Chương 3

Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bên ngoài được quấn bằng dây lụa và thắt thành nơ bướm, không thể nghi ngờ gì nữa, đó chính là một hộp bánh ngọt.
Trong nháy mắt Nhậm Đàn Chu sải bước vào sảnh chính, một bóng đen bất ngờ lao ra trước mặt anh. Chưa kịp nhìn rõ, vật đang xách trên tay anh đã bị kéo mạnh về phía đối diện. Dù đầu óc đang choáng váng vì men rượu, anh vẫn theo bản năng nắm chặt sợi dây lụa, ngay sau đó bị một cú khuỷu tay thúc mạnh vào ngực.
Rượu cồn làm tê liệt thần kinh, cộng thêm việc chưa bao giờ phải cảnh giác khi ở trong chính ngôi nhà của mình, anh không kịp né tránh. Lồng ngực đau điếng, huyệt thái dương cũng nhói lên từng cơn.
Quý Ngưỡng Chân không cố ý, nhưng vì Nhậm Đàn Chu đang hướng về phía này nên cậu mới giơ khuỷu tay lên chặn lại.
Quý Ngưỡng Chân nghe Nhậm Đàn Chu kêu đau, theo bản năng định nói xin lỗi, nhưng lời đến bên môi lại nghẹn lại rồi nuốt vào trong. Cậu lại kéo kéo sợi dây lụa của hộp bánh ngọt.
Nhậm Đàn Chu buông tay, Quý Ngưỡng Chân liền cầm hộp bánh ngọt đi vào nhà ăn. Nhậm Đàn Chu đi theo cậu, tiện tay bật đèn chùm và đèn tường trong nhà ăn lên.
Hộp bánh còn chưa mở ra đã ngửi thấy mùi bơ thơm nồng. Tuy ngày thường Quý Ngưỡng Chân không để ý mấy thứ này, nhưng hôm nay cậu thực sự rất đói rồi.
Đây là một chiếc bánh ngọt không hề được tạo hình, toàn bộ một màu hồng phấn, chỉ vỏn vẹn một tầng thấp. Dùng tay ước lượng cũng có thể thấy nó chưa to đến ba mươi phân.
Mặt trên rắc lưa thưa vài viên kẹo trân châu màu tuyết trắng, chính giữa dùng socola xanh viết nguệch ngoạc mấy chữ: Chúc Quý Ngưỡng Chân thọ cùng trời đất.
Không phải 'mỗi ngày vui vẻ', cũng không phải 'thuận buồm xuôi gió'.
Làm gì có ai lại chúc một người mới hơn hai mươi tuổi 'thọ cùng trời đất' chứ?
Quý Ngưỡng Chân thở hắt ra một hơi, kìm nén đến mức cả người khó chịu. Nếu là trước kia, cậu nhất định sẽ chỉ vào mũi Nhậm Đàn Chu mà mắng đối phương là đồ keo kiệt, nhưng giờ phút này thì lại chỉ có thể nhẫn nhịn.
Cũng đã làm nhà giàu mới nổi nhiều năm như vậy rồi, sao vẫn cứ keo kiệt thế không biết? Bánh hai tầng đắt hơn bánh một tầng nhiều lắm sao? Làm bừa một cái hình gì đó phải tốn thêm nhiều tiền lắm à?
Chiếc bánh ngọt này cứ như có một ma lực khiến thời gian thoáng chốc lùi về mười năm. Kiểu dáng cực kỳ quê mùa, Quý Ngưỡng Chân nhìn mà nghẹn tới tận cổ họng.
Đây chắc chắn là bánh ngọt mua bừa ở một cửa hàng ngoại thành, nói không chừng còn là chiếc bánh đã trưng bày cả ngày hôm nay không bán được, sau đó mới treo biển giảm giá.
Quý Ngưỡng Chân nhớ lại sinh nhật của con chó cưng ngày xưa nhà mình nuôi, đều dùng các loại bánh ngọt ba tầng cỡ lớn. Xem ra, cậu đi theo Nhậm Đàn Chu chưa từng có được ngày tháng tốt lành gì.
'Thọ cùng trời đất' gì chứ, nghe như một lời chế giễu.
Nếu vẫn còn tiếp tục bị nhốt trong nhà thế này, có lẽ cậu sẽ 'ra đi' sớm thôi.
Quý Ngưỡng Chân thầm oán trách một hồi, cúi đầu tìm kiếm trong hộp, lấy ra một chồng đĩa nhỏ, một túi đựng dĩa nhựa, cuối cùng là một tờ thiệp chúc mừng.
Lục lọi một hồi xong, cậu đẩy hộp sang một bên, lấy một chiếc bút bi từ trong túi quần ra, viết gì đó lên tờ thiệp, cuối cùng đặt trước mặt Nhậm Đàn Chu.
Nhậm Đàn Chu ngồi tựa lưng vào ghế, ánh mắt lim dim. Cặp kính thường ngày anh hay đeo hiện tại đã cài ngay ngắn trong túi áo vest, song song với cà vạt.
Anh cầm tấm thiệp lên, híp híp mắt, ánh mắt hết sức chăm chú. Nhưng giọng nói có phần lơ đãng đã nói rõ giờ phút này anh khó mà tập trung vào thứ gì: "Viết gì thế... không nhìn rõ."
Gì mà không nhìn rõ chứ.
Quý Ngưỡng Chân sốt ruột nhìn anh. Chiếc thiệp chỉ cách mắt anh chừng hai mươi phân, dù có cận tám trăm độ mà không đeo kính thì vẫn nhìn thấy, huống hồ Nhậm Đàn Chu chỉ cận nhẹ.
Rốt cuộc là đã uống bao nhiêu rượu vậy chứ?
Quý Ngưỡng Chân lấy thiệp về, viết chữ to ra gấp mấy lần rồi lại đưa cho anh.
Nhậm Đàn Chu day day trán, tầm mắt dừng trên dòng chữ như được chiếu dưới kính lúp này. Anh đã hơi mất kiên nhẫn kéo kéo chiếc cà vạt màu đỏ sậm trên cổ.
Cà vạt đập vào cặp kính bên cạnh vang lên âm thanh lanh lảnh. Anh thuận thế cởi cúc áo sơ mi trên cùng, làm xong tất cả mới có thời gian nói: "Lại là cái gì đây..."
Quý Ngưỡng Chân nhìn dáng vẻ say rượu của anh, trên người cũng toàn mùi rượu. Có thể biến thành dáng vẻ này hiển nhiên không phải do uống rượu vang cần chậm rãi nhâm nhi thưởng thức gì, đoán chừng là rượu mạnh có độ cồn không thấp.
Cấp bậc của anh ở công ty khá cao, rượu mạnh dưới 41 độ đều không lên nổi bàn tiệc của anh.
Quý Ngưỡng Chân thật lòng muốn lén mắng anh vài câu, nhưng nghĩ đến sáng mai anh ngủ dậy sẽ nhớ. Thế là Quý Ngưỡng Chân chỉ đấu tranh trong chốc lát liền từ bỏ sự im lặng mà mình đã kiên trì hai tháng, giọng nói nhỏ như muỗi kêu: "Tôi hỏi anh nến ở đâu, vì sao không có nến?"
Miệng cậu không cử động rõ ràng, giống như phát ra toàn là âm bụng, nhưng tốc độ lại rất nhanh.
Ánh mắt tan rã của Nhậm Đàn Chu bỗng sáng lên trong một chớp mắt, rồi lại cố gắng duy trì. Anh đưa tay lên chống cằm, không nói không rằng nhìn cậu. Như đã nghe thấy, lại như đang ngẩn người, sắc mặt bình tĩnh tựa một hồ nước đã lâu không có dù chỉ một làn gió nhẹ thổi qua.
Quý Ngưỡng Chân cực kỳ không vui trừng mắt nhìn anh.
Nhậm Đàn Chu đẹp trai tuấn lãng, ngũ quan hài hòa, tỷ lệ cơ thể hợp lý. Sau mấy năm, vẻ ngây ngô thiếu niên trên người anh đã không còn. Đường nét khuôn mặt sắc bén hơn lại càng tăng thêm 'lực sát thương', ngày thường đeo thêm cặp kính mỏng cũng góp phần tăng thêm sự ổn trọng.
Ngày trước khi còn đi học, thư trong ngăn bàn anh không ít hơn của Quý Ngưỡng Chân. Nhưng người theo đuổi cậu và anh lại thuộc về hai thái cực khác nhau, không hề có điểm giống nào. Ngay cả quà nhận được cũng khác xa một trời một vực, ví dụ như đồ uống: Nhậm Đàn Chu hầu như nhận được cà phê, còn Quý Ngưỡng Chân thì mười lần như một đều là trà sữa ngọt đến phát ghét.
Trên thực tế, Nhậm Đàn Chu không uống cà phê. Nếu nhất định phải lựa chọn giữa hai món đồ uống này, anh thà chịu khát.
Thời điểm đó, Quý Ngưỡng Chân còn cảm thán với Nhậm Đàn Chu rằng những người kia cũng chẳng phải thật lòng thích bọn họ. Chỉ cần hỏi thăm chút là biết mấy thứ như sở thích này, vậy mà họ cũng không bỏ thời gian tìm hiểu. Nhậm Đàn Chu không bày tỏ thái độ gì với sự giác ngộ này của Quý Ngưỡng Chân, nhưng sẽ giúp cậu trả những đồ uống này nguyên vẹn về chủ cũ.
Trả quà là chuyện phiền toái nhất, khá thích hợp cho 'thần mặt lạnh' làm. Quý Ngưỡng Chân không làm được, bởi vậy khi đó cậu thường trêu chọc nói rằng vẫn là Nhậm Đàn Chu giỏi làm tổn thương người.
Nhậm Đàn Chu giống như dáng vẻ của anh, thật sự không dễ chọc. Lúc đó nếu như không phải vì nhịn đến mức không còn chỗ nào để xả, Quý Ngưỡng Chân cũng không muốn gây ra phiền toái này. Hiện tại 'lửa do mình đốt lan đến chân', cậu cũng khó mà oán trời trách đất mãi.
Quý Ngưỡng Chân đang miên man suy nghĩ thì bỗng bị một âm thanh chói tai làm cho bừng tỉnh. Ánh mắt cậu cũng rơi xuống Nhậm Đàn Chu, phát hiện anh đang dịch chiếc ghế gần đến bàn hơn.
Xê dịch như vậy, khoảng cách giữa hai người thoáng chốc không còn. Mùi rượu kia cũng suýt thì hun cho Quý Ngưỡng Chân choáng váng.
Gặp tình huống này, Quý Ngưỡng Chân không còn trông mong gì Nhậm Đàn Chu có thể nói chuyện nghiêm túc với mình. Cậu đành cúi đầu mở túi đựng dao cắt, miệng cũng trở nên không khách khí: "Mùi chết đi được... Nói với anh cũng vô dụng."
Nhậm Đàn Chu ngồi tại chỗ không nhúc nhích nhìn cậu, giống như đang xác định điều gì đó trong ký ức của mình. Thấy cậu dùng răng nanh cắn túi, anh mới nói: "Em chỉ viết muốn bánh ngọt, không nói muốn nến."
Quý Ngưỡng Chân nghiêng đầu, động tác trong tay cũng dừng lại. Giọng nói của Nhậm Đàn Chu hơi khàn khàn, tốc độ câu chữ rất trầm rất chậm, cứ như khó khăn lắm mới nghĩ ra phải phản bác cậu thế nào, để mà nói ra thì lại càng khó hơn.
Cuộc trao đổi đầu tiên sau hai tháng của bọn họ không ngờ lại không hề 'trời long đất lở' như trong tưởng tượng, mà ngược lại cực kỳ bình thản, nội dung còn có vẻ hơi buồn cười.
Đây không phải kết quả mà Quý Ngưỡng Chân mong muốn.
"Nến phải mua riêng chắc? Đây rõ ràng là bỏ sót! Rốt cuộc anh mua ở cái quán tồi tàn nào vậy, đến cả nến cũng quên bỏ!" Kế hoạch ước nguyện ngày sinh nhật mà Quý Ngưỡng Chân hằng tâm niệm đã thất bại, giọng điệu của cậu càng tệ hơn. Ỷ vào Nhậm Đàn Chu say rượu ý thức không rõ ràng, cậu được một tấc lại tiến thêm một thước nói: "Sao anh lại keo kiệt thế nhỉ, dùng thêm mấy đồng tiền của anh là lấy mạng của anh đó à..."
Thật không biết anh tích cóp nhiều tiền vậy để làm gì.
Tính lúc chết mang vào quan tài làm chăn đắp chắc, cũng không sợ bị đè ngộp trong đó.
Thật ra có bánh đã là tốt lắm rồi, Quý Ngưỡng Chân cũng biết mình không nên bắt bẻ đối phương như thế.
Nhưng cậu cho rằng mình chỉ mắng không đúng việc thôi, còn người bị mắng này thì không oan chút nào. Chính là trong mắt cậu, Nhậm Đàn Chu làm gì nói gì cũng đều là sai, tìm thế nào cũng không ra nổi nửa điểm tốt.
Nhậm Đàn Chu hơi ngẩn ra, sau đó chậm chạp tìm kiếm khắp người một lượt, cuối cùng lấy ra một chiếc bật lửa màu bạc từ trong túi áo vest.
Được chủ nhân giữ gìn cẩn thận, trên thân bật lửa không hề có dấu vết từng bị sử dụng nào, đẹp đẽ như mới.
Chiếc bật lửa này cũng không phải rẻ, nhưng hiển nhiên không quá phù hợp với tình trạng của Nhậm Đàn Chu ở thời điểm hiện tại.
Nhậm Đàn Chu bật lửa lên rồi đưa đến trước mặt Quý Ngưỡng Chân. Ngọn lửa chiếu lên khuôn mặt anh tuấn của anh, chia ra nửa sáng nửa tối.
"Giống nhau." Nhậm Đàn Chu còn rất nghiêm túc nói.
Đó là món quà mà sau khi Quý Ngưỡng Chân tốt nghiệp đại học, dùng tiền lương tháng thực tập đầu tiên mua cho Nhậm Đàn Chu. Tuy là một chiếc bật lửa kiểu truyền thống, nhưng tiếng mở rất dễ nghe, vừa trong vừa vang.
Cạnh thân bật lửa khắc một hàng tiếng Tây Ban Nha. Nhậm Đàn Chu còn tưởng là mặc định của nhà sản xuất, nhưng thật ra không phải, dòng đó là Quý Ngưỡng Chân đặt khắc riêng.
Cậu tốt nghiệp đại học là chuyện không lâu trước đây.
Trước đây bọn họ cũng không phải có mối quan hệ phức tạp như bây giờ.
Quý Ngưỡng Chân khó mà nói rõ tâm trạng mình bây giờ là gì, nhưng thực sự hết cách rồi. Cậu chắp hai tay lại, nhìn chăm chú ngọn lửa nhẹ nhàng vươn cao kia. Trước khi ước, cậu đưa mắt nhìn về phía Nhậm Đàn Chu: "Tôi từng nói với anh rồi đó, từ bé đến lớn, những điều ước sinh nhật của tôi đều thành hiện thực."
Thậm chí, điều ước mà cậu cho rằng rất xa vời ở kiếp này, cuối cùng đều ngoài dự tính được mọi người thực hiện. Khi đó, Quý Ngưỡng Chân đã cảm thấy bản thân thật quá may mắn.
Nhậm Đàn Chu nâng bật lửa, không nặng không nhẹ 'ừ' một tiếng.
"Vậy em bắt đầu đây."
Quý Ngưỡng Chân hít sâu một hơi, trước khi nhắm mắt còn nhìn chăm chú anh trong chốc lát.
Nhậm Đàn Chu cũng chăm chú nhìn cậu, mắt không chớp, chuyên chú đến mức giống như đang làm một việc gì đó cực kỳ quan trọng.
Quý Ngưỡng Chân đang do dự, thầm nghĩ làm thế này có quá đáng không, nhưng nhớ lại Nhậm Đàn Chu bắt nạt mình thế nào, cậu tức giận quyết tâm nói: "Anh... ra ngoài, bị xe tông."
Ba chữ cuối cùng bị Quý Ngưỡng Chân nói bằng tiếng nhỏ xíu.
Cậu nói xong, chu môi thổi một cái về phía ngọn lửa.
Ngọn lửa lay động mạnh, nhưng rất nhanh lại vững vàng như ban đầu.
Tiếp theo Nhậm Đàn Chu phải tắt lửa mới đúng. Quý Ngưỡng Chân sốt ruột chớp mắt mấy cái với anh.
Hai gò má của Nhậm Đàn Chu đều bị rượu cồn hun nóng đến mức đỏ lên. Anh dùng một tay còn lại nới lỏng áo, giống như không nghe thấy điều ước vừa rồi. Miễn cưỡng lắm mới nhìn hiểu ý tứ của Quý Ngưỡng Chân, anh dùng ngón cái ấn nắp xuống.
Ánh lửa bị dập tắt trong nháy mắt.
Quý Ngưỡng Chân vốn nên thấy sảng khoái, nhưng điều kiện tiên quyết là phải nhìn thấy Nhậm Đàn Chu bị mình chọc giận đến mức mặt mũi biến sắc. Chứ không phải như bây giờ, từ đầu đến chân đều không có bất cứ cảm xúc gì, ngược lại còn trưng ra cái dáng vẻ ngờ nghệch khiến cậu phát bực.
'Kịch độc diễn' trước giờ luôn là một đại danh từ gây cười.
Nhậm Đàn Chu cẩn thận cất chiếc bật lửa đã hơi nóng lên. Anh chống mặt bàn đứng dậy, lúc chuẩn bị xoay người rời đi, bỗng nói với Quý Ngưỡng Chân: "Điều ước, điều ước sinh nhật, nói ra sẽ không linh nữa, hiểu không?"
Quý Ngưỡng Chân đang uể oải, nghe vậy bỗng mở to mắt.
Không biết vì sao, giờ phút này cậu lại cảm thấy Nhậm Đàn Chu dường như cũng không uống nhiều lắm, nhưng lúc trước rõ ràng là đi đứng còn không vững.
Cậu cũng không cảm thấy tửu lượng của Nhậm Đàn Chu tốt đến đâu.
Quý Ngưỡng Chân chẳng thèm để ý: "Cái này thì có gì đâu, năm nào tôi cũng nói to ra điều ước của mình hết."
Nghe như Quý Ngưỡng Chân đang mạnh miệng, nhưng cậu không nói dối, đây là sự thật.
Từ khi cậu có ký ức về sinh nhật, cậu chỉ toàn ước những điều dễ thực hiện. Con người cậu rất thực tế, sẽ không giống với những đứa trẻ khác nói muốn làm chuyện 'trên trời' gì. Chí hướng của cậu không đặt ở đó, cũng không cảm thấy đó là chuyện có thể dựa vào lời nói suông mà thành hiện thực.
Thế nên Quý Ngưỡng Chân sẽ nói những nguyện vọng nhỏ bé không có gì to tát với ba mình. Cậu là đứa nhỏ lớn lên trong tình yêu thương, chỉ cần không ước điều gì quá xa vời, đương nhiên là một trăm phần trăm sẽ được thực hiện.
Cậu lại không đần, biết vì sao điều ước của mình thành hiện thực.
Vài năm sau khi ba mất, cậu ước gì cũng không nói ra. Dù người khác có hỏi, cậu cũng chưa từng nói.
Điều ước sinh nhật năm nay, cậu vốn cũng không ảo tưởng có khả năng gì. Cậu đơn giản là muốn chọc Nhậm Đàn Chu tức giận thôi.
Tiếc là Nhậm Đàn Chu không để cậu được toại nguyện.
Nhậm Đàn Chu không tranh cãi với cậu, coi như chuyện kết thúc tại đây. Anh quay lưng chuẩn bị rời đi. Thế nhưng từ phía sau truyền đến tiếng lạch cạch do Quý Ngưỡng Chân gấp gáp đẩy ghế đứng dậy. Sau đó cậu như một cơn lốc xoáy giữ lại bước chân anh.