Sính Ác - Kim Yêu Đới
Bữa Tối "Phản Nghịch"
Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Cậu có thể qua mặt người khác, nhưng không qua mặt được tôi đâu.”
Diêu Thiện Đình theo sau Quý Ngưỡng Chân. Khi cậu vừa định bước ra khỏi cổng bệnh viện, anh ta bất ngờ tiến lên chặn đường.
“Nếu cậu và Nhậm tổng đúng là có mối quan hệ như vậy, tại sao cậu không che giấu mà còn tỏ ra thoải mái đến thế?” Ý cười trên mặt Diêu Thiện Đình không giảm, anh ta đè giọng nói: “Dù sao cũng là anh em trên danh nghĩa, nếu là thật, lẽ nào cậu không sợ bị người ta chê cười sau lưng sao?”
Quý Ngưỡng Chân bực bội mím môi, “Anh không thấy mình quá phiền phức sao? Biết tôi không muốn tiếp chuyện mà anh vẫn cố tình lân la đến? Anh cứ như bãi phân chó dính vào đế giày người khác vậy, chờ tôi nói với anh tôi thì anh cứ liệu hồn đấy!”
Diêu Thiện Đình bị mắng một trận như vậy mà vẫn không hề nổi giận, quả đúng là kẻ mặt dày không phải hạng tầm thường. Thấy Beta này như một quả ớt nhỏ, anh ta lại càng không muốn buông tha.
Quý Ngưỡng Chân thấy anh ta vẫn còn cười cợt, không biết nói gì hơn đành đẩy anh ta hai cái, “Anh không hiểu tiếng người sao? Đừng có chặn đường tôi, tôi phải về nhà!”
Diêu Thiện Đình bị đẩy lùi về sau hai bước, “Mới có mấy giờ mà đã phải về nhà rồi sao? Lẽ nào nhà Quý thiếu gia còn có giờ giới nghiêm à?”
Thư ký Chu đã xuống trước Quý Ngưỡng Chân, lái xe đến trước cổng bệnh viện. Nhưng chờ một lúc vẫn không thấy bóng dáng Quý Ngưỡng Chân đâu. Đúng lúc đó, ông chủ gọi điện hỏi khi nào cậu về đến nhà, anh ta vừa nghe máy vừa xuống xe, định quay vào tìm.
Đến gần, anh ta mới thấy thiếu gia nhỏ nhà mình đang giương nanh múa vuốt cãi vã với người khác.
“Anh coi thường ai đấy hả? Nực cười thật, ai mà lớn đến thế này rồi còn bị quản lý thời gian ra ngoài chứ?”
Lời nói của Diêu Thiện Đình ngầm chứa sự khiêu khích. Anh ta nói rằng cậu cứ lên xe anh ta đi, gần đây có một nhà hàng Pháp mới mở trên đường Xuân Phong, đồ ăn rất ngon.
Thư ký Chu thấy tình hình không ổn, lập tức báo cáo với đầu dây bên kia điện thoại: “Thiếu gia đụng phải Diêu tổng ở cổng bệnh viện, hai người họ đang hẹn nhau đi ăn cơm...”
Đầu dây bên kia im lặng mười giây.
Nhậm Đàn Chu: “Đưa điện thoại cho em ấy.”
Thư ký Chu không dám chậm trễ một giây nào, bước nhanh đến bên cạnh Quý Ngưỡng Chân, đưa điện thoại cho cậu.
Quý Ngưỡng Chân đã bị chọc tức đến mức đầu óc quay cuồng, cậu chống lại ánh mắt trêu ngươi của Diêu Thiện Đình, vênh mặt cầm lấy điện thoại đặt bên tai, nói oang oang: “Anh, cơm tối không cần chờ em đâu nhé, thế nhé, bai bai!”
Nói xong một hơi, cậu cúp máy rồi đưa trả điện thoại cho thư ký Chu.
Quý Ngưỡng Chân không đợi thư ký Chu kịp phản ứng, liền ngồi vào xe của Diêu Thiện Đình.
Xe vừa chuyển động, lập tức có mấy chiếc xe khác bám theo sau.
Diêu Thiện Đình tinh ý nhận ra có điều gì đó không ổn, suy nghĩ vài giây rồi hỏi: “Anh cậu quản lý cậu chặt chẽ nhỉ? Hai người hình như cũng không cách biệt nhau nhiều tuổi mà?”
Đến cả chuyện không về ăn tối cũng phải xin phép. Nhậm Đàn Chu lại không phải dân xã hội đen, vậy mà ra ngoài lại phải đưa theo nhiều vệ sĩ đến thế.
Người không biết còn tưởng vị thiếu gia nhỏ này đã phạm phải tội tày trời gì đó.
Trước khi thư ký Chu xuất hiện, Quý Ngưỡng Chân cũng chưa chắc chắn có nên đi ăn với người lạ mới chỉ gặp hai lần này hay không.
Nhưng cậu mới chỉ đứng ở cổng tán gẫu với người ta vài câu, Nhậm Đàn Chu đã gọi điện đến. Điều đó khiến cậu có cảm giác bản thân giống như một con chó được chủ nhân tạm thả ra đi dạo, chỉ cần Nhậm Đàn Chu ra lệnh một tiếng, cậu phải lập tức ngoan ngoãn quay về lồng.
Quý Ngưỡng Chân thật sự muốn xem, hôm nay nếu cậu không về nhà đúng giờ thì mọi chuyện sẽ ra sao.
Diêu Thiện Đình thấy cậu căng thẳng nhìn gương chiếu hậu. Mấy chiếc xe kia vẫn duy trì một khoảng cách an toàn, thoạt nhìn cũng không giống như muốn ngăn cản.
“Đúng là tôi và anh ấy không cách biệt tuổi tác nhiều...” Quý Ngưỡng Chân cảm thấy tình huống trước mắt này không thể giấu giếm được, cậu không vui vẻ gì cho cam nói: “Anh ấy chỉ hơn tôi mấy tháng thôi, anh cũng thấy điều này quá đáng đúng không?”
Diêu Thiện Đình có ý đồ riêng, đương nhiên sẽ thuận theo lời cậu mà nói.
Phương thức làm thân giữa hai người chưa quá thân thiết thật ra cũng chỉ có vài kiểu. Diêu Thiện Đình biết cương biết nhu, còn Quý Ngưỡng Chân lại không có kinh nghiệm sống gì cả. Dù có đề phòng đến đâu, cậu cũng không thể phòng nổi một người cùng mình nói xấu Nhậm Đàn Chu.
Nhưng chuyện nào ra chuyện đó. Khi đến nhà hàng, Quý Ngưỡng Chân thấy cách bố trí mờ ám bên trong phòng bao, cậu lập tức trở nên tỉnh táo.
Cũng may đồ ăn của nhà hàng này đúng là rất ngon, Quý Ngưỡng Chân ăn nhiều nói ít. Cậu liên tục nhìn xuống dưới tầng, đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị thư ký Chu bắt về bất cứ lúc nào, nhưng chiếc xe Porsche đó vẫn đóng kín cửa, chỉ im lặng chờ đợi.
Diêu Thiện Đình rất biết cách pha trò, có thể khiến người khác vui vẻ. Nhưng trong lòng Quý Ngưỡng Chân nặng trĩu tâm sự, đến cả việc ậm ừ trả lời anh ta cũng rất miễn cưỡng.
Cậu liên tục phải nhấn mạnh với Diêu Thiện Đình rằng mình không có hứng thú với Alpha. Nếu anh ta là quan chức cấp cao trong Tề Minh, thì việc muốn xem hồ sơ của cậu không phải chuyện khó, không thể nào lại không biết cậu có khuynh hướng phân hóa thành Alpha.
Diêu Thiện Đình nghe những lời nói mâu thuẫn của cậu, cũng không vội vàng, vòng vo đề nghị đưa cậu về nhà.
Quý Ngưỡng Chân thầm nghĩ, hôm nay đi ăn cơm với anh ta đã đủ để khiêu chiến quyền uy của Nhậm Đàn Chu rồi. Không cần thiết phải để anh ta đưa mình về nhà, thế là cậu quyết đoán từ chối.
“Vậy có thể kết bạn không?”
Diêu Thiện Đình kiên trì mở mã QR đưa đến trước mặt cậu, “Thêm đi, nếu trong quá trình trị liệu xảy ra vấn đề gì thì có thể gọi cho tôi bất cứ lúc nào.”
Người ta đã nói đến mức đó rồi, Quý Ngưỡng Chân không tiện từ chối thêm nữa.
Vậy là, ngay trước mặt thư ký Chu, hai người đã thành công kết bạn với nhau.
Cứ như thế, trong danh sách bạn bè của Quý Ngưỡng Chân, ngoài Nhậm Đàn Chu và thư ký Chu, đã có thêm một người thứ ba.
Trên đường về, sắc mặt thư ký Chu rất nặng nề. Quý Ngưỡng Chân thấy vậy, trong lòng lại càng lo lắng thấp thỏm.
Cậu lo lắng đan mấy ngón tay vào nhau, giọng nói không còn chút dũng khí nào vang lên, “Lúc sau anh tôi có gọi lại không?”
“Có.”
Hàng lông mi của Quý Ngưỡng Chân khẽ run lên, “Anh ấy nói gì?”
Thư ký Chu nâng tay đẩy kính. Nhìn thấy dáng vẻ lo lắng thấp thỏm của cậu, anh ta đành phải tìm một lời dễ nghe để nói: “Nhậm tổng nói cứ để cậu ăn cơm, không cho chúng tôi lên làm phiền.”
Lời tác giả:
Nhậm Đàn Chu: Chỉ là ăn một bữa cơm thôi mà, có gì ghê gớm đâu? (Nhắc lại ba lần)
Quý Ngưỡng Chân: Thật không vậy?