Chương 17

Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghe nhắc đến Nhậm tổng, tiếng khóc của Văn Tương lập tức ngừng hẳn, chỉ còn lại những tiếng nức nở rất nhỏ.
"Sao cậu cứ khóc lóc trước mặt tôi mãi thế? Cậu nghĩ tôi dễ bắt nạt lắm à? Đáng lẽ cậu phải đến trước mặt Nhậm Đàn Chu mà khóc ấy, xem anh ấy có thèm để ý đến cậu không."
Văn Tương ngước đôi mắt tròn xoe đẫm lệ lên, Quý Ngưỡng Chân thậm chí còn cảm nhận được đôi môi dưới lòng bàn tay mình đang run rẩy.
"Nói thật nhé, cậu căn bản không phải gu của Nhậm Đàn Chu, anh ấy sẽ không thích Omega như cậu đâu." Quý Ngưỡng Chân vẫn giữ tay che miệng cậu ta, "Cậu có biết vì sao không?"
"Bởi vì cậu là do người khác đưa đến cho anh ấy."
Ghét bị sắp đặt, càng ở vị trí cao thì càng không thể chịu được.
Không chỉ Nhậm Đàn Chu, mà Quý Ngưỡng Chân cũng vậy.
"Cho nên cậu có ăn mặc gợi cảm thế nào đi chăng nữa trước mặt anh ấy cũng vô dụng thôi."
Đây là lần đầu tiên Văn Tương thấy vẻ mặt nghiêm túc như thế của Quý Ngưỡng Chân, cậu ta ngơ ngác đến mức quên cả chớp mắt.
Thấy cậu ta đã ngừng khóc, Quý Ngưỡng Chân buông tay, rút hai tờ khăn giấy đắp lên mặt cậu ta.
Quý Ngưỡng Chân thật lòng cảm thấy Văn Tương không được Nhậm Đàn Chu để mắt tới là vì bản thân Nhậm Đàn Chu có vấn đề, trừ phi trong kỳ mẫn cảm xuất hiện yếu tố nào đó không thể kiểm soát, nếu không thì anh ấy trông như chẳng có nhu cầu gì về mặt đó.
Trước đây Quý Ngưỡng Chân cũng rất tò mò không biết buổi sáng lúc ngủ dậy anh ấy có bị 'cái đó' không, còn khuyên anh ấy nếu có bệnh gì khó nói về mặt này thì phải mau đi chữa mới được.
Không lâu sau đó, bởi vì chuyện ngoài ý muốn xảy ra trong kỳ mẫn cảm mà Nhậm Đàn Chu đã tự chứng minh cho cậu thấy một vài điều về năng lực của mình.
Quả thật là không được, vừa mới bắt đầu, còn chưa được mấy nhịp đã xong.
Tối đó Quý Ngưỡng Chân uống không ít, chỉ mười phút đầu là còn coi như tỉnh táo, sau đó thì hoàn toàn bất tỉnh nhân sự, thế nên dù mấy lần sau đó Nhậm Đàn Chu có bù đắp thế nào, cậu cũng chẳng hay biết gì.
"Quan hệ của tôi và anh ấy không như cậu nghĩ đâu, dù sao thì nhiệm vụ của cậu thất bại cũng chẳng liên quan gì đến tôi, đừng có đổ lỗi lên đầu tôi."
Văn Tương không hé răng nói gì.
Quý Ngưỡng Chân mất hết hứng thú, vươn vai một cái rồi đi thẳng lên phòng tập thể dục trên lầu. Vừa tập được nửa tiếng thì Văn Tương bê một đĩa trái cây đi lên, được cắt tỉa thành đủ loại hình dáng khác nhau, còn cố ý xếp thành hình trái tim.
"Cậu làm gì đấy?"
Quý Ngưỡng Chân ấn nút tạm dừng, bước xuống, "Dì Phương sẽ không bày biện mấy thứ này."
Dì Phương cắt trái cây chỉ biết đặt các miếng đã cắt vào đĩa, thậm chí nhìn còn hơi lộn xộn.
Văn Tương đưa đĩa trái cây đến trước mặt Quý Ngưỡng Chân, "Cái này do tôi làm, trước đây tôi từng làm phục vụ ở bếp nhà hàng, có kinh nghiệm hai năm cắt tỉa trái cây... Tôi muốn xin lỗi thiếu gia, thật sự rất xin lỗi."
Quý Ngưỡng Chân cũng không phải người nhỏ nhen, đầu tiên cậu rút điện thoại ra chụp một tấm, sau đó cầm một miếng dưa hình con thỏ lên, cắn cái đầu nó, "Không ngờ cậu còn có tài nghệ này nha, con thỏ nhỏ này nhìn cứ như được điêu khắc ra ấy."
"Tôi gửi cho Nhậm Đàn Chu xem."
Chiếc điện thoại mới mà Chu Án đưa cho Quý Ngưỡng Chân cũng chỉ lưu số của Nhậm Đàn Chu và Chu Án.
Quý Ngưỡng Chân gửi ảnh đi, rất nhanh sau đó nhận được điện thoại của Nhậm Đàn Chu.
Quý Ngưỡng Chân không nghĩ ngợi gì mà thẳng tay ấn từ chối, quay đầu lại hỏi Văn Tương: "Cậu còn biết làm gì nữa không, hát hò nhảy múa gì đó?"
Đáng tiếc Văn Tương tuy tay chân khéo léo, nhanh nhẹn, nhưng lại không có tài lẻ gì. Bởi vì từ nhỏ gia cảnh không tốt, nếu không phải nhờ luôn chăm chỉ làm thêm thì có lẽ còn không thể học hết cấp.
Quý Ngưỡng Chân nghe xong, rất tiếc nuối mà im lặng hồi lâu, cuối cùng bắt đầu lên mạng tìm xem quanh đây có lớp dạy nhảy múa nào không.
Trong khi bọn họ bên này đang tán gẫu sôi nổi, Nhậm Đàn Chu ở trong phòng họp lại cứ phân tâm nhìn chằm chằm điện thoại.
Gọi hai lần cho Quý Ngưỡng Chân đều không ai nghe máy, anh bèn dứt khoát gọi số máy bàn ở nhà.
Chuyện Quý Ngưỡng Chân và Văn Tương cãi vã rất nhanh đã truyền đến tai Nhậm Đàn Chu.
Buổi tối Quý Ngưỡng Chân tắm xong, đang chuẩn bị chơi điện thoại một lát rồi đi ngủ thì Nhậm Đàn Chu đẩy cửa bước vào.
Quý Ngưỡng Chân cũng không định ngồi xuống, đang cầm điện thoại chơi đến quên cả trời đất.
Nhậm Đàn Chu đứng cạnh giường cậu, nhìn sắc mặt cậu đã tốt hơn nhiều, bèn tìm chuyện để nói với cậu.
"Dì Phương nói hôm nay em với Văn Tương cãi nhau, còn mắng cậu ta đến phát khóc?"
Quý Ngưỡng Chân không chịu nổi lời oan uổng kiểu này, ném điện thoại xuống, "Nói bậy nói bạ! Là cậu ta vừa mở miệng đã tự khóc rồi, có liên quan gì đến em đâu!"
Nhậm Đàn Chu thuận thế ngồi xuống mép giường cậu, "Thật ư?"
"Giả đấy giả đấy, là em mắng đấy thì sao nào, nếu anh đau lòng thì xuống dưới mà dỗ dành người ta đi!" Quý Ngưỡng Chân chẳng buồn giải thích, đập cái bốp vào bả vai Nhậm Đàn Chu, "Ai cho anh ngồi! Có chút tự giác nào không thế!"
Nhậm Đàn Chu bị cậu đẩy mấy cái mới đứng lên, giọng nói không hề tỏ ra khó chịu, vẫn bình tĩnh, "Nếu cậu ta chọc em giận thì anh lập tức đuổi cậu ta đi."
Quý Ngưỡng Chân không đồng ý, khó khăn lắm trong nhà mới có người tầm tuổi để chơi cùng, nếu đuổi đi rồi thì từ mai cậu phải sống sao đây?
Thấy Nhậm Đàn Chu muốn gọi điện cho Chu Án, cậu bật người nhào tới giật lấy chiếc điện thoại màu đen kia rồi nhét vào ổ chăn của mình.
"Anh làm sếp kiểu gì thế... Thư ký Chu đã hết giờ làm rồi, anh còn làm phiền người ta!"
Omega nhỏ kia nợ nhà họ rất nhiều tiền, nếu thật sự bị đuổi ra khỏi đây thì hẳn là không còn đường sống nữa. Quý Ngưỡng Chân sợ Nhậm Đàn Chu làm thật, hùng hồn nói, "Mà nếu phải nói thì cái nhà này đáng ghét nhất chính là anh đấy, sao anh không tự biến đi?"
Quý Ngưỡng Chân chỉ mới giả vờ ngoan mấy ngày đã không nhịn được mà lộ nguyên hình.
Nhậm Đàn Chu đã sớm quen với những lời lẽ gây tổn thương của cậu, nhưng đây vẫn là lần đầu cậu vì một người không liên quan mà nói những lời như thế với anh.
"Ghét anh?" Sắc mặt Nhậm Đàn Chu cuối cùng cũng lộ rõ vẻ không vui, anh đi từng bước đến gần Quý Ngưỡng Chân đứng cạnh giường, "Hôm đó em đã nói gì với anh, không phải nói là rất thích anh sao?"
--- Lời tác giả ---
Xử nam chính là như vậy!
Xử nam chính là như vậy!
Xử nam chính là như vậy!
Tiểu Quý: ... Thật hong (mặt đểu)
Anh trai: ... Ai chứng kiến? Ai làm chứng? Bịa đặt bôi nhọ là phải đưa ra truy cứu trách nhiệm pháp luật (móc điện thoại gọi cho lò hoả táng)