30. Những Đêm Không Yên Bình

Sính Ác - Kim Yêu Đới

Những Đêm Không Yên Bình

Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhậm Đàn Chu cứ ngỡ có chuyện gì ghê gớm lắm. Bất cứ ai đang ngủ say mà bị đánh thức giữa đêm như vậy cũng sẽ khó chịu, nên anh cau mày hỏi: "Mưa thì cứ mưa thôi chứ, em chưa thấy mưa bao giờ à? Còn chuyện gì khác nữa sao?"
Quý Ngưỡng Chân liền cất giọng oang oang: "Anh mau dậy đã. Văn Tương trước khi đi đã dặn nếu trời mưa thì phải chuyển mấy chậu hoa hồng ở sân sau vào nhà, chẳng lẽ anh muốn em bê một mình sao?"
Giọng nói oang oang của cậu khiến Nhậm Đàn Chu choáng váng, anh thật sự nghe lời ngồi dậy, nhưng rồi lại bị cậu ấn xuống.
"Em sốt ruột quá nên quên béng mất anh vẫn chưa khỏe." Quý Ngưỡng Chân như chợt sực nhớ ra, giọng nói mang theo vẻ hối lỗi: "Thôi bỏ đi, để em tự chuyển một mình cũng được, anh cứ ngủ tiếp đi."
Nói rồi, cậu không đợi Nhậm Đàn Chu kịp mở lời đã mang dép chạy xuống tầng.
Nhậm Đàn Chu làm sao có thể để cậu một mình chuyển hoa giữa trời mưa được, thế là anh vội vã theo cậu xuống tầng, đến áo khoác cũng không kịp mặc.
Nhậm Đàn Chu tìm thấy một cây dù lớn ở cửa, đủ che cho cả hai người. Anh bảo Quý Ngưỡng Chân cầm dù, còn mình thì bê chậu hoa.
Hai mươi chậu hoa hồng, chỉ mất khoảng ba bốn chuyến là đã chuyển xong, cũng không quá khó khăn.
Quý Ngưỡng Chân che dù chỉ cẩn thận che cho riêng mình, hoàn toàn mặc kệ Nhậm Đàn Chu sống chết ra sao. Khi công việc hoàn tất, cậu thu dù lại, rút về phòng ngủ tiếp, còn Nhậm Đàn Chu thì chỉ đành đi tắm lại một lần.
Thấy vậy, Quý Ngưỡng Chân vô cùng áy náy xin lỗi anh, cậu phiền muộn vì bản thân ngay cả việc che dù cũng làm không xong.
Nhưng Nhậm Đàn Chu lại thấy cậu làm rất tốt, ít nhất là trên người cậu chẳng dính một hạt mưa nào cả.
Sau một trận náo loạn, mãi đến quá nửa đêm Nhậm Đàn Chu mới được ngủ lại.
Sáng hôm sau, Nhậm Đàn Chu bị tiếng chuông điện thoại đánh thức. Anh vừa định với lấy điện thoại trên đầu giường thì Quý Ngưỡng Chân bỗng dụi dụi đầu vào vai anh, mơ màng nũng nịu bảo anh mau cúp máy.
Quý Ngưỡng Chân, vẫn còn ngái ngủ, giống hệt một con thú cưng được nuông chiều, ngoan ngoãn rúc vào Nhậm Đàn Chu, dùng giọng nói mềm nhũn đưa ra những yêu cầu có phần quá đáng.
Nhưng Nhậm Đàn Chu vẫn thực sự làm theo, thẳng tay bấm từ chối cuộc gọi.
Sáng sớm đã làm phiền người khác ngủ rồi.
Đêm qua ngủ muộn, Quý Ngưỡng Chân như chưa ngủ đủ giấc, ôm chặt cánh tay Nhậm Đàn Chu, quấn lấy anh ngủ thẳng đến mười giờ. Chỉ cần Nhậm Đàn Chu hơi nhúc nhích, cậu sẽ không chút lưu tình đập cho anh một cái, sau đó còn bị cậu mắng: "Đừng có động đậy nữa, có để người khác ngủ không..."
Từ tám giờ, Nhậm Đàn Chu đã tỉnh táo hoàn toàn.
Anh là một Alpha trưởng thành, có nhu cầu sinh lý là điều rất bình thường, nhất là khi anh đang trong thời kỳ đặc biệt thế này. Dù Quý Ngưỡng Chân chỉ nằm im ôm chặt anh, nhưng ở khoảng cách gần trong gang tấc, nghe tiếng hít thở của cậu, anh khó lòng mà không có phản ứng.
Anh lo sẽ làm phiền Quý Ngưỡng Chân, nên đành chuyển hướng suy nghĩ sang những vướng mắc khó giải quyết trong công việc, dần lấy lại sự tỉnh táo.
Nếu chỉ có một ngày như thế thì không sao, nhưng liên tiếp ba ngày, đồng hồ sinh học của Quý Ngưỡng Chân hoàn toàn đảo lộn. Cậu luôn chờ Nhậm Đàn Chu ngủ say rồi kiếm đủ loại chuyện vụn vặt để gọi anh dậy.
Ngày thứ hai, Quý Ngưỡng Chân nói ngứa lưng, vén áo lên nhờ anh gãi giúp, tiện thể bảo anh xem có vết muỗi đốt nào không. Nhậm Đàn Chu chăm chú cẩn thận nhìn phía sau lưng mịn màng trắng nõn của cậu hồi lâu, không tìm thấy chỗ nào có vết muỗi cắn. Ngược lại, anh bị vòng eo nhỏ nhắn không chịu nổi một cái bóp mạnh kích thích, bộ phận nào đó suýt thì cương cứng đến mức nổ tung. Gãi cho Quý Ngưỡng Chân một lát thì cậu bảo không còn ngứa nữa, chẳng mấy chốc đã lại ngủ khò khò, bỏ lại Nhậm Đàn Chu một mình trằn trọc. Chỉ cần nhắm mắt là trong đầu anh lại hiện ra vòng eo nhỏ của Quý Ngưỡng Chân, đường cong mềm mại, cặp mông cách một lớp quần ngủ mỏng manh vểnh lên, hiện ra rõ mồn một.
Cơ thể cậu không có chỗ nào là Nhậm Đàn Chu chưa từng nhìn thấy. Cảm giác ấm áp siết chặt lấy anh như chuyện vừa mới xảy ra ngày hôm qua, ký ức còn tươi mới.
Nhậm Đàn Chu không nhịn được, đành phải vào nhà vệ sinh giải quyết một lần.
Ngày thứ ba lại càng kỳ quái hơn. Khoảng ba giờ sáng, Nhậm Đàn Chu bị đánh thức lần thứ hai. Quý Ngưỡng Chân ngồi khoanh chân bên cạnh anh, dùng ánh mắt như thẩm vấn phạm nhân nhìn chằm chằm anh, đôi con ngươi đen như mực lóe lên ánh sáng nguy hiểm.
Nhậm Đàn Chu vô cùng bất đắc dĩ, thậm chí đã bắt đầu quen với chuyện này, anh hỏi cậu lại làm sao nữa.
Cậu rất nghiêm túc kể rằng mình vừa mơ thấy ác mộng, mơ thấy Nhậm Đàn Chu biến thành một cây cỏ trong vườn. Nếu trước khi trời sáng không nhổ được cây cỏ này lên thì cậu cũng sẽ biến thành một phần của bãi cỏ đó.
Quý Ngưỡng Chân nói: "Quy tắc là, nếu em không cứu được anh, thì em sẽ phải chịu hình phạt chung với anh."
"Anh, em rất muốn cứu anh... Nhưng em không tài nào tìm ra được cây cỏ nào mới là anh, có nhiều cỏ quá."
Nhậm Đàn Chu mím môi, chỉ thiếu điều chưa viết bốn chữ "hết biết nói gì" lên mặt. Anh không biết phải trả lời cậu thế nào cho phải, chỉ biết là nếu cứ tiếp tục thế này, chất lượng giấc ngủ vốn đã chẳng cao gì của anh sẽ càng tụt dốc thảm hại.
"Sau này nếu không có..."
Nhậm Đàn Chu đang định thương lượng với cậu, rằng nếu sau này không có chuyện gì quan trọng thì có thể để sang buổi sáng hôm sau rồi nói, đừng có nửa đêm dựng anh dậy thế này.
Nhưng Quý Ngưỡng Chân với vẻ mặt đau lòng khổ sở đã nằm xuống cạnh anh, dùng chăn quấn chặt lấy bản thân thành con nhộng, lẩm bẩm nói: "Anh, anh không biết lúc đó em lo lắng thế nào đâu. Không nói đến việc có tìm thấy anh hay không, nhỡ đâu trong lúc tìm anh em lỡ đạp chết anh thì phải làm sao đây?"
"Mấy cây cỏ đỏ cây nào cũng giống cây nào, đều là cùng một loại... Cũng không trách em được."
Nhậm Đàn Chu nghe cậu nói như thế, thật sự không thể nổi giận với cậu. Anh lại nghĩ sao cậu ngốc vậy chứ, vì một giấc mơ không có thật mà tỉnh dậy rồi vẫn còn hối hận buồn bã không đâu.
Nhưng cũng không thể không an ủi cậu.
Nhưng an ủi người khác không phải sở trường của Nhậm Đàn Chu, anh nói: "Cỏ dại có sức sống rất mãnh liệt, lỡ may đạp trúng cũng không chết được đâu."
Cùng lắm là bị giẫm bẹp dí, đau một hồi, sau đó gió thổi qua một cái là lại ngoan cường đứng dậy, lắc lư thân mình thôi.
"Anh nói có lý..."
Quý Ngưỡng Chân giống như đã được lời này an ủi, yên tâm ngủ tiếp.
Dù giấc ngủ ban đêm của Nhậm Đàn Chu bị ngắt quãng liên tục, nhưng dù một ngày chỉ ngủ ba bốn tiếng thì với anh cũng không thành vấn đề. Quý Ngưỡng Chân thì khác, cậu chỉ có thể ngủ bù vào ban ngày.
Trong một tuần này, ngoại trừ một ngày đi bệnh viện, những ngày sau Quý Ngưỡng Chân đều không ra khỏi cổng.
Chuyện bọn họ có thể làm ở nhà rất ít.
Buổi sáng dậy muộn, ăn trưa xong thì dọn dẹp nhà cửa, chơi game một lát rồi lại đi ngủ trưa. Trong lúc Quý Ngưỡng Chân ngủ trưa, Nhậm Đàn Chu sẽ xử lý công việc. Chờ cậu ngủ dậy, anh sẽ cùng cậu lên phòng tập thể thao ở tầng trên để vận động rèn luyện sức khỏe. Nhậm Đàn Chu không tiện vận động quá mức, nên một nửa thời gian là anh tự tập, một nửa là hỗ trợ Quý Ngưỡng Chân.
Ăn cơm tối xong, Quý Ngưỡng Chân sẽ vào phòng chiếu bóng chọn một bộ phim điện ảnh cũ nổi tiếng nào đó, hai người cùng nhau xem. Cậu cứ xem rồi xem đến thất thần, Nhậm Đàn Chu đã nhận ra mấy lần. Anh đoán cậu không phải có tâm sự, mà là do chơi mệt rồi nên tự động để đầu óc ở chế độ nghỉ ngơi.
Một buổi tối nọ, khi bọn họ đang ăn cơm, Quý Ngưỡng Chân nhận được một cuộc gọi từ Diêu Thiện Đình. Đối phương nói mình chuẩn bị tổ chức một buổi tụ tập, muốn mời Quý Ngưỡng Chân đến chơi. Quý Ngưỡng Chân ngẩng đầu nhìn Nhậm Đàn Chu ở bên cạnh, thấy anh mím môi không nói gì, bèn thẳng thừng từ chối. Nhưng đời nào Diêu Thiện Đình dễ dàng từ bỏ như vậy, anh ta lại gửi mấy tin nhắn qua. Quý Ngưỡng Chân liền ở trước mặt Nhậm Đàn Chu kéo anh ta vào danh sách đen.
"Anh, anh nói đúng, anh ta quả thật rất phiền."
"Nói thật thì mặt mũi anh ta cũng được, nhưng so với anh còn kém xa." Quý Ngưỡng Chân cười híp mắt nhìn chằm chằm Nhậm Đàn Chu, sau đó ra vẻ ghen tị mà cảm thán: "Trước đây không nhìn kỹ, anh, anh ăn gì mà lớn thế? Gen nhà anh đúng là đỉnh thật."
Lần đầu tiên Nhậm Đàn Chu nghe được những lời thế này từ miệng Quý Ngưỡng Chân, vành tai anh không khỏi đỏ lên. Kết quả lại nghe cậu tiếc nuối nói: "Nhưng nếu so với em thì anh vẫn kém xíu xiu."
Nhậm Đàn Chu: "..."
Đúng là như vậy, khuôn mặt này của Quý Ngưỡng Chân nếu đặt vào một đám Omega thì chắc chắn sẽ là người nổi bật nhất.