Chương 4

Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Anh, em đói quá..."
Quý Ngưỡng Chân thay đổi cảm xúc rất nhanh, khi thốt ra lời van xin cũng đầy gượng gạo, cậu cố gắng kìm nén sự xấu hổ và ngượng ngùng, "Em không thích ăn bánh mì, anh đưa em đi ăn cái khác được không?"
Bây giờ là giữa đêm, Nhậm Đàn Chu luôn không tán thành việc ăn khuya.
Nhưng hôm nay khác, Quý Ngưỡng Chân cả một ngày không ăn gì, bánh trên bàn cũng không động vào một miếng.
Cậu nói đói, là đói thật rồi.
Nhậm Đàn Chu mím môi, biểu cảm cũng khẽ biến đổi, "Muốn ăn gì thì bảo nhà bếp làm rồi mang tới, trời lạnh thế này, sao phải tự mình đi tìm đồ ăn làm gì."
Lần cuối cùng Quý Ngưỡng Chân ra ngoài là mùa thu, bây giờ đã vào đông. Hệ thống sưởi trong biệt thự hoạt động ngày đêm, dù cậu có mặc đồ đơn giản đi lại cũng không thấy lạnh, không biết mấy ngày nữa bên ngoài sẽ còn có tuyết rơi.
Sau khi khéo léo từ chối lời đề nghị ra ngoài của cậu, Nhậm Đàn Chu lấy điện thoại ra, hỏi cậu muốn ăn gì.
Quý Ngưỡng Chân nhìn Nhậm Đàn Chu cực kỳ miễn cưỡng nhìn những dòng chữ nhỏ trên màn hình điện thoại, cậu đứng bất động tại chỗ, lại quay sang chọc chọc vào chiếc bánh trước mặt, cuối cùng nói: "Thôi không cần phiền vậy, ăn cái này được rồi."
Bảo anh đưa ra ngoài ăn khuya thì không phiền sao?
Nhậm Đàn Chu cất điện thoại đi, chống tay lên bàn đứng dậy, "Được, vậy anh lên lầu đây."
Ngay cả tù nhân hàng ngày cũng được ra ngoài hít thở không khí đấy, Quý Ngưỡng Chân ngồi im lặng mười giây, sau đó ném dĩa xuống rồi đuổi theo Nhậm Đàn Chu, chặn trước mặt anh, "Anh, anh xem bao giờ mới có thời gian rảnh đưa em ra ngoài chơi, em ở nhà sắp chán chết rồi."
Nhậm Đàn Chu cúi đầu nhìn cậu, khóe mắt lộ vẻ mệt mỏi, anh đưa tay day day thái dương, không đáp lại cậu.
Vạn sự khởi đầu nan.
"Anh đồng ý đi mà, chuyện trước đây em sẽ không so đo với anh nữa, ra ngoài cũng sẽ không nói linh tinh."
Quý Ngưỡng Chân vừa nói vừa quan sát từng biểu cảm nhỏ trên mặt anh, nói xong lại tự ngẫm xem mình đã dùng từ ngữ đủ chuẩn xác chưa, cậu suy nghĩ lại thái độ của mình, nói: "Em đã nghĩ thông rồi, hôm đó đều là hiểu nhầm, kỳ phát tình của Alpha thường hỗn loạn... Em từng học tiết sinh lý, em hiểu mà. Anh cũng không cố tình, em không nên vừa đánh vừa mắng anh, anh đừng giận em nữa, có được không?"
Cậu là Beta, đã bị như vậy thì đành chịu thôi, vẫn còn may là Nhậm Đàn Chu không cắn vào tuyến thể của cậu, không ảnh hưởng quá lớn đến việc phân hóa, cậu chỉ cần tự mình nghĩ thoáng ra là được.
Huống hồ chuyện này chỉ cần cả hai không nói ra, người khác sẽ không biết.
Người khác không biết, Quý Ngưỡng Chân cũng có thể làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Cứ xem như đang đi đường bỗng nhiên vấp ngã, nếu xung quanh không có ai, vậy cậu chỉ cần đứng lên rồi bước tiếp là xong, không có vấn đề gì quá lớn.
Nhưng nếu như gần đó có người nhìn thấy, cậu sẽ cảm thấy rất khó chịu nổi, mất hết mặt mũi, mỗi lần nhớ lại sẽ xấu hổ đến mức không thể ngủ yên.
Thế nên, chuyện bị Nhậm Đàn Chu cưỡng bức khiến cậu rất mất mặt, nhưng chuyện cũng đã qua lâu rồi, Quý Ngưỡng Chân đã lớn như vậy, cũng không thể cứ mãi bị nỗi xấu hổ trong lòng kìm hãm.
Cậu phải ra ngoài, tốt nhất là có thể cách thật xa Nhậm Đàn Chu.
Trước đây không phải Nhậm Đàn Chu chưa từng cho cậu đường lui, nhưng lúc đó cậu đang tức giận, đường lui nào cũng bị cậu đá bay.
Bỏ lỡ cơ hội này sẽ không còn nữa, Quý Ngưỡng Chân cũng lười làm theo đúng trình tự, dù sao hiện tại Nhậm Đàn Chu đã uống đến mức đầu óc mơ màng.
Ngay vừa rồi cậu còn ngồi trước bánh gato thổi nến và ước một điều ước đủ ác, nếu như Nhậm Đàn Chu còn lại dù chỉ một chút tỉnh táo, thì chắc chắn có thể nhận ra có điều gì đó không ổn ở đây, nhưng cổ họng và hốc mắt anh đều khô khốc đau rát, thế là trực tiếp vòng qua Quý Ngưỡng Chân đi lên lầu, chỉ để lại một câu, "Mai nói chuyện."
Bóng dáng Nhậm Đàn Chu biến mất ở một khúc quanh cầu thang, vẻ mặt nịnh nọt van xin của Quý Ngưỡng Chân cũng biến mất sau một giây, kế hoạch lợi dụng cơ hội này đã thất bại.
Khoảnh khắc dùng chân tình phá vỡ sự lạnh nhạt đã bị hụt hẫng giữa chừng, Quý Ngưỡng Chân thật sự là hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Cậu vò vò mái tóc mình, lại rất không có khí phách mà quay về nhà ăn, cầm con dao nhựa chọc phá chiếc bánh xấu xí một lúc cho hả giận, kết quả bên trong bỗng có một chất lỏng sệt màu nâu chảy ra.
Quý Ngưỡng Chân hơi tò mò dùng thìa xúc một ít ăn thử, là nhân sô cô la với độ ngọt vừa phải. Bên ngoài nhìn thì tầm thường xấu xí, thế nhưng không ngờ mùi vị lại khá hợp khẩu vị của cậu, Quý Ngưỡng Chân vô thức ăn đến mức no căng cả bụng, cuối cùng ngồi tựa vào ghế ợ một tiếng.
Tư thế này khiến cậu hơi ngửa đầu ra, đèn chùm trên đầu thật chói mắt, cậu đưa tay lên che ngang mặt, nhưng che xong lại thấy bụng khó chịu.
Một ngày không ăn cơm, buổi tối lại ăn quá nhiều tinh bột, dạ dày biểu tình cũng là điều bình thường, tiêu hóa dần là xong, Quý Ngưỡng Chân không coi là chuyện gì to tát.
Cậu ăn uống no đủ chuẩn bị về phòng ngủ, mà con đường về phòng này phải đi qua phòng của Nhậm Đàn Chu.
Cánh cửa khép hờ, Quý Ngưỡng Chân không cố ý nhìn trộm, nhưng mà nghe thấy tiếng đồ vật rơi xuống đất, giống như tiếng thủy tinh vỡ, còn ngửi thấy mùi nước khử trùng thoang thoảng.
Quý Ngưỡng Chân không kịp suy nghĩ sâu xa, chỉ cảm thấy mùi này không đơn giản, gần như là chỉ cách một cái nháy mắt, một mùi hương mạnh mẽ, bá đạo khác hoàn toàn lấn át mùi nước khử trùng kia, giống như một cơn bão tuyết trong hoàn cảnh thời tiết khắc nghiệt nhất đang ập tới, hơi thở lạnh lẽo mang theo sự áp bức không khỏi khiến cậu rùng mình.
Quý Ngưỡng Chân ở lì trong nhà quá lâu, đến mức không còn nhớ khái niệm về chu kỳ nữa, cậu cũng không rõ có phải Nhậm Đàn Chu vẫn còn chưa qua kỳ phát tình hay không, bình thường cũng chưa từng gặp tình huống này.
Cậu theo bản năng đóng lại cánh cửa khép hờ đó, sau đó chạy vội về phòng.
Trên thế giới này, đại khái sẽ không có Beta nào phản ứng với pheromone, Quý Ngưỡng Chân một lần nữa coi hiện tượng sinh lý này của bản thân là do cậu vẫn có khả năng rất lớn sẽ phân hóa thành Alpha.
Có thể là cấp độ pheromone không mạnh bằng Nhậm Đàn Chu, nên mới vì ngửi được mùi pheromone của đối phương mà cảm thấy bị áp bức.
Quý Ngưỡng Chân tắm nước ấm thật nhanh, trước khi ngủ còn không nhịn được sờ sờ tuyến thể của mình, cảm thấy có cơ hội vẫn phải đi bệnh viện kiểm tra kỹ lưỡng một phen.
Một đêm không mộng mị.
Ngày hôm sau, Quý Ngưỡng Chân ngồi trong nhà ăn từ rất sớm để chờ Nhậm Đàn Chu, người bình thường luôn ngủ đến tám rưỡi, hôm nay lại có dư thời gian ngồi trong nhà ăn sớm hơn cả tiếng. Chốc chốc cậu lại nhìn về phía nhà bếp, hơi lo lắng hôm nay đầu bếp lại mang bánh mì trắng không kèm chút thức ăn mặn nào cho mình.
Lúc Nhậm Đàn Chu diện một bộ vest mới tinh đi xuống, Quý Ngưỡng Chân mặc bộ đồ ngủ bằng vải nhung mỏng đang tựa vào bàn ngủ gà ngủ gật.
Nhậm Đàn Chu ho khan hai tiếng, Quý Ngưỡng Chân như có gắn dây kích nổ trên người, lập tức ngồi thẳng.
Ánh mắt tha thiết nhìn anh.
"Anh! Buổi sáng tốt lành!"
Giọng nói vang vọng, to rõ, đầy tinh thần.
Dù là trước khi xảy ra mâu thuẫn, Quý Ngưỡng Chân cũng chưa từng nhiệt tình như vậy, giờ lại có hành động này, thật là chỉ thiếu nước viết lên mặt bốn chữ "Ta muốn làm hòa" nữa thôi.
Nhậm Đàn Chu đưa mắt đảo qua khuôn mặt tươi cười của Quý Ngưỡng Chân, lại ngoảnh đầu nhìn ra ngoài trời, cuối cùng trầm giọng nói: "Làm gì, hôm nay mặt trời đâu có mọc đằng tây, không phải là em không nói chuyện với anh sao?"
Anh ngồi xuống, trước tiên uống hết hơn nửa cốc mật ong cho nhuận giọng xong mới ra hiệu cho người giúp việc bưng bữa sáng lên.
Quý Ngưỡng Chân rướn cổ ra xem, thấy không phải là bánh mì mới yên tâm.
"Anh, hôm qua chúng ta đã làm hòa rồi mà, sao ngủ một giấc dậy lại cứ như đã quên hết rồi vậy!" Cậu giả bộ bày ra vẻ mặt bất mãn, tự đổ một thìa dấm vào bát canh cua nóng hổi của mình, "Tối qua anh còn đồng ý hôm nay sẽ đưa em ra ngoài, có phải là cũng quên rồi không?"
Bát cháo trắng trước mặt Nhậm Đàn Chu đã được để nguội ở độ ấm vừa ăn, thìa sứ trắng xúc cháo trong bát, trên mặt anh không hiện ra bất cứ biểu cảm gì.
"Anh còn đồng ý gì với em nữa?"
Đôi đũa trong tay Quý Ngưỡng Chân đổi hướng, gắp một chiếc sủi cảo hấp vào đĩa của Nhậm Đàn Chu: "Tối qua anh uống nhiều như vậy, không nhớ cũng đúng thôi, thật ra cũng không có gì khác, chính là..."
Cậu không dám nói điều gì quá đáng, như thế sẽ nghe ra rất giả dối.
"Ai nói anh không nhớ?"
Trong lúc Quý Ngưỡng Chân nói đôi ba câu, bát cháo của Nhậm Đàn Chu đã ăn xong, anh đặt thìa xuống, ánh mắt như của một người thẩm phán, hỏi Quý Ngưỡng Chân: "Em muốn đi đâu, nói anh nghe thử xem."
Quý Ngưỡng Chân nghe được câu đầu tiên của anh, trái tim lập tức thót lại, nghe đến câu thứ hai mới biết là câu trước đó chỉ đang dọa người mà thôi. Vốn là muốn thử xem, không ngờ lại thuận lợi, Quý Ngưỡng Chân nhất thời không nghĩ ra nơi muốn đi, trong đầu đảo qua một lượt, cuối cùng khiến bản thân tỏ ra hào hứng, nói: "Chúng ta đi xem hòa nhạc đi?"
Mấy hôm trước xem tivi vô tình chuyển kênh sang đài truyền hình địa phương, đúng lúc kênh đang quảng bá một buổi hòa nhạc ở nhà hát lớn Diêm Kinh của một nhóm nhạc đang nổi, kéo dài một tuần.
Thế lực gia tộc của Nhậm Đàn Chu không cần dùng nhiều lời hoa mỹ, đơn giản là ở Diêm Kinh có thể xưng bá một phương. Nhưng mà ở một nơi như thế, dù Nhậm Đàn Chu có ngang ngược thế nào cũng không thể dẫn theo một đống vệ sĩ riêng vào trong được. Bây giờ vấn đề giai cấp đang căng thẳng như vậy, anh làm vậy rất dễ gây ra sự bất mãn của quần chúng.
Huống hồ Nhậm Đàn Chu cũng không phải người ngang ngược như vậy.
Quý Ngưỡng Chân học đàn dương cầm từ nhỏ, nói muốn đi xem hòa nhạc cũng không có gì lạ, nhưng Nhậm Đàn Chu không có năng khiếu âm nhạc, chỉ sợ là không có hứng thú.
Đúng là một biện pháp hay.
"Anh, nếu anh không muốn đi thì em đi một mình cũng được." Quý Ngưỡng Chân rất hiểu chuyện mà nói: "Mấy ngày nay anh đều đi sớm về muộn, ở công ty chắc là bận lắm nhỉ? Trước đây có vị Cù phó tổng kia cũng vậy, mỗi ngày đều uống hai bữa rượu, còn trẻ đã tự uống đến mức vào viện..."
Tuy mới bắt đầu nói chuyện trở lại, cậu lại không hề cần thời gian để khôi phục, phong thái hoàn toàn không kém trước kia.
Quý Ngưỡng Chân thấy Nhậm Đàn Chu khẽ nhíu mày, vội sửa lời: "Không phải, không phải em nguyền rủa anh đâu, ý em là nếu anh bận quá không có thời gian rảnh thì không cần đi với em, dù sao anh cũng không nghe hiểu."
Nhậm Đàn Chu khẽ cười, lấy chiếc khăn đặt trên bàn lau tay, những ngón tay thon dài, rõ từng khớp xương, mạch máu trên mu bàn tay mơ hồ phập phồng.
Tầm mắt của Quý Ngưỡng Chân bị nó thu hút, nhìn chằm chằm, vô thức nhớ tới một vài hình ảnh không mấy thích hợp, cậu bất giác nhích mông dịch ghế ra phía sau, trên mặt cũng đã hơi đỏ lên.
"Em ồn ào từ tối qua đến giờ cũng chỉ để được đi xem một buổi hòa nhạc?" Nhậm Đàn Chu quan sát cậu, hỏi.
Quý Ngưỡng Chân rất giỏi dùng nửa thật nửa giả để che giấu mục đích thật sự của mình, "Cũng không phải, chỉ là muốn ra ngoài, em không nhớ lần cuối cùng ra ngoài là khi nào, gần đây ngay cả nằm mơ cũng không có gì mới mẻ, luôn lặp lại mấy thứ cũ rích."
Nhậm Đàn Chu chỉ ăn một bát cháo, còn lại đều không động đến, bao gồm cả chiếc sủi cảo mà Quý Ngưỡng Chân gắp cho anh. Anh lau tay xong thì bắt đầu mặc áo khoác, đối với những lời lầm bầm oán giận của Quý Ngưỡng Chân làm như không nghe thấy, nhưng Quý Ngưỡng Chân cảm thấy tâm trạng của anh hôm nay cũng không tệ.
Bởi vì màu cà vạt mà anh chọn hôm nay sáng hơn hôm qua một chút, nếu nhìn qua sẽ thấy không có gì khác nhau, nhưng với người nhạy cảm với màu sắc như Quý Ngưỡng Chân thì chỉ cần liếc mắt một cái là nhìn ra.
Quý Ngưỡng Chân còn kiêng dè vì bên cạnh có người giúp việc đang đứng, cậu hơi nghiêng người về phía Nhậm Đàn Chu, tư thế ngồi trở nên không được nhã nhặn cho lắm, hạ giọng hỏi: "Rốt cuộc có được hay không? Hôm qua em cũng đã xin lỗi anh rồi, vốn còn không phải là lỗi của em, anh..."
Động tác cài cúc áo của Nhậm Đàn Chu hơi dừng lại, giữa hai hàng lông mày vừa giãn ra lại nhăn lại, không hờn không giận nhìn sang cậu, "Ừm?"
Quý Ngưỡng Chân nghẹn họng, chớp mắt mấy cái, sửa lời nói: "Em gắp sủi cảo cho anh, sao anh không ăn? Bữa sáng mà anh chỉ ăn một bát cháo, còn chưa đến giờ cơm là bụng đói meo rồi."
Nhậm Đàn Chu nghiêm mặt, nhìn chằm chằm cậu chừng nửa phút mới cầm đũa lên, hai miếng ăn hết miếng sủi cảo hấp đó, trước khi đi nói với cậu, "Tối bảo thư ký Chu đến đón em, cùng nhau ăn tối."
Quý Ngưỡng Chân không phí công cả một buổi sáng, vui vẻ đến mức tung tăng tiễn Nhậm Đàn Chu ra tận cửa, cuối cùng còn vẫy tay chúc anh một đường bình an.
"Một đường bình an?"
Nhậm Đàn Chu không ừ hử gì, chỉ khẽ gật đầu.
--- Lời tác giả ---
Chôn mìn cho trận chiến lớn -ing