29. Bí mật bị phát hiện

Sính Ác - Kim Yêu Đới

Bí mật bị phát hiện

Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhậm Đàn Chu bước ra từ phòng tắm, tấm rèm cửa bị gió lớn cuốn lên. Vật chặn giấy trên bàn đã rơi từ lúc nào không hay, giấy tờ vương vãi khắp sàn nhà, Quý Ngưỡng Chân ngồi thẫn thờ giữa mớ hỗn độn đó.
Cậu cúi đầu, tay nắm chặt một tờ giấy, một góc giấy trắng in hằn vệt nước rõ ràng.
Nhậm Đàn Chu bỗng căng thẳng, sải bước tới bên cạnh, giật tờ giấy trong tay cậu, vo tròn lại rồi ném vào thùng rác dưới chân.
Nội dung trong tập hồ sơ này có phần sớm nhất từ đầu năm, nhưng vị giáo sư khi đó liên lạc với anh còn chưa được Tề Minh mời về nước làm việc. Quý Ngưỡng Chân dễ dàng liên tưởng đến thời điểm đó là khi kỳ mẫn cảm của Nhậm Đàn Chu bắt đầu có dấu hiệu rối loạn, và từ tận lúc đó anh đã có ý định này rồi.
Nếu anh đã luôn lên kế hoạch cho cậu thay đổi tuyến thể, vậy tại sao mấy tuần trước lại chủ động sắp xếp liệu trình phân hóa cho cậu?
Đối với Nhậm Đàn Chu mà nói, chẳng phải đó là một việc làm thừa thãi sao?
Hốc mắt Quý Ngưỡng Chân đau xót, cậu không thể không nghi ngờ liệu pháp phân hóa mà mình đang tiếp nhận rốt cuộc có hiệu quả gì hay không. Cho cậu một hy vọng giả dối, sắp đặt một con đường chắc chắn dẫn đến thất bại, cuối cùng chỉ có thể chấp nhận một kết cục đã được sắp đặt sẵn.
Tinh vi đến mức khó ai có thể tưởng tượng ra.
"Mặt đất lạnh, em đứng lên trước đã."
Nhậm Đàn Chu ngồi xổm xuống trước mặt Quý Ngưỡng Chân, bàn tay còn ướt nước nắm lấy khuỷu tay cậu muốn nâng cậu đứng dậy. Nhưng Quý Ngưỡng Chân lại dùng sức đẩy anh ra, tự mình bám lấy chân bàn đứng lên.
Nhậm Đàn Chu không biết cậu đã đọc được bao nhiêu, đã suy nghĩ đến đâu, lời giải thích nghẹn lại trong cổ họng, cuối cùng anh chỉ có thể lặng im nhìn cậu.
Dù Quý Ngưỡng Chân đã bị giam giữ một thời gian dài, nhưng cậu cũng không thật sự quay lưng với Nhậm Đàn Chu. Tuy nhiên, nếu là chuyện liên quan đến tuyến thể, hậu quả thật sự khó mà nói trước.
"Vì sao trên bàn anh lại có tài liệu liên quan đến chuyện đổi tuyến thể?"
Rốt cuộc là có mưu đồ gì?
Thông tin trên mấy tờ giấy mà Quý Ngưỡng Chân vừa nắm chặt không quá rõ ràng, câu hỏi của cậu đưa ra cũng không quá cặn kẽ. Nhậm Đàn Chu nghe xong không khỏi thở phào một hơi, trả lời rằng đây là hạng mục hợp tác giữa công ty và Tề Minh, đang thực hiện một số điều tra liên quan.
Nếu Quý Ngưỡng Chân hỏi anh, nếu chỉ là chuyện công việc thì sao vừa rồi phải ném tờ giấy kia vào thùng rác, anh hẳn sẽ không biết phải giải thích thế nào.
May mắn là Quý Ngưỡng Chân không hỏi thêm gì nữa, cậu bước qua đám giấy tờ bừa bãi trên đất, trở về phòng tắm rửa.
Nhậm Đàn Chu đành thu dọn lại đống giấy tờ, ngồi trầm ngâm trước bàn hai mươi phút để phân tích tình hình. Với tính cách của Quý Ngưỡng Chân, nếu thật sự phát hiện ra điều gì đó thì hẳn là cậu sẽ không bình tĩnh được như vậy. Xem ra cùng lắm chỉ là nghi ngờ, nhưng chỉ là nghi ngờ mà thôi.
Thay đổi tuyến thể là một dạng phẫu thuật có tỷ lệ rủi ro rất thấp, chỉ cần tìm được tuyến thể thích hợp, muốn từ Beta trở thành Omega là chuyện cực kỳ dễ dàng. Ở chợ đêm có rất nhiều Omega cần tiền rao bán tuyến thể của chính mình, chẳng qua 90% đều là những Omega cấp thấp.
Omega cấp cao sẽ không dùng cách này để kiếm tiền.
Huống hồ mua bán tuyến thể là chuyện phạm pháp.
Tầng lớp của bọn họ nếu muốn thì thật ra vẫn có cách riêng, nhưng đối với Nhậm Đàn Chu mà nói, điều khó khăn duy nhất ở đây là Quý Ngưỡng Chân nhất định sẽ không đồng ý.
Chẳng mấy chốc đã đến mười giờ.
Quý Ngưỡng Chân dù có chậm chạp đến mấy cũng không bao giờ tắm rửa quá nửa tiếng đồng hồ.
Nhậm Đàn Chu tuy trên mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng đã lo lắng không nguôi. Ngay khi anh định đi gõ cửa phòng Quý Ngưỡng Chân thì cậu đã tự bưng một cốc sữa nóng trở lại.
Cậu đưa cốc sữa nóng kia cho Nhậm Đàn Chu, giả vờ như không có chuyện gì mà hỏi: "Sao anh vẫn còn làm việc thế, không phải đã bảo đi ngủ sớm rồi à?"
Nhậm Đàn Chu không có thói quen uống sữa trước khi ngủ, Quý Ngưỡng Chân cũng chỉ khách sáo với anh, vốn dĩ không phải thật lòng muốn cho anh. Thấy anh ngồi im không nhúc nhích, cậu bèn tự mình cầm cốc uống cạn, sau đó đi vào nhà vệ sinh súc miệng.
Thật ra giờ này đi ngủ vẫn hơi sớm, nhưng hai người ai cũng không định trì hoãn, đều tự tắt đèn hai bên đầu giường của mình.
Chiếc gối chặn ở giữa không biết đã bị ném đi đâu.
Quý Ngưỡng Chân ở trong bóng tối chuẩn bị hai phút, sau đó bỗng nhiên mở miệng: "Anh có thể tự trói hai tay mình lại không?"
Nhậm Đàn Chu đang có điều bận tâm trong lòng, không nghe rõ cậu nói gì, thế là hơi nghiêng người sang bên cậu, "Em nói gì cơ?"
Quý Ngưỡng Chân hiếm khi lại kiên nhẫn lặp lại một lần, sau đó hỏi, "Có được không?"
Nhậm Đàn Chu đương nhiên muốn hỏi vì sao...
"Vì hai ngày nay anh ngủ đều... không yên giấc."
Ba từ "không yên giấc" này bao gồm một loạt những hành vi không đứng đắn.
Nhậm Đàn Chu hiểu rõ, lại hỏi: "Được thôi, dùng cái gì trói?"
Quý Ngưỡng Chân cũng là chợt nghĩ tới, bèn suy nghĩ một lát, rồi mới lên tiếng: "Dùng dây áo choàng ngủ của anh đi."
"Như thế rất khó chịu."
"Ồ, thế thôi."
Quý Ngưỡng Chân quay lưng về phía Nhậm Đàn Chu, tư thế ngủ hơi khác so với ngày thường, hai tay ôm trước ngực, nửa khuôn mặt vùi vào gối, nhắm mắt một lúc lâu mà vẫn không ngủ được.
Nhưng cậu không nói gì thêm nữa, cứ chịu đựng như thế cho đến mười hai giờ, nghe thấy đồng hồ ở đầu giường tích tắc hai tiếng.
Quý Ngưỡng Chân nhẹ nhàng vén chăn xuống giường, ôm chiếc notebook trên bàn rồi đi vào nhà vệ sinh.
Xoay chốt cửa xong, cậu bắt đầu thử các dãy số mở khóa. Cuối cùng, giống với két sắt, là cùng một dãy, thử một lần đã thành công.
Quý Ngưỡng Chân kiểm tra hộp thư của Nhậm Đàn Chu đầu tiên, dựa theo ngày tháng ghi trên tập hồ sơ kia, quả nhiên tìm được manh mối.
Có lẽ Nhậm Đàn Chu thật sự không nghĩ tới Quý Ngưỡng Chân sẽ chủ động đi kiểm tra hộp thư của anh. Vốn dĩ mấy thứ này dù có đặt trước mặt thì Quý Ngưỡng Chân cũng lười liếc mắt nhìn một cái, những ghi chép thông tin đơn giản này cũng không thể hiện rõ ràng điều gì.
Trong này quả thật không có nội dung liên quan trực tiếp đến Quý Ngưỡng Chân. Nếu cậu hỏi anh, anh hoàn toàn có thể lấp liếm bằng cách nói cậu nghĩ nhiều mà thôi, giống như tối hôm nay, dùng hạng mục của công ty làm lý do để qua mắt cậu.
Quý Ngưỡng Chân ngẩn người nhìn chằm chằm màn hình máy tính, suy nghĩ trong đầu giống như đã bị vò thành một mớ bòng bong.
Cậu ra khỏi nhà vệ sinh, đặt notebook về chỗ cũ. Bên ngoài trời mưa tầm tã, nước mưa đập lên cửa kính không ngừng nghỉ, tạo thành sự đối lập hoàn toàn với căn phòng bên trong đang chìm trong bóng đêm tĩnh lặng.
Quý Ngưỡng Chân bỗng nhớ đến hai mươi chậu hoa hồng ở sân sau, nhất định là không chịu nổi trận mưa lớn thế này mà héo tàn. Cậu xoay người muốn đi xuống tầng, nhưng vừa đi đến đầu cầu thang đã quay trở lại, lay lay Nhậm Đàn Chu đang ngủ say.
Nhậm Đàn Chu đã uống thuốc trước khi ngủ, bị cậu lay hai cái mới mở mắt, mất gần mười giây mới phản ứng lại, đưa tay day day trán, khàn giọng hỏi: "Làm sao thế?"
Lo lắng trên mặt Quý Ngưỡng Chân không giống như đang giả vờ, "Anh, anh đừng ngủ nữa, trời mưa rồi."