Sính Ác - Kim Yêu Đới
Chương 22
Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bữa tiệc kết thúc bằng một màn pháo hoa thắp sáng cả bầu trời đêm, khiến cho bầu không khí ngập tràn trong lãng mạn.
Nhậm Đàn Chu chọn cho Quý Ngưỡng Chân một vị trí đẹp trên sân thượng của tòa nhà phía Đông Nam. Giữa mùa đông, những khóm hoa nhài leo phủ kín lan can sân thượng nở rộ. Cả một không gian rộng lớn như vậy chỉ có hai người họ. Bên tai không có tiếng cười nói ồn ào, chỉ còn tiếng pháo hoa chốc chốc vọng xuống từ bầu trời.
Quý Ngưỡng Chân chưa từng xem màn bắn pháo hoa kiểu mới này. Cậu ngẩng đầu xem đến quên cả chớp mắt, ánh mắt chăm chú và say mê khiến đôi mắt cậu trở nên trong veo, lấp lánh. Nhậm Đàn Chu chỉ liếc về phía pháo hoa đúng một cái lúc đầu, thời gian còn lại đều dùng để ngắm cậu.
Mãi đến khi logo của tập đoàn hiện lên, Quý Ngưỡng Chân mới tiếc nuối mà xoay cổ.
Lúc không để ý, ly champagne trong tay cậu đã cạn từ lúc nào.
Quý Ngưỡng Chân, trong trạng thái lâng lâng men say, cảm thấy thoải mái nhất. Cậu vừa định hỏi Nhậm Đàn Chu đã có thể về nhà chưa, thì quay đầu bỗng thấy đối phương cau mày, đưa tay nới lỏng cà vạt, để lộ một mảng da ửng hồng ở cổ.
Lời chưa kịp nói ra khỏi miệng đã bị nuốt ngược trở vào. Mười phút trước rõ ràng anh vẫn ổn, dáng vẻ cũng không giống như đã uống nhiều rượu.
"Có phải anh lại..."
Nhậm Đàn Chu thình lình ngẩng mắt lên, như thể nghe thấy hơi thở gấp gáp của con mồi trong rừng. Pheromone Alpha đặc quánh, mang tính xâm lược, thoáng chốc đan lại thành một sợi dây thừng vô hình.
Quý Ngưỡng Chân nắm chặt chiếc ly trong tay, "Trên xe chắc có thuốc ức chế. Chúng ta, chúng ta về xe trước nhé?"
Alpha cấp cao có thuốc ức chế được điều chế riêng. Thông qua phân tích tỉ mỉ cấu trúc gen, loại thuốc ức chế tương ứng được tạo ra, hiệu quả mạnh hơn so với loại bán ở hiệu thuốc và tác dụng phụ cũng ít hơn.
Những Alpha khác đến kỳ mẫn cảm cùng lắm cũng chỉ nóng nảy, bồn chồn, phản ứng sinh lý không quá rõ ràng. Tiêm thuốc ức chế sẽ có hiệu quả làm dịu. Nhưng từ đầu năm nay, sau khi Nhậm Đàn Chu liên tục trải qua kỳ mẫn cảm, lượng thuốc ức chế dùng quá liều đã dẫn đến việc thuốc dần mất hiệu quả, thậm chí còn khiến anh xuất hiện triệu chứng co thắt tim.
Chỉ là những chuyện này Quý Ngưỡng Chân cũng chỉ lơ mơ không hiểu lắm.
Chuyện Nhậm Đàn Chu bị rối loạn kỳ mẫn cảm không nên truyền ra ngoài. Quý Ngưỡng Chân đành gọi điện cho thư ký Chu bảo anh ta lái xe chờ ở cổng. Bản thân cậu cố đè nén nỗi sợ hãi trong lòng, cẩn thận ấn lại miếng dán ức chế của Nhậm Đàn Chu. Sau khi xác định pheromone sẽ không bùng nổ mà tỏa ra ngay tại đại sảnh đang đông người, cậu mới đỡ anh đi xuống tầng.
Thân hình của Alpha và Beta khác biệt. Tuy Quý Ngưỡng Chân so với Beta bình thường coi như khỏe mạnh, cao ráo hơn, nhưng đỡ Nhậm Đàn Chu đi qua hơn nửa cái sân vẫn có chút cố sức. Trên đường còn gặp phải một đám người giả tạo hỏi thăm liệu họ có cần giúp đỡ không. Mỗi lần như thế, Quý Ngưỡng Chân lại nhẹ nhàng đáp trả khách sáo vài câu, chỉ nói là Nhậm Đàn Chu uống nhiều rượu quá.
Đi đến cổng, Quý Ngưỡng Chân như trút được gánh nặng mà vội vã buông tay, để thư ký Chu đỡ Nhậm Đàn Chu vào xe.
Quý Ngưỡng Chân quay đầu nhìn thoáng qua phía sau, không ngờ lại bắt gặp ánh mắt của một người đang đứng ở cửa chính.
Diêu Thiện Đình dường như cũng không bị khí thế của Nhậm Đàn Chu lúc trước làm cho sợ hãi. Trong thời gian xem pháo hoa, hắn đã nghe ngóng được mối quan hệ giữa hai người, cho nên chẳng hề kiêng dè mà nháy mắt với cậu, còn vẫy tay chào.
Một Alpha từng trải qua vô số cuộc tình đương nhiên cũng có một gương mặt đáng để nhìn thêm vài lần.
Quý Ngưỡng Chân không nói gì quay đầu.
Thư ký Chu đóng cửa xe bên cạnh, quay đầu thấy Quý Ngưỡng Chân vẫn đứng bên đường, vẻ mặt xanh xao như tàu lá chuối, bèn hỏi: "Cậu không lên xe ạ?"
Quý Ngưỡng Chân di chân trên đất, gần như muốn mòn cả đế giày. Sao cậu dám ngồi chung xe với Nhậm Đàn Chu đang trong thời kỳ đặc biệt chứ? Như chim sợ cành cong, cậu bước chậm rãi đến cạnh cửa xe, bám cửa nói với Nhậm Đàn Chu ở bên trong: "Anh, em ngồi xe sau được rồi, anh tiêm trước một mũi thuốc ức chế đi nhé."
Phía sau còn hai chiếc xe của vệ sĩ.
Nhậm Đàn Chu lạnh lùng nhìn cậu, "Lên xe."
Quý Ngưỡng Chân: "..."
Chờ cậu ngồi vào rồi, thư ký Chu không vội khởi động xe mà trước hết cho tấm chắn ngăn cách nâng lên. Trước đó, anh ta cũng đã đưa xuống một hộp thuốc ức chế.
Quý Ngưỡng Chân chỉ là một Beta chưa từng phải tự tiêm thuốc bao giờ. Cậu tự nhiên đưa hộp thuốc này cho Nhậm Đàn Chu.
Nhậm Đàn Chu nhắm hai mắt, coi như không thấy.
"Anh cần em giúp không?" Quý Ngưỡng Chân mở nắp hộp, bên trong có hai ống thuốc và một ống tiêm, "Nhưng em không biết tiêm..."
Quý Ngưỡng Chân lại liếc nhìn Nhậm Đàn Chu một cái. Tuy đối phương đang nhắm mắt, nhưng hai đầu lông mày đã dính vào nhau, dáng vẻ cực kỳ khó chịu. Trong xe bật hệ thống sưởi, Quý Ngưỡng Chân đã nóng đến mức đổ mồ hôi, nhưng Nhậm Đàn Chu khó chịu đến mấy cũng chỉ mở chiếc cúc ở trên cùng, đến cả cà vạt cũng vẫn để nguyên.
Cậu đành nhấc một ống thuốc lên.
"Cái này phải dùng tay bẻ sao? Lỡ đâu thủy tinh vỡ ra đâm vào tay thì sao?"
Quý Ngưỡng Chân lẩm bẩm một mình, đang nghĩ hay là dùng cạnh cửa kính xe để bẻ giúp lúc nâng lên, thì đã nghe thấy Nhậm Đàn Chu nói: "Cất đi trước, tạm thời không cần."
Anh nói không cần thì chính là không cần.
Quý Ngưỡng Chân nghe lời đặt chiếc hộp kia sang một bên.
"Thế có cần bảo thư ký Chu thay đổi tuyến đường, đến trung tâm thương mại mua rọ chống cắn không ạ?"
Việc Alpha trong kỳ mẫn cảm rất khó tự kiểm soát bản thân là nhận thức chung của xã hội này. Nếu tình huống nghiêm trọng, họ còn phải tạm dừng công việc và tất cả những buổi tiệc xã giao, ở nhà chờ cho hết kỳ mẫn cảm.
Nhậm Đàn Chu rốt cuộc mở mắt, giọng nói trầm thấp mang theo vẻ khó tin, "Em bảo anh đeo cái thứ đó?"
Kỳ lạ lắm hả?
"Trước đây ở nhà không có Omega, anh có đeo hay không cũng không sao. Nhưng bây giờ có Văn Tương, anh thế nào cũng phải quản lý bản thân đi chứ."
Quý Ngưỡng Chân không biết mình nói sai ở đâu, nhà ai mà chẳng vậy chứ.
Nhậm Đàn Chu giống như đã quên mất sự tồn tại của một Omega trong nhà mình. Bị nhắc nhở, anh trầm mặc một hồi, sau đó giọng không biểu cảm nói: "Em lo anh đánh dấu cậu ta."
Từ đánh dấu này nói khá nhỏ.
"Không được sao?" Nhậm Đàn Chu tháo kính xuống, "Cậu ta vốn dĩ là..."
Quý Ngưỡng Chân trợn mắt ngắt lời anh, "Đương nhiên là không được! Anh đừng có nói cái gì 'vốn dĩ' hay 'không vốn dĩ'. Người ta cũng chỉ là bị cuộc sống xô đẩy, tuổi nhỏ cái gì cũng không hiểu. Lỡ đâu bị anh đánh dấu thì phải làm sao?"
Kỳ mẫn cảm đối với Alpha mà nói cũng không phải là cửa ải gì quá khó khăn không thể vượt qua. Cùng lắm là trạng thái kém hơn so với bình thường, cùng lắm là cần một Omega an ủi. Quý Ngưỡng Chân đúng là chưa từng gặp ai giống như Nhậm Đàn Chu, một năm có đến mấy đợt, hết đợt này đến đợt khác.
Có phải anh cũng đã quen với nó rồi, đến cả thuốc ức chế cũng không cần tiêm nữa không.
Bầu không khí trong xe có một thoáng ngưng đọng.
Nhậm Đàn Chu không phản bác Quý Ngưỡng Chân. Anh hạ tấm chắn ngăn cách xuống, dặn dò thư ký Chu đang ngồi ở ghế lái phụ gọi điện về nhà, báo cho Văn Tương để cậu ta thu dọn đồ đạc, thời gian này tạm thời chuyển đến một căn hộ trong thành phố.
Quý Ngưỡng Chân im lặng lắng nghe. Tuy cậu không biết Nhậm Đàn Chu rốt cuộc có bao nhiêu bất động sản, nhưng lúc nghe thấy thư ký Chu báo địa chỉ, cậu vẫn không giấu được vẻ ngạc nhiên.
Thực ra, chỉ cần Nhậm Đàn Chu có suy nghĩ gì khác với Omega kia thì có đeo rọ chống cắn cũng vô dụng.
Quý Ngưỡng Chân nghe theo ý của Nhậm Đàn Chu, tạm thời cho Văn Tương đi chỗ khác, cũng không vặn hỏi anh bao giờ sẽ đưa người về.
Tốc độ của xe rất nhanh, với tốc độ này chắc mười phút nữa là về đến nhà rồi.
Quý Ngưỡng Chân len lén nhìn Nhậm Đàn Chu đang nhắm mắt dưỡng thần. Cậu nói bằng giọng nhẹ nhàng mà mềm mại, "Anh, hình như lần này của anh hơi nghiêm trọng đấy. Đầu năm bác sĩ đã nói với anh thế nào rồi, xem ra anh đã quên sạch, còn không chịu nghỉ ngơi gì cả. Anh cũng không phải người máy, làm việc liên tục thế này sớm muộn cũng xảy ra chuyện."
"Hay là anh tạm thời nghỉ phép ở nhà đi, nghỉ ngơi cho tốt đã. Chẳng phải công ty của các anh có đến mười mấy vị giám đốc sao? Chẳng lẽ không có anh thì tập đoàn sẽ phá sản?"
"Anh bận đến mức không có cả thời gian yêu đương, đến giờ còn chưa có Omega của chính mình, đến kỳ mẫn cảm vẫn chỉ có một mình cô đơn lẻ bóng, nhiều tiền hơn nữa cũng có tác dụng gì đâu."
Quý Ngưỡng Chân phải vắt hết óc mới lôi ra được đống lời nói tốt đẹp nhất trong đời này. Nhưng không đợi cậu nhân cơ hội 'mượn gió bẻ măng', đề xuất mình sẽ theo Văn Tương chuyển nhà, Nhậm Đàn Chu đã thình lình lên tiếng: "Cũng không thảm đến mức đó, chẳng phải vẫn còn em ở đây sao?"
Nếu đi được thì tôi đã đi rồi.
Ai cũng biết tính tình của Alpha trong kỳ mẫn cảm rất bất ổn, nóng nảy, nhạy cảm mà thiếu kiên nhẫn. Đồng thời, nhu cầu sinh lý cũng tăng cao. Đã có tiền lệ rồi, ai dám chắc anh sẽ không mất lý trí rồi nổi điên như lần trước chứ?
"Anh cứ nói đùa, ở nhà anh thuê nhiều người giúp việc như thế, còn nhiều người chăm sóc cho anh lắm." Quý Ngưỡng Chân sắp không cười nổi nữa. Cậu dừng lại mấy giây mới nói tiếp, "Em ở đây chẳng giúp được gì, tính tình còn không ra làm sao. Lỡ đâu vì mấy việc vặt vãnh rồi tranh cãi với anh, ảnh hưởng đến tâm trạng của anh thì sao?"
"Anh còn tưởng em không biết tính tình mình kém thế nào đấy." Nhậm Đàn Chu không mặn không nhạt nói: "Em so bản thân với bọn họ làm gì? Em hơn bất cứ ai ở chỗ biết cách khiến anh vui vẻ hơn, dù sao..."
Nói được nửa chừng, anh khẽ mím môi cười nhẹ, đáy mắt cũng ánh lên ý cười rất rõ ràng. Sự khó chịu trong người tựa như cũng nhờ thế mà được quét phăng đi.
Trong đầu Quý Ngưỡng Chân vang lên hồi chuông cảnh báo, trên mặt cậu càng lộ rõ vẻ đề phòng hơn: "Ý anh là sao?"