Sính Ác - Kim Yêu Đới
Món Quà Đáng Giá Và Alpha Khó Ưa
Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quý Ngưỡng Chân không tài nào hiểu nổi vì sao Nhậm Đàn Chu lại tặng cậu một món quà quý giá đến vậy vào một ngày chẳng có gì đặc biệt.
Cậu ngồi xuống cuối giường, trong bóng đêm suy tư hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định đi ngủ trước đã.
Quý Ngưỡng Chân đóng nắp hộp lại, không ngờ ngồi xổm khá lâu khiến chân tê rần. Lúc xoay người, cậu lảo đảo một cái, trùng hợp lại thấy Nhậm Đàn Chu, người trước đó vẫn còn ngủ say, đã ngồi dậy tự lúc nào, đang ngái ngủ nhìn cậu.
Phản ứng đầu tiên của Quý Ngưỡng Chân là giấu chiếc hộp ra sau lưng, giật mình kêu lên: "Doạ em sợ chết khiếp, anh tỉnh từ lúc nào thế?"
Nhậm Đàn Chu đã ngủ được một giấc. Khi lên tiếng, giọng anh hơi khàn khàn. Anh hắng giọng một cái rồi nói tiếp: "Lúc em dậy đi vệ sinh."
"Anh cũng muốn đi vệ sinh hả?" Quý Ngưỡng Chân chột dạ không thôi, nhưng vẫn giả vờ như không có chuyện gì, bò về chỗ mình nằm xuống, lại giục: "Anh đi nhanh đi, đừng có tè dầm ra giường đấy."
Nhậm Đàn Chu quay sang, nhìn mấy sợi tóc hơi vểnh lên của cậu, có sợi còn cong thành hình dấu ngoặc. Anh quan sát cậu hai phút rồi hỏi: "Thích không?"
Quý Ngưỡng Chân không giả vờ nổi nữa, thò tay từ trong chăn ra. Chiếc hộp nhung nhỏ nằm gọn trong lòng bàn tay hồng hào của cậu.
"Anh nói cái này à? Trông có vẻ đắt tiền, nhưng anh đưa cho em thì em cũng chẳng dùng đến." Quý Ngưỡng Chân kéo dài giọng, nói một đằng nghĩ một nẻo: "Cũng không thích lắm đâu."
Nhậm Đàn Chu bỏ qua nội dung lời nói, chỉ chú ý đến giọng điệu. Cậu không nói 'không thích' thì xem ra là rất vừa lòng rồi.
Anh kéo chăn lên cho cậu, "Cứ cầm lấy đi, rồi sẽ dùng đến thôi."
Quý Ngưỡng Chân còn tưởng ý của Nhậm Đàn Chu là hôm nào đó sẽ đưa mình đi ăn. Không ngờ, ngay tối hôm sau, anh đã thật sự đưa cậu đến một bữa tiệc đầy phá cách.
Số 88 đường Tịnh Giang là căn nhà phong thủy tốt mà phụ thân của Nhậm Đàn Chu mua cho vợ mới. Trên đường đi, Quý Ngưỡng Chân mới được thư ký Chu kể rằng, nghe nói khi chọn đất xây nhà còn mời cả một thầy phong thủy đến xem, ngay cả cách bố trí cây cối trước sau nhà cũng được điều chỉnh kỹ lưỡng.
Một gia tộc đang ở đỉnh cao thịnh vượng mà coi trọng những điều này cũng là chuyện dễ hiểu.
Quý Ngưỡng Chân không có hứng thú với huyền học phong thủy. Cậu còn tưởng có ông anh trai nào của Nhậm Đàn Chu kết hôn, nên lão gia tử mới tốn công tốn sức mua đất xây nhà mới như thế. Đến khi cậu tới nơi, mới biết chủ nhân của ngày vui lại chính là vị hơn bảy mươi tuổi kia.
Khách khứa đến rất đông, nhưng chẳng mấy ai là thật lòng đến chúc mừng.
"Nói gì thì nói cũng đã cả đống tuổi rồi, thật là..." Quý Ngưỡng Chân nhớ lại vị Nhâm tổng với sắc mặt tươi rói vừa rồi, nhất thời không biết phải nói gì, đành phải nhét một miếng bánh ngọt vào miệng.
Từ lúc bước vào cửa, Nhậm Đàn Chu luôn giữ nụ cười mỉm nhạt trên môi, chuẩn xác đến mức như được vẽ bằng thước đo góc, khiến không ai có thể soi mói hay bới móc.
So với anh, mấy người huynh trưởng kia có vẻ kém cỏi hơn nhiều, chỉ thiếu nước bùng nổ ngay tại hiện trường.
Nhậm Đàn Chu cũng xem như là chủ nhà, không tránh khỏi phải bận rộn nhiều việc. Anh lại bị mời đến trước mặt phụ thân, nên trước khi đi vẫn không yên tâm để Quý Ngưỡng Chân một mình, dặn dò: "Nếu thấy chán thì bảo thư ký Chu đưa em lên tầng chơi. Rượu này tuy độ không nặng nhưng cũng không thể uống nhiều. Có chuyện gì thì gọi điện cho anh."
Quý Ngưỡng Chân gật đầu lia lịa, chỉ ước Nhậm Đàn Chu mau đi đi.
Quét mắt nhìn quanh một lượt, cả cái đại sảnh này không gặp được một khuôn mặt quen thuộc nào. Nhưng luôn có vài tên thiếu gia nhà giàu ăn mặc chải chuốt, vừa thấy Quý Ngưỡng Chân chỉ còn một mình là lập tức sáp tới. Cũng may cậu đã có sẵn bài đối phó với đám người này, lịch sự khách sáo vài câu, đối phương chẳng chiếm được lợi gì từ cậu, cuối cùng chỉ có thể ỉu xìu rời đi.
Tố chất giữa người với người quả nhiên chênh lệch rất lớn. Có người biết câu thành ngữ 'Biết khó mà lui' này viết thế nào, có kẻ lại hận không thể dán bốn chữ 'Không biết xấu hổ' lên mặt.
Quý Ngưỡng Chân uống hết một ly Whisky Sour, sau đó đi vệ sinh một chuyến. Lúc đi ra, cậu đụng phải một Alpha đang rửa tay, người hắn thoang thoảng mùi hoa dành dành.
"Hình như tôi..." Alpha kia có dáng người khá cao, hơi cúi người đánh giá Beta trước mặt, ngập ngừng lên tiếng: "Từng gặp cậu ở đâu rồi thì phải."
"Vị tiên sinh này, anh cũng nên xem lại bây giờ là năm bao nhiêu rồi. Ai còn dùng cách bắt chuyện cũ rích như thế nữa chứ? Phải đổi mới đi thôi."
Quý Ngưỡng Chân nói xong xoay người muốn đi. Alpha kia rất nhanh lại đứng ra cản đường, tiếng cười trầm thấp phát ra từ cổ họng hắn: "Không phải, tôi thật sự từng gặp cậu rồi. Tôi nhớ ra rồi, tôi từng thấy ảnh thẻ của cậu."
Nghe có vẻ thú vị đây.
Alpha thấy cậu mỉm cười, bèn tìm kiếm trong túi quần mình, lấy ra một hộp đựng danh thiếp. Mở ra lại phát hiện không còn tấm nào.
Cũng không biết tối nay hắn đã đưa cho bao nhiêu người rồi.
Quý Ngưỡng Chân lười đôi co với hắn ta, cười nói: "Không cần, tôi không trao đổi danh thiếp với ai bao giờ."
Ánh mắt Diêu Thiện Đình thoáng hiện vẻ không cam lòng. Hắn thầm nghĩ, trông được như vậy, lại còn cá tính nữa, đáng tiếc chỉ là Beta.
"Thế có tiện cho tôi một tấm danh thiếp của cậu không?"
Trong một bữa tiệc toàn những nhân vật lớn thế này, mừng cưới chỉ là phụ. Quan trọng là phải mang theo danh thiếp để có thể trao đổi bất cứ lúc nào.
Quý Ngưỡng Chân thẳng thắn từ chối: "Thật ngại quá, tôi không có."
Diêu Thiện Đình vẫn đứng chắn trước mặt cậu, vẻ mặt không tin. Mùi hương hoa dành dành trên người hắn bắt đầu tỏa ra nồng đậm.
Trong một không gian kín mà lại tỏa ra nồng độ pheromone dày đặc như vậy với một Beta, chỉ có những Alpha ngạo mạn mới làm thế.
"Là không muốn cho tôi, hay là không có thật đây?"
"Thật sự không có."
Diêu Thiện Đình cũng không truy hỏi đến cùng chuyện này: "Không sao, chúng ta ra sảnh trước uống một ly đi, trên người cậu hình như có..."
Alpha chậm rãi đến gần. Lúc đầu, hắn chỉ lơ đãng hít vào một hơi, muốn thông qua mùi trên người cậu mà phán đoán loại rượu cậu vừa uống.
Nhưng ngửi hai cái lại phát hiện có gì đó sai sai. Hắn cười khẩy một tiếng, cũng không đứng thẳng lại mà cứ giữ nguyên tư thế dán sát đó hỏi: "Cậu hẹn hò với Alpha?"
Quý Ngưỡng Chân đang nghĩ, nếu bây giờ mình đẩy tên này một cái, liệu hắn có bất ngờ không kịp đề phòng mà ngã chổng vó, rồi lại thẹn quá hóa giận mà dây dưa không cho cậu đi hay không.
Nhìn phong cách của kẻ này, xem ra khả năng đó là rất lớn.
Diêu Thiện Đình cho rằng cậu im lặng chính là ngầm thừa nhận. Máu nóng hưng phấn trong người hắn bắt đầu sôi sục: "Đánh dấu nhạt như vậy, nhạt đến mức suýt thì không ngửi thấy... Đúng là vô dụng."
Hắn nào biết được, Beta trước mắt này chưa hề bị đánh dấu.
Trước khi ra ngoài, Quý Ngưỡng Chân đã cẩn thận tắm rửa một phen, còn tưởng đã gột sạch mùi pheromone trên người. Không ngờ vẫn bị nhận ra.
"Liên quan gì đến anh?" Quý Ngưỡng Chân rốt cuộc mất hết kiên nhẫn, lạnh mặt: "Tôi đếm tới ba. Nếu anh không tránh ra thì đừng trách tôi không khách khí."
Diêu Thiện Đình nổi danh là lãng tử đào hoa, đừng nói là Beta, đến cả Alpha cũng bị hắn chơi không ít. Chỉ cần có khuôn mặt hợp khẩu vị, thì những vấn đề khác hắn đều không kén chọn, càng khó cưa lại càng khiến lòng hắn nhộn nhạo.
Có thể tham dự vào bữa tiệc này, gia đình đối phương hẳn là không thiếu tiền, hắn cũng sẽ không dùng chiêu cũ mở miệng là đập tiền.
"Đừng tức giận nha. Nếu em đã hẹn hò với Alpha, thì hẳn là cũng có thể xem xét tới tôi, dù sao Alpha kia của em chắc cũng chẳng ra làm sao nhỉ?"
Thật ra Quý Ngưỡng Chân khá tán đồng với lời của tên đần này. Đúng là Nhậm Đàn Chu chẳng ra làm sao thật.
Nhưng vấn đề chủ yếu là cậu không thể yêu đương với Alpha, cũng không có cách nào giải thích với người lạ vì sao trên người mình lại có mùi pheromone của Alpha.
Chưa kể, nói chuyện với dạng người này chỉ tổ tốn nước bọt.
Quý Ngưỡng Chân đang muốn giơ tay, từ phía sau bỗng truyền đến một giọng nói cực kỳ lạnh, kèm theo đó là một luồng pheromone dày đặc mang theo sự cảnh cáo của một Alpha cấp cao quét tới, trong tích tắc đã đánh bay mùi hoa dành dành nồng nặc kia.
"Tiểu Diêu tổng."
Diêu Thiện Đình nghe tiếng ngẩng đầu, thấy người đến là ai thì không khỏi ngẩn người, vô thức lùi về sau nửa bước.
Diêu Thiện Đình mới về nước không lâu, chỉ từng thấy mặt Nhậm Đàn Chu từ xa một lần. Lúc đó, đối phương bị một đám ông tổng vây quanh, hắn vẫn không có cách nào chen vào bắt chuyện.
"Nhậm tổng? Anh đây là..."
Mùi hương có vẻ quen thuộc này khiến não bộ hắn thoáng ngừng hoạt động, dừng khoảng mười giây mới phản ứng lại.
Diêu Thiện Đình chỉ có thể trách mình hôm nay trước khi ra cửa không xem hoàng lịch. Khó khăn lắm mới gặp được người hợp khẩu vị, là Beta hắn cũng chấp nhận. Không ngờ đối phương lại có thân thế ghê gớm như vậy.
Hắn ít nhiều gì cũng đã được nghe nói về Nhậm Đàn Chu, lần này gặp vậy mà phát hiện khác xa với lời đồn.
Chỉ là một Beta mà thôi, có thể cưng chiều đến đâu chứ? Đến mức phải dùng pheromone chèn ép người khác sao?
Ngay khi Diêu Thiện Đình cho rằng Nhậm Đàn Chu sẽ làm khó dễ mình, đã thấy đối phương lạnh lùng nói: "Sợ là tiểu Diêu tổng lần đầu đến đây, không quen đường nhà tôi nên đi lạc? Trước khi đến đây, tôi còn nghe thấy anh rể của cậu là Khang tổng đang tìm cậu đấy."
Diêu Thiện Đình nghe vậy, lập tức nói căn nhà này quá lớn, hắn đi mấy vòng vẫn chưa tìm thấy đường. Hắn còn muốn mượn cơ hội đi cùng đường để bắt chuyện thêm mấy câu, ai ngờ bị Nhậm Đàn Chu ngó lơ, chỉ có thể từ bỏ mà rời đi.
Quý Ngưỡng Chân chẳng muốn nghe thêm câu nào. Chờ người kia đi rồi, cậu mới chậm rì rì đi đến trước mặt Nhậm Đàn Chu, giọng điệu trách móc: "Anh là ai chứ, sao phải khách sáo với hắn ta như vậy? Anh không nghe thấy vừa nãy hắn ta nói gì à?"
"Nghe thấy."
Nhậm Đàn Chu kẹp điếu thuốc vừa châm lửa giữa hai ngón tay, anh gõ nhẹ để tàn thuốc rơi xuống rồi nói: "Hắn ta nói, Alpha của em chẳng ra sao cả."
"Hắn ta ngửi thấy mùi pheromone trên người em mới nói thế đó." Quý Ngưỡng Chân không vui đổ thêm dầu vào lửa: "Anh không tức giận chút nào à?"
Quý Ngưỡng Chân vẫn còn ấm ức vì chưa đá được tên kia hai phát, hoàn toàn không để ý mình vừa gián tiếp thừa nhận điều gì.
Nhậm Đàn Chu khẽ cong môi: "Nếu biết là anh thì hắn ta sẽ không nói như thế đâu."