏ dãi, nhưng lại không thể ăn. Thế là cậu chỉ còn cách đuổi đối phương đi, để mắt không thấy thì tim không đau.
Nhậm Đàn Chu lại làm như không nghe thấy gì.
Phát sốt kéo theo cơ thể đau nhức. Bàn tay của Nhậm Đàn Chu từ cánh tay Quý Ngưỡng Chân từ từ tiến lên, thoạt nhìn không giống xoa bóp theo đúng bài bản. Xoa bóp được một lúc, anh khẽ hỏi Quý Ngưỡng Chân: "Có muốn vào phòng anh ngủ không?"
Quý Ngưỡng Chân thì thầm trong cổ họng vài tiếng: "Không cần, giường của anh cứng lắm."
Nhậm Đàn Chu nghe được, lập tức hỏi lại: "Em vào phòng anh rồi à?"
Quý Ngưỡng Chân cũng ý thức được mình vừa lỡ lời, đầu căng như muốn nổ tung.
Cậu rất muốn giả vờ ngủ, nhưng Nhậm Đàn Chu lại như rất để ý chuyện này, ghé sát tai cậu hỏi lại lần nữa.
"Đương nhiên là không, em vào phòng anh làm gì... Anh có mời em cũng không vào, em mới không tùy tiện như anh, tự ý vào phòng người khác, còn xem trộm nhật ký của người ta..."
Quý Ngưỡng Chân dùng sức lăn khỏi người anh. Để lời mình nói nghe càng thuyết phục, giọng cậu cũng cao hơn.
Đáng tiếc giọng cậu lại phản chủ, khàn khàn như vịt đực. Cậu chỉ đành cố nói cho hết câu.
"Không phải anh luôn thích ngủ giường cứng sao, ai da, anh phiền quá, đừng có ở lì trong này làm phiền em nghỉ ngơi nữa! Em là người bệnh đấy!"
Nhậm Đàn Chu nghe cậu oang oang nói xong, không để tâm nói: "Em đừng kích động, anh thuận miệng hỏi thôi. Thích vào thì vào, không ai nói không cho em vào cả, căn nhà này không có chỗ nào là em không thể bước vào."
Quý Ngưỡng Chân gượng gạo ho khan vài tiếng. Khuôn mặt đỏ bừng vì sốt đã không còn nhìn ra bất kỳ thay đổi nào. Cậu tốn sức nâng đầu đánh vào eo Nhậm Đàn Chu hai cái: "Em thật sự không vào! Còn vu cáo em nữa... đừng trách em động thủ."
Hai cái đánh bằng đầu kia của cậu hoàn toàn không gây ra đau đớn gì, mềm mại vô lực, chẳng khác gì mèo con cọ đầu.
"Em có biết mình đang nói gì không?"
Nhậm Đàn Chu cũng không tránh, thậm chí còn ghé sát mặt cậu, hơi thở nhẹ nhàng đều đều. Giọng nói cứng rắn thường ngày giờ thấp thoáng ý cười không hợp với hoàn cảnh: "Nghe niệm kinh xong còn muốn đánh hòa thượng, uổng công anh hầu hạ em rồi."
"Anh là hòa thượng cái quái gì chứ."
Quý Ngưỡng Chân lầm bầm lầu bầu. Thấy anh có vẻ sẽ không tính toán với mình, cậu bèn bỏ qua chủ đề này, xoay người nằm sấp cho thoáng lưng.
Lưng cậu cũng rất đẹp, đường cong trơn nhẵn mềm mại như một nét bút dứt khoát vạch thẳng xuống dưới. Hai cánh mông tròn trịa vểnh lên được lớp quần đàn hồi ôm sát, hõm eo đối xứng vừa vặn như thể sinh ra để ngón cái ấn xuống giữ lấy. Đôi chân thon dài cân xứng thả lỏng mở ra, quyến rũ không gì tả xiết.
Hơi thở của Nhậm Đàn Chu bất giác trở nên nặng nề, tầm mắt chậm chạp không thể rời khỏi nơi đó. Một đoạn ký ức đầy cảm xúc ẩm ướt cứ thế ùa về.
Anh ép mình xoay người sang chỗ khác, xé một tờ khăn ướt lau tay, từ ngón cái đến từng ngón khác, cẩn thận tỉ mỉ.
Sau khi đã bình tĩnh lại, anh ném chiếc khăn ướt vào thùng rác dưới chân, hỏi Quý Ngưỡng Chân: "Sao không nói gì."
Quý Ngưỡng Chân tự nhận mình là người miệng lưỡi lanh lẹ, trước giờ hiếm khi chịu nhận thua.
Bị Nhậm Đàn Chu hỏi vậy, cậu quả nhiên lại ngẩng đầu lên, hung hăng nói: "Em không cần anh hầu hạ, là anh nhất quyết ở lì lại đây."
Cãi nhau rất tốn sức. Cậu nói xong liền kết thúc trạng thái chiến đấu, lại nằm bẹp xuống, dáng vẻ bị cơn ốm hành hạ trông rất đáng thương.
Nhậm Đàn Chu nhìn hai cái đùi của cậu đang cựa quậy vì nóng.
"Sang phòng anh ngủ." Nhậm Đàn Chu nói.
Quý Ngưỡng Chân im lặng.
"Em có tự đi được không, hay anh cõng em?" Nhậm Đàn Chu lại hỏi.
Hai câu liên tiếp, nhưng chỉ câu sau là câu hỏi.
"Không cần, em tự đi được..."
Quý Ngưỡng Chân nói xong mới phản ứng lại, cơn sốt chết tiệt này đúng là đã đốt cháy cả đầu óc cậu rồi.
Chẳng qua là vẫn quá khó chấp nhận mà thôi. Nếu Nhậm Đàn Chu đã chủ động mời, thì ngủ một chút cũng không sao. Căn phòng kia của anh là nơi đã bị pheromone của anh lấp đầy, người bình thường bước vào răng sẽ va cầm cập, nhưng cậu hiện tại bước vào đúng là không khác gì thiên đường.
Đầu Quý Ngưỡng Chân đã đau như muốn nứt ra. Ngoài mặt thì rất không tình nguyện, nhưng trong lòng đã nóng lòng không chờ được. Chân cậu thả xuống giường. Lúc cúi đầu tìm dép lê, cậu tưởng chừng tròng mắt cũng sắp rơi ra đến nơi.
"Vừa nãy lúc anh đi vào có phải đã đá dép của em vào gầm giường rồi không..." Quý Ngưỡng Chân đạp vào không khí, yếu ớt ngẩng đầu nói với người trước mặt: "Anh tìm giúp em đi."
Nhậm tổng uy phong lẫy lừng bên ngoài, vậy mà nghe xong lại ngồi xổm xuống, đưa tay vào gầm giường quờ quạng một vòng, lấy ra hai chiếc dép nhung, đi vào chân cho cậu.
Quý Ngưỡng Chân ngồi còn mệt, bỗng nhớ đến lời Văn Tương nói hôm mới đến: "Hai người, đúng là trời sinh một cặp."
"Hai người?" Nhậm Đàn Chu cũng không biết cậu đang nói linh tinh gì: "Em nói ai?"
Quý Ngưỡng Chân đỡ đầu, thật thà trả lời: "Anh với Văn Tương, hai người..."
Một chân cậu vừa chạm đất, lời còn chưa nói xong đã cảm thấy trước mắt quay cuồng, người ngã dúi về phía trước.
Nhậm Đàn Chu nhanh tay lẹ mắt đỡ được, dứt khoát bế ngang người cậu lên: "Anh thấy em bị sốt hỏng não rồi, bắt đầu nói linh tinh."
Mắt Quý Ngưỡng Chân tối sầm, bên tai không còn nghe thấy gì nữa.
Ngày hôm sau, Quý Ngưỡng Chân liên tục sốt cao không hạ, thậm chí gọi thế nào cậu cũng không mở mắt.
Nhậm Đàn Chu túc trực bên giường cậu cả một đêm, pheromone không ngừng phóng thích. Dù sao cửa phòng ngủ cũng không được thiết kế cách âm đặc biệt dày, pheromone tràn ra nhiều đến mức khuếch tán khắp tầng hai, dần dần bao phủ cả căn biệt thự.
Đầu bếp và người giúp việc trong biệt thự đều là Beta, không bị ảnh hưởng gì cả, cùng lắm là cần mặc thêm áo ấm.
Văn Tương thì thảm không tả xiết. Đang ngủ ngon bỗng nửa đêm bị kích thích đến mức sớm tiến vào kỳ phát tình. Hai chân mềm nhũn đến mức không thể bước ra khỏi cửa, cùng đường chỉ có thể tự tiêm một mũi thuốc ức chế. Chờ sau khi đỡ hơn đôi chút thì chạy vội ra sân, ngồi ở xích đu giăng đầy sương cho đến trời sáng.
Nhậm Đàn Chu lo lắng Quý Ngưỡng Chân thật sự sẽ sốt hỏng đầu óc, dứt khoát gọi Hạng Vệ Dân, người đã nhịn một đêm ở phòng thí nghiệm, đến nhà.
Theo lý thuyết, với tiền đề là dùng thuốc đã qua sàng lọc mẫn cảm, việc tiêm thêm thuốc phân hóa sẽ không nguy hiểm đến tính mạng.
Nhưng việc gì cũng không thể nói chắc 100%.
Những thử nghiệm trước đó của hạng mục phân hóa này, số lượng và phạm vi thí nghiệm đều có tính giới hạn nhất định, không đảm bảo an toàn tuyệt đối, chỉ có thể nói là tương đối.
Hạng Vệ Dân trước đây cũng từng gặp tình huống sốt cao không hạ, nhưng những trường hợp này đều tự hạ sốt, phản ứng không tốt đến nhanh nhưng cũng đi nhanh.
Anh ta mở mí mắt Quý Ngưỡng Chân ra, chiếu đèn pin. Đồng tử phản ứng bình thường, sau đó anh ta tiêm một mũi hạ sốt.
Không lâu sau, Quý Ngưỡng Chân bắt đầu hạ nhiệt.
Trước khi Quý Ngưỡng Chân tỉnh, Hạng Vệ Dân không thể đi.
Anh ta ngồi ở nơi lạnh lẽo như giữa khe nứt của tảng băng gần một giờ. Theo bản năng muốn dùng chiếc chăn mỏng trên sofa để đắp chân, nhưng chạm vào thảm mới nhớ ra đắp chăn cũng chẳng có tác dụng. Anh ta thật sự không chịu nổi nữa, mới nói với Nhậm Đàn Chu: "Anh không thể thu lại pheromone của mình sao?"
Nhậm Đàn Chu mặt không cảm xúc, lấy miếng dán ức chế từ trong chiếc tủ đầu giường ra, dán lên.
Căn biệt thự chìm trong tĩnh lặng chết chóc.
Hạng Vệ Dân bỗng nhiên nói: "Đề nghị của tôi là chu kỳ trị liệu càng ngắn càng tốt, kéo dài quá cũng không có ý nghĩa gì. Nếu như mũi thứ hai và thứ ba vẫn xuất hiện tình huống đặc biệt nhưng không có dấu hiệu phân hóa nào như trước, thì hai người cũng nên suy xét xem có cần thiết phải tiếp tục nữa hay không."
Nhậm Đàn Chu nghe xong, không nói gì, chỉ đi đến bên cửa sổ rút một điếu thuốc, muốn khiến bản thân tỉnh táo.
Khoa học kỹ thuật hiện đại cũng có những chuyện không thể thay đổi. Nếu đã thử, thì coi như đã biết không thể cưỡng cầu.
Nhậm Đàn Chu còn chưa nghĩ xong sẽ nói những lời này với Quý Ngưỡng Chân như thế nào.
Không lâu sau, Quý Ngưỡng Chân tỉnh lại, nhiệt độ cơ thể đã khôi phục bình thường. Mặt trời còn chưa ló rạng, cậu ăn một viên kẹo, uống một ít nước rồi lại tiếp tục ngủ.
Trước khi đi, Hạng Vệ Dân đưa ra một đề xuất khác cho Nhậm Đàn Chu: "Tuy thể chất của cậu ấy rất tốt, nhưng nếu thật sự không có hiệu quả gì thì tìm một tuyến thể thích hợp rồi cấy ghép cũng là một lựa chọn không tệ."
Là một bác sĩ, Hạng Vệ Dân đã nói rất uyển chuyển rồi.
Tìm một tuyến thể thích hợp để phẫu thuật, với người bình thường có thể sẽ khó khăn. Nhưng ở đất Diêm Kinh này, có lẽ không có việc gì mà Nhậm gia không làm được. Bốn chữ "thủ đoạn thông thiên" này, không hề khoa trương khi nói về họ.
Tuyến thể dù quý đến thế nào, dùng số tiền lớn không mua được thì vẫn còn cách khác: hoặc trộm, hoặc cướp. Chỉ cần muốn, cách luôn nhiều hơn khó khăn.
Trên thế giới này, không ai có thể hiểu Quý Ngưỡng Chân mong muốn được phân hóa đến mức nào hơn Nhậm Đàn Chu. Những chuyện khác có thể không đặt nặng trong lòng, nhưng chỉ cần liên quan đến chuyện phân hóa, những chuyện khác dù quan trọng đến mấy đều sẽ bị cậu vứt ra sau đầu.
Quý Ngưỡng Chân vốn yếu đuối và sợ đau, nhưng mỗi lần đến bệnh viện đều không hề chê phiền phức. Mũi kim to như thế đâm vào mạch máu cũng không rên một tiếng.
Tuy rằng kỹ thuật cấy ghép tuyến thể từ mười mấy năm trước đã rất hoàn thiện, nhưng đây vẫn giống như tim gan phèo phổi. Của người khác thì vẫn cứ là của người khác, mà cũng không có Alpha nào chịu lấy tuyến thể của mình nhường cho người khác.
Nhậm Đàn Chu nghe xong, chỉ lắc đầu nói: "Em ấy sẽ không đồng ý đâu."
--- Lời tác giả ---
Nhang muỗi - Văn Tương: Chuyện gì đang xảy ra vậy (cả người run rẩy)