Sính Ác - Kim Yêu Đới
Gia Sư Bất Đắc Dĩ
Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Những mối hiểm họa đối với nền văn minh nhân loại có thể là đại dương cuộn ngược vào đất liền, có thể là cát vàng phủ kín trời xanh. Khi một bàn tay khổng lồ vươn ra để bắt lấy một con kiến bé nhỏ, dẫu chỉ là nỗi lo vô căn cứ, cũng đáng để chạy xa ngàn dặm hòng tự bảo vệ bản thân.
Với kinh nghiệm và lý trí, Quý Ngưỡng Chân đã vạch ra một con đường an toàn tuyệt đối cho mình. Thế nhưng lần này, cậu lại không đi quá xa, thậm chí còn không rời khỏi Tích Cảng.
Ở vùng ven biển phía tây nam của Tích Cảng, mỗi sáng, tiếng còi tàu vang lên báo hiệu những chiếc thuyền đánh cá lớn nhỏ nối đuôi nhau rời bến. Nơi đây, một vùng đất lầy lội chưa khoác lên mình tấm áo công nghiệp hóa, vẫn đủ sức nuôi sống phần lớn các gia đình. Căn nhà Quý Ngưỡng Chân thuê chỉ cách bờ biển năm phút đi bộ, giá thuê tuy rẻ nhưng điều kiện vô cùng đơn sơ, gió lùa tứ phía. Cậu phải dùng vải chống gió thường thấy trên thuyền đánh cá để chèn vào các khe hở trên vách gỗ. Điều an ủi duy nhất là khi đẩy cánh cửa gỗ mới được sơn lại ra, một mặt biển bao la, xanh thẳm, không bị bất cứ thứ gì che khuất, sẽ hiện ra ngay trước mắt.
Ban đầu, cậu chỉ định đi ngang qua nơi này, nhưng khi ngồi trên xe, từ xa phóng tầm mắt nhìn thấy, cậu chợt không muốn đi xa hơn nữa.
Dù Quý Ngưỡng Chân không phải là người quá cần cù, nhưng cậu cũng không muốn sống những ngày tháng bừa bộn như khi mới đặt chân đến Tích Cảng. Cậu tỉ mỉ quét dọn sạch sẽ căn nhà gỗ chưa đầy mười mét vuông này, dùng khăn lau bụi bẩn ở mọi ngóc ngách, tấm kính cửa sổ trên mái nhà cũng được lau chùi đến bóng loáng. Dọn dẹp xong, cậu đi quanh chiếc bàn mấy vòng, rồi chạy ra phố mua một thùng sơn trắng sữa. Cậu định bụng trước khi trời tối sẽ sơn lại chiếc bàn bốn chân – một trong hai vật dụng duy nhất trong nhà ngoài chiếc giường – cốt sao cho nó trông thuận mắt hơn.
Thế nhưng, cậu chưa bao giờ làm công việc đòi hỏi sự khéo léo như vậy. Cầm chổi sơn quệt quệt vài đường, động tác chậm chạp, màu sơn cũng không đều, rõ ràng là sơn trắng nhưng lại tạo ra hiệu ứng chỗ đậm chỗ nhạt. Đúng là dân không chuyên không thể sánh bằng thợ lành nghề. Cậu còng cả lưng sơn xong, cầm chổi mà xót xa nhìn thành quả của mình, lông mày nhíu chặt, không hài lòng hít sâu hai hơi. Cơn đau nhức xương sống khiến cậu từ bỏ ý định sơn lại lần nữa, đành tự an ủi rằng chỉ cần che đi đống giấy dán quảng cáo nhỏ trên bàn là đã đủ tốt rồi.
Sáng hôm sau, cậu đi đặt mua bếp ga và nồi mới. Gọi theo số điện thoại dán trên tường, chưa đầy nửa tiếng sau đã có người đi xe máy chở một bình ga đến. Mặc dù Quý Ngưỡng Chân đến tuổi này vẫn chưa từng vào bếp, nhưng cậu nghĩ nấu nướng chẳng phải chuyện gì khó khăn, chỉ cần biết bật bếp ga, biết mua nguyên liệu về là đủ. Cậu thậm chí còn không thèm tìm xem hướng dẫn nấu ăn. Thế nhưng, kệ bếp bên ngoài cực kỳ sơ sài, càng không thể mơ tới máy hút khói hay thiết bị hiện đại nào. Bàn tay trắng nõn của cậu bị mấy giọt dầu sôi bắn ra làm phỏng, rồi lại luống cuống tay chân như đánh trận, xào cháy hai mẻ bông cải xanh, bị khói làm cho nước mắt chảy tèm lem. Nhưng trong cái rủi có cái may, cậu bỗng nhiên nghĩ thông suốt một điều.
Ở Tích Cảng này, hải sản còn rẻ hơn cả rau dưa, đặc biệt là ở chợ trấn. Có người bán ế còn đổ luôn ra bên đường, vậy mà cũng chẳng ai nhặt, cuối cùng đều biếu không cho đám mèo hoang đã béo tròn quay. Quý Ngưỡng Chân không thấy những con cá này là không còn tươi ngon, chúng bị đổ trên đất mà vẫn còn quẫy đuôi không ngừng. Trong nhận thức của Quý Ngưỡng Chân, nhặt đồ mà người khác không cần là một việc cực kỳ mất mặt, trước đây cậu chưa từng nghĩ đến chuyện này. Nhưng giờ đây, khi đã lưu lạc đến đây, cậu đi ngang qua nhìn thấy, nghĩ bỏ đi thật lãng phí. Thế là, nhân lúc xung quanh không có ai, cậu nhặt chúng lên mang đến cổng chợ, tốn một tệ để cạo vảy, rồi mang về nhà nấu thành canh.
Thời tiết mỗi ngày một lạnh hơn, mấy ngày sau trời đổ mưa. Mưa tạnh, bầu trời quang đãng trở lại, ánh nắng chiếu xuống khiến tiết trời ấm lên không ít.
Một ngày trời trong nắng ấm nọ, Quý Ngưỡng Chân may mắn như mèo mù vớ cá rán, tìm được một công việc dạy học tại nhà. Ở nơi mà đời sống chưa quá phát triển này, người ta không yêu cầu cậu chứng minh thư, chỉ kiểm tra bằng cấp của cậu qua mạng, xác nhận cậu là sinh viên đã tốt nghiệp đại học xong thì lập tức giao việc cho cậu.
Cậu tốt nghiệp từ một trong những trường đại học hàng đầu cả nước, điểm trúng tuyển cũng cao chót vót. Với thực lực như vậy, sẽ chẳng ai nghi ngờ Quý Ngưỡng Chân không đủ năng lực dạy một học sinh vừa lên lớp bảy. Cậu bé kia có khuôn mặt tròn núng nính, trông khá ngốc nghếch, giống như con nghé nhỏ đang cày ruộng. Điều đó khiến Quý Ngưỡng Chân lần nào cũng phải giả bộ cầm roi quật vào không khí một cái thì cậu bé mới chịu ngồi xuống ngoan ngoãn viết bài được một lát. Thi thoảng, Quý Ngưỡng Chân còn tự hoài nghi bản thân, rốt cuộc cậu đến đây là dạy học hay là trông trẻ? Bài giảng thì chẳng được bao nhiêu, riêng việc dỗ dành cậu bé học bài đã tốn cả đống nước bọt.
Từ thứ hai đến thứ bảy, từ sáu giờ đến tám giờ tối, hai tiếng được tám mươi tệ.
Công việc này không ảnh hưởng đến sức khỏe, nhưng cậu sắp bị ám ảnh đến tận giấc mơ bởi ánh mắt đầy hai dấu chấm hỏi của thằng nhóc này rồi.
Lúc đầu, Quý Ngưỡng Chân vẫn còn kiên nhẫn, một đề giảng đi giảng lại mấy lần cậu vẫn chấp nhận. Nhưng sau nửa tháng mà điểm số của thằng nhóc này chỉ nhích lên với tốc độ chậm chạp, sự nhiệt tình của cậu cũng dần bị mài mòn.
Dù sao cậu cũng không theo chuyên ngành sư phạm, chưa thi lấy bằng giáo viên. Tâm lý cậu hoàn toàn như một bụi cỏ chưa được tỉa tót, chỉ biết giảng bài chứ không biết cách dạy người, càng không hiểu thế nào là giáo dục có tính trường kỳ và tính bài bản.
Ngày hôm đó, Quý Ngưỡng Chân lấy bài thi toán đã bị gấp thành chiếc máy bay giấy ra. Con số màu đỏ chói mắt khiến cậu muốn nói mà không biết phải nói gì, thầm nghĩ sao lại có đứa trẻ đầu óc trì độn đến mức này, ngay cả việc áp dụng công thức để ra kết quả cũng làm không xong.
"Bé mập... Lần này em đứng thứ mấy trong lớp?"
Nhà bé mập không có ai cao quá mét bảy, cậu bé cũng thấp lùn hơn so với đám bạn cùng trang lứa. Cậu bé đung đưa đôi chân ngắn ngủn, cười toe toét nói bây giờ không có xếp hạng nữa để tránh các bạn có thành tích không tốt bị buồn.
Buồn ư? Với năng lực thi được ba mươi sáu điểm thế này thì đã dành được bao nhiêu tâm trí vào việc học? Còn có thể vì mình xếp cuối bảng mà buồn sao?
(*Bên Trung Quốc tính theo thang điểm 100)
Trước đây, Quý Ngưỡng Chân luôn đứng đầu trong các kỳ thi. Thời còn đi học, cậu vẫn cho rằng những người học kém đều không biết tự hổ thẹn với bản thân. Bài tập bình thường trên lớp chỉ cần cố gắng là chẳng có gì mà không làm được, trừ phi trí thông minh có vấn đề, nếu không thì không thể nào chỉ đạt được 36/100 điểm như thế này.
Trong mắt cậu, bé mập thi được số điểm này chắc chắn sẽ không thấy buồn, thậm chí còn có tâm tư mua một gói que cay về, ăn đến mức cả tay đều dính dầu, rồi cười ngô nghê đưa cho cậu một que.
"Kể cả không công bố xếp hạng thì chúng ta đều hiểu rõ trong lòng, em..." Quý Ngưỡng Chân nắm chặt bài thi trong tay, không nhịn được lại liếc điểm số một cái. Cậu giận đến mức chỉ hận không thể nhéo hai cái má núng nính kia, rồi chỉ vào một câu: "Câu này hôm qua thầy mới giảng xong chứ không phải ba bốn tuần trước. Chỉ đổi thành số khác mà em cũng không làm được sao? Tặng điểm cho em mà em còn không biết trân trọng! Bây giờ làm lại đề này cho thầy, ngay lập tức!"
Bé mập bị mắng mới ngoan ngoãn lại, lau tay rồi nằm bò ra bàn chép lại đề vào vở.