Sính Ác - Kim Yêu Đới
Sự Thật Phũ Phàng
Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quý Ngưỡng Chân hoảng hốt gọi huynh trưởng thêm mấy lần, không ngừng xin lỗi và nhận lỗi, nhưng giọng điệu chẳng hề có chút thành ý nào, cứ như bị ép buộc phải thốt ra.
"Huynh với đệ có quan hệ gì đâu chứ? Sau này không được gọi như vậy nữa."
Nhậm Đàn Chu nghe đến phát cáu, lật cậu nằm úp sấp. Ngón tay với những vết chai mỏng vuốt ve tấm lưng mịn màng, trơn nhẵn của cậu. Sự chạm khẽ này khiến anh không chịu nổi, nhưng vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, cúi xuống hôn lên gáy cậu. Mùi mồ hôi hòa quyện với hương sữa tắm quyến rũ lòng người hơn bất cứ mùi pheromone của Omega trời định nào.
Khuôn mặt Quý Ngưỡng Chân úp vào gối, không thể nhìn thấy vẻ mặt của Alpha. Bên tai lại bị đầu lưỡi ẩm ướt trêu chọc, không nhìn thấy gì, nên cảm giác từ sống lưng truyền đến càng thêm rõ ràng. Đầu ngón chân cậu co rút lại, trái tim trong lồng ngực dường như cũng thắt chặt.
Quý Ngưỡng Chân không thể hiểu nổi, cậu đã gọi như thế nhiều năm rồi, tự nhiên bây giờ huynh ấy lại nói vậy.
Nhưng giờ không phải lúc cãi vã chuyện này với huynh ấy. Trái tim cậu lạnh đi một nửa, nhưng cơ thể lại đáng ngượng ngùng mà nóng lên.
Quý Ngưỡng Chân muốn quay đầu lại, nhưng không thể cử động. Sự hoang mang lẫn tủi thân cùng lúc dâng lên, trong lòng cậu cực kỳ căm hận, chỉ ước trong tay có một con dao đâm cho huynh ấy một nhát. Nhưng lúc này, cậu chỉ có thể run rẩy yếu ớt van xin huynh ấy: "Huynh trưởng, huynh trưởng... Huynh tha cho đệ, đệ không dám nữa, đệ thật sự biết lỗi rồi, chúng ta có gì từ từ nói, huynh đừng... đừng cắn đệ!"
Nhậm Đàn Chu rõ ràng chẳng kiêng nể gì mà hôn cậu, môi lưỡi ấm áp quấn quýt nơi hõm cổ cậu. Răng nanh còn thỉnh thoảng gặm cắn vị trí gần tuyến thể cậu, giống như bắt được con mồi nhưng chưa muốn lập tức cắn chết, mà phải đùa giỡn thêm một lúc.
Quý Ngưỡng Chân thật sự không chịu nổi hành động này của huynh ấy, lòng bàn chân cũng co rúm lại. Những giọt mồ hôi nóng hổi không ngừng trượt xuống, hòa vào dòng mồ hôi trước đó, giống như giọt sương đọng trên lá sen, giữa đêm đông giá rét lại đổ đầy một thân mồ hôi.
Quý Ngưỡng Chân không ngừng nói ra những lời nịnh nọt van xin nhưng lại chẳng thể khiến Nhậm Đàn Chu dừng lại nửa giây. Trước giờ, cậu vẫn luôn dùng cách đó để Alpha mủi lòng với mình, luôn rất hiệu quả. Lần này vậy mà chẳng hề lay chuyển được huynh ấy, xấu hổ và giận dữ khiến cả người cậu run lên.
Nhậm Đàn Chu còn chưa làm gì, cậu đã kêu gào đến mức giọng nói khản đặc.
Kiểu kêu gào này, đám người vây xung quanh bên ngoài làm sao mà không nghe thấy cho được?
Thư ký Chu đi đi lại lại dưới mái hiên không lâu thì nghe thấy động tĩnh trong nhà. Cánh cửa gỗ này căn bản không ngăn âm được, người không biết có khi còn tưởng bên trong đánh nhau. Nếu không phải vì âm thanh bên trong mỗi lúc một khó nói, anh ta đã đi gõ cửa rồi.
Trên xe có dầu bôi trơn và ba con sói, sao không thấy gọi mang vào nhỉ?
Thư ký Chu đứng ngoài chần chừ thêm một lát, cuối cùng dẫn theo đám vệ sĩ với đủ loại vẻ mặt lên xe.
Bên ngoài tuyết đang rơi, gió lạnh thấu xương theo những kẽ hở luồn vào. Nhậm Đàn Chu kéo chiếc chăn bên cạnh phủ lên hai người. Kiểu dáng chăn chỉ cần nhìn qua là biết hàng chợ rẻ mạt. Chăn bông càng to càng dày lại càng đắt, Quý Ngưỡng Chân không có tiền nên không mua cái lớn, chiếc chăn này chỉ đủ cho một mình cậu.
Với tình huống chen chúc thế này của hai người, một chiếc chăn đắp lên, thật sự là chỗ nào cũng hở.
Quý Ngưỡng Chân giãy giụa dữ dội, nhưng lại bị Nhậm Đàn Chu giữ chặt hai cổ tay, đau đến mức nước mắt cũng tuôn ra, thế là lại chửi ầm lên.
Nhưng cậu không phải đứa trẻ sinh ra ở xó chợ đầu đường, lúc tức giận mắng chửi người dù có dữ dội đến đâu cũng chỉ được mấy câu đó, khó mà thốt ra được lời nào quá khó nghe, còn dùng một từ lặp đi lặp lại hàng chục lần.
Nhậm Đàn Chu nắm eo cậu nhấc lên, "Hãy tiết kiệm sức lực đi."
Quý Ngưỡng Chân vừa mở miệng định mắng, Nhậm Đàn Chu đã ngậm lấy môi cậu hôn. Lặp lại vài lần như thế, Quý Ngưỡng Chân rốt cuộc không dám mở miệng nữa, mím chặt môi, chỉ còn tiếng hừ hừ lầm rầm. Sau đó thì một câu cũng không phát ra, úp mặt vào khuỷu tay, như đang trốn tránh thực tại mà cắn đốt ngón tay.
Alpha cố tình không cho cậu được dễ chịu, thô bạo hơn lần đầu rất nhiều, hoàn toàn không thèm để ý Beta có thể tiếp nhận mình hay không, cứ thế đè cậu ra mà cày vò.
Quý Ngưỡng Chân khó khăn lắm mới nặn ra được hai giọt nước mắt, ngẩng đầu gọi người phía sau, muốn huynh ấy nhìn thấy. Nhưng chẳng mấy chốc lại gục mặt xuống, nước mắt cũng bị gối lau mất.
Nhậm Đàn Chu không vỗ về cậu, một câu nói vô nghĩa, thừa thãi cũng không có. Thậm chí phớt lờ mọi lời mắng chửi của Quý Ngưỡng Chân, khiến mọi mưu mẹo cậu có thể nghĩ ra trong lúc này đều như đá chìm đáy biển. Chỉ còn lại tâm lý trả thù mà ôm lấy người kéo cậu rơi vào cái hố sâu của dục vọng mãnh liệt.
Đến cuối cùng, trong phòng chỉ còn lại tiếng giường sắt va vào vách tường một cách nhịp nhàng, và những tiếng nức nở vụn vặt, yếu ớt dễ dàng bị xem nhẹ.
Cũng không biết rốt cuộc qua bao lâu, Quý Ngưỡng Chân không chịu nổi nữa, mí mắt đã díp vào. Trước khi chìm vào giấc ngủ, cậu dùng giọng nói khản đặc như bị bóp nghẹt mà nói với Nhậm Đàn Chu: "Huynh là thứ không bằng cả cầm thú, đê hèn... Đệ sẽ không bao giờ... gọi huynh là huynh trưởng nữa. Là đệ không muốn gọi nữa, không phải huynh không cho đệ mới không gọi..."
Cậu dùng hơi thở ngắt quãng mà nói xong những lời này. Nhậm Đàn Chu lấy điếu thuốc đang ngậm ra, nhả khói thuốc vào mặt cậu, định làm cậu tỉnh táo lại. Kết quả, Quý Ngưỡng Chân nhăn mũi lại một cái, rồi ngất lịm như mất nửa cái mạng.
Trước khi Quý Ngưỡng Chân hôn mê, cậu đã cho rằng Nhậm Đàn Chu xong việc sẽ đưa mình về. Nhưng khi đó cậu sức cùng lực kiệt, chẳng thể quan tâm nhiều đến thế, chỉ nghĩ dù sao trước mắt cũng không chết được, thôi thì đến đâu thì đến đó. Không ngờ lúc cậu tỉnh giấc mở mắt, lại phát hiện bản thân vẫn còn nằm trên chiếc giường nhỏ, không thấy bóng dáng Alpha đâu cả, căn phòng chỉ còn lại một mình cậu.
Trên sàn đất là áo khoác lông và quần đã rách bươm. Đầu óc cậu dần tỉnh táo trở lại, lại thất thần nhìn rất lâu, mới chấp nhận sự thật rằng bản thân lại bị Nhậm Đàn Chu chiếm đoạt một lần nữa.
Lần trước có thể miễn cưỡng lấy cớ là trong kỳ mẫn cảm, ý thức không rõ ràng, nhưng lần này phải giải thích thế nào đây?
Không đúng, sao cậu phải tìm cớ giúp Nhậm Đàn Chu chứ...
Quý Ngưỡng Chân cũng không phải thiên tài xuất chúng nhất thế giới mà biết được Nhậm Đàn Chu có ý đồ xấu với cậu.
Một lần hay hai lần, bản chất cũng không khác nhau. Quý Ngưỡng Chân cũng nhờ trải qua thêm một lần này, cậu mới nhận ra bản thân đối với chuyện này lại có suy nghĩ rất thoáng. Trong phim, mỗi lần có Omega bị Alpha nổi lòng ham muốn chiếm đoạt, hôm sau tỉnh dậy phát hiện bản thân đã mất đi sự trong trắng đều khóc đến chết đi sống lại. Dù không ngu ngốc đến mức tìm đến cái chết thì cũng sẽ tìm một cái bồn tắm mà điên cuồng chà rửa bản thân.
Nhưng Quý Ngưỡng Chân chẳng nghĩ ngợi gì cả, chỉ mong chuyện như thế này đừng tiếp tục xảy ra. Nếu không thì phải làm sao đây? Cậu chỉ là một Beta, cũng không có khả năng phóng ra pheromone để dụ dỗ Alpha, dù có đổ lỗi thế nào cũng không thể đổ lên đầu cậu chứ.
Nếu cậu không làm sai gì cả, vậy thì quá rõ ràng rồi, vấn đề nằm ở Nhậm Đàn Chu...
Chẳng lẽ Nhậm Đàn Chu thích cậu?
Quý Ngưỡng Chân bực bội vò đầu.
Cầu trời khấn Phật cho cái tên Alpha đê hèn kia mau chết đi, chết rồi lại mang xác hỏa táng thành tro, rắc ra thị chúng mới hả dạ. Quý Ngưỡng Chân cực kỳ trân trọng mạng sống của mình, lời nguyền độc ác nhất cậu có thể nghĩ ra cũng chỉ đến mức đó.
Quý Ngưỡng Chân nằm xuống ngủ thêm một giấc. Tỉnh dậy lần nữa đã là buổi chiều. Cậu càng ngủ càng thấy mệt, vừa ngồi dậy đã thấy đầu mình muốn nứt ra. Ngồi thêm một lúc lâu, lúc đưa mắt nhìn thấy hộp bánh ngọt trên bàn, cậu mới giật mình nhớ ra hôm nay không phải cuối tuần, tối nay còn phải đi dạy học cho bé mập.
Cậu muốn xuống giường, nhưng lại không tìm thấy dép bông đâu cả. Đành bước qua đống quần áo trên sàn, lúi húi tìm trong chiếc hòm dưới gầm giường một bộ quần áo mới để mặc.
Sau khi tuyết rơi, nhiệt độ càng giảm. Cửa sổ mái nhà bị một lớp tuyết dày phủ kín, không một tia sáng nào lọt xuống được. Cậu phải kéo rèm ra mới thấy tuyết bay trắng xóa, thế là lại mặc thêm một chiếc áo len dày.
Cậu vừa mặc áo vừa đứng cạnh cửa sổ đếm xe bên ngoài, ít hơn hai chiếc xe so với hôm qua.
Nhậm Đàn Chu không ở đây, thư ký Chu cũng đã đi rồi. Cậu hỏi vệ sĩ đứng ngoài cửa, đối phương nói Nhậm Đàn Chu đã rời đi từ sáng sớm, ngoài ra không nói thêm một lời thừa thãi nào.
"Đi rồi?" Quý Ngưỡng Chân há hốc miệng, rụt cổ, vội vã hỏi: "Đi đâu? Có còn ở Tích Cảng không? Hay là đã về Diêm Kinh rồi?"
Vệ sĩ mặc vest đen kia như không hề biết lạnh là gì, lớn tiếng đáp: "Đúng ạ, Nhậm tổng còn phải xử lý công việc ở công ty nên đã..."
Hoàn toàn khác với những gì Quý Ngưỡng Chân nghĩ.
Ý gì đây?
"Huynh ấy đi rồi thì mấy huynh còn ở lại đây làm gì?" Quý Ngưỡng Chân không để mình lộ vẻ quá buồn bực. Thực tế, cậu cũng hiểu những người này được Nhậm Đàn Chu giữ lại để trông chừng cậu, thế sao không mang cậu về luôn?