27. Chương 27

Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhậm Đàn Chu vốn dĩ không phải người hiểu chuyện, biết lý lẽ. Nếu anh ta thật sự như vậy, thì ngày trước đã chẳng độc đoán chuyên quyền mà giam cầm cậu suốt hai tháng.
Thế nhưng, Quý Ngưỡng Chân lại không khỏi mong chờ, biết đâu lần này là thật thì sao.
Có lẽ nào vì mối quan hệ gần đây của họ đã dịu bớt, Nhậm Đàn Chu suy nghĩ lại và nhận ra mình đúng là có phần hơi nghiêm khắc?
Chắc là vậy rồi...
Trái tim Quý Ngưỡng Chân như một chú thỏ đang dò xét nguy hiểm, thỉnh thoảng lại đập thình thịch hai cái.
Ban đầu là bực bội, sau đó là nghi ngờ, cuối cùng lại dần chuyển thành lo lắng, chột dạ.
Xe vừa dừng trước cổng, cậu đã không đợi thư ký Chu sang mở cửa mà vội vàng xuống xe, chạy thẳng vào nhà. Mắt cậu nhanh chóng quét một vòng tầng một, không thấy bóng dáng Nhậm Đàn Chu đâu. Trong không khí vẫn còn vương vấn mùi pheromone không che giấu của Alpha, thậm chí dường như còn nồng đậm và mãnh liệt hơn trước.
Quý Ngưỡng Chân không nghĩ ngợi nhiều, ba bước thành hai vội vã lên lầu, rồi mới đi chậm lại khi đến trước cửa phòng Nhậm Đàn Chu.
Cậu đưa tay đặt lên cánh cửa, chần chừ một lát rồi mới đẩy ra.
Nhậm Đàn Chu đang gấp quần áo chuẩn bị đi tắm. Tiếng nước xả từ bồn tắm bên trong vọng ra rất rõ, trở thành âm thanh duy nhất trong căn phòng tĩnh lặng.
Anh quay lưng về phía Quý Ngưỡng Chân, động tác gấp quần áo chỉ khựng lại trong một chớp mắt, rồi rất nhanh lại tiếp tục như cũ.
Rõ ràng biết Quý Ngưỡng Chân đã về, nhưng lại không thèm để ý, ý tứ đã quá rõ ràng.
Quý Ngưỡng Chân bồn chồn xoa xoa tay, ngập ngừng bước tới, nhỏ giọng dò hỏi: "Anh, anh muốn đi tắm sao?"
Lúc này, Nhậm Đàn Chu mới như vừa nhận ra sự xuất hiện của cậu, anh xoay người, lắc lắc bộ quần áo trong tay trước mặt cậu, rồi lại gấp gọn về như cũ, khẽ ừ một tiếng, không nặng không nhẹ.
"Em thấy hộp cơm dưới nhà vẫn chưa mở, anh vẫn chưa ăn tối à?" Quý Ngưỡng Chân lén lút quan sát sắc mặt Nhậm Đàn Chu nhưng chẳng thể đoán được gì, "Có phải vì em không ở nhà nên anh làm việc đến tận bây giờ, còn chưa kịp ăn không?"
Trong phòng ngủ chỉ bật một chiếc đèn đầu giường, ánh sáng vô cùng yếu ớt.
Nhậm Đàn Chu không hề có ý định giải thích gì với cậu. Ánh sáng mờ tối trong phòng chiếu lên đáy mắt anh, khiến chúng sâu thẳm như mặt biển chết, anh nói: "Một mình ở nhà, có ăn hay không cũng không quan trọng."
Ai lại nói như vậy chứ.
Quý Ngưỡng Chân nghẹn lời mất một lát, "Không ăn cơm đúng giờ sẽ không tốt cho dạ dày. Hay là em ăn cùng anh nhé."
Nếu không phải vì anh đang trong giai đoạn đặc biệt, Quý Ngưỡng Chân chắc chắn sẽ không nhẹ nhàng với anh như thế này.
"Không phải em đã ăn rồi sao?" Nhậm Đàn Chu chẳng hề tỏ vẻ cảm kích, thậm chí còn dùng giọng điệu châm chọc hỏi: "Một tối ăn hai bữa à? Sao vậy, đi với Diêu Thiện Đình không được ăn no sao?"
Sau một hồi quanh co, cuối cùng cũng đi vào trọng tâm.
"Đồ ăn ở nhà hàng đó không tệ, mùi vị rất được." Quý Ngưỡng Chân ngại ngùng gãi gãi gáy, "Nhưng mà em cũng chỉ ăn no bảy phần thôi."
Chiếc điện thoại đang cầm trên tay chợt rung lên, là thông báo có tin nhắn mới.
Nhậm Đàn Chu liếc nhìn màn hình, sắc mặt vốn đã không mấy tốt đẹp của anh thoáng chốc càng trở nên khó coi hơn.
Anh là người rõ nhất cậu có bao nhiêu số liên lạc trong điện thoại, anh hỏi: "Ai gửi tin nhắn cho em?"
Quý Ngưỡng Chân liếc nhanh qua nội dung tin nhắn rồi vội vàng cất điện thoại đi, tỏ vẻ không kiên nhẫn trước kiểu biết rõ mà còn hỏi của anh: "Không phải anh biết hết rồi sao? Thư ký Chu có thể nào không báo cáo với anh luôn được à?"
Cậu chỉ cần có chút động tĩnh gì, thư ký Chu gần như sẽ lập tức báo cáo.
Về phương diện này, hai người luôn đứng ở thế đối lập, đây cũng là nguyên nhân gây ra mâu thuẫn mãi không thể hóa giải giữa họ.
"Không phải em không biết Diêu Thiện Đình có ý đồ gì với em." Nhậm Đàn Chu ném bộ quần áo đã gấp gọn về giường, giọng nói lại trầm xuống hai phần, nhắc nhở cậu: "Em đây là tự mình dâng cơ hội cho anh ta dây dưa, không thấy phiền sao?"
Đương nhiên Quý Ngưỡng Chân hiểu, nhưng hành động tối nay của cậu hoàn toàn là vì muốn phân định hơn thua với Nhậm Đàn Chu. Diêu Thiện Đình vẫn là người ngoài, điều này không có gì thay đổi.
Quý Ngưỡng Chân tựa lưng vào tường, dùng ngôn ngữ cơ thể bày tỏ thái độ từ chối tiếp tục giao tiếp.
Diêu Thiện Đình có phiền phức đến mấy cũng chẳng bằng Nhậm Đàn Chu.
Quý Ngưỡng Chân không muốn cãi nhau, cậu sợ lỡ mình chọc giận Nhậm Đàn Chu đến mức khiến anh lên cơn đau tim thì cậu mang tội lớn rồi.
Hiếm khi cậu chịu nhường nhịn, vậy mà Nhậm Đàn Chu lại không chịu buông tha, bước tới gần cậu, nghiêm túc hỏi: "Đừng nói với anh là em thật sự để mắt đến anh ta rồi nhé."
Dáng người cao lớn của Alpha áp sát tới, tầm nhìn của cậu càng trở nên hạn hẹp. Không hiểu sao điều đó lại khiến cậu lo lắng, như thể mọi tâm tư nhỏ bé của cậu đều có thể bị anh nhìn thấu.
"Em để mắt đến anh ta? Không thể nào, trừ phi em bị mù." Quý Ngưỡng Chân cố ý làm ra vẻ như vừa nghe được chuyện nực cười từ miệng Nhậm Đàn Chu, cười lớn: "Hôm nay anh mới quen biết em đấy à?"
Nhậm Đàn Chu nhận được đáp án mình muốn, sắc mặt mới thoáng dịu đi. Anh nói: "Không phải anh nghi ngờ ánh mắt của em, mà anh ta thật sự có vấn đề về nhân cách."
Vấn đề nhân cách cụ thể là gì? Đã cất công nói rồi thì sao không nói thẳng ra luôn đi?
Nhưng Quý Ngưỡng Chân cũng không để ý lắm.
Chẳng qua Diêu Thiện Đình này chẳng phải người tốt lành gì, lẽ nào Nhậm Đàn Chu anh lại là người tốt sao?
"Anh ta có vấn đề về nhân cách hay không cũng không liên quan đến em." Quý Ngưỡng Chân đứng một lúc đã hơi mỏi chân, cũng không muốn đối mặt gần gũi với anh như thế, bèn nghiêng người lách qua, ngồi xuống giường: "Hôm nay cũng chỉ là ăn với người ta một bữa thôi, lẽ nào không được sao?"
Chiếc điện thoại lại không yên phận mà rung lên hai tiếng.
Quý Ngưỡng Chân không nhìn.
"Anh không cấm em ăn với người khác." Nhậm Đàn Chu đã nhẫn nhịn cả tối, lúc này vẫn rất kiên nhẫn nói chuyện với cậu. Thấy cậu bắt đầu tỏ ra mất kiên nhẫn, anh cũng chỉ có thể cố gắng chiều theo cảm xúc của cậu: "Với loại người đó, không cần thiết."
"Cần hay không cần không cần anh quyết định thay em." Quý Ngưỡng Chân muốn bỏ qua chủ đề này, "Em muốn kết bạn với ai là chuyện của em, chuyện này có gì đâu mà anh cứ nói mãi? Không phải anh muốn đi tắm sao?"
Bình thường Quý Ngưỡng Chân có chống đối anh thế nào cũng được, nhưng Nhậm Đàn Chu không thể chịu được việc cậu vì một Alpha khác mà dùng thái độ này với anh, lại còn là khi anh đang trong thời kỳ nhạy cảm, lòng chiếm hữu bành trướng đến cực điểm.
"Xóa anh ta đi."
"Anh nói xóa thì em phải xóa à?"
Bầu không khí vừa hài hòa được một lát đã tan nhanh như bọt biển.
Quý Ngưỡng Chân nhướng mày: "Chuyện nhỏ như thế mà anh cũng muốn quản, nếu anh ở nhà rảnh rỗi quá thì đi làm đi."
Đống lửa như đổ thêm dầu vào, ngọn lửa còn chưa kịp nguội đã trong chớp mắt bùng lên dữ dội hơn.