Sính Ác - Kim Yêu Đới
Màn kịch giận dỗi và tin nhắn chọc tức
Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không phải Quý Ngưỡng Chân muốn về Diêm Kinh cùng Nhậm Đàn Chu, mà là cậu cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Các vệ sĩ mặc vest đen dường như không muốn trả lời cậu. Quý Ngưỡng Chân đành đóng cửa, trở về ngồi trên giường, nghĩ mãi không ra nên bấm số gọi cho Nhậm Đàn Chu.
Nhậm Đàn Chu đang trong cuộc họp, thấy số lạ hiện lên màn hình, anh lập tức từ chối mà không suy nghĩ gì.
Đây là số điện thoại cá nhân của anh, không có nhiều người biết.
Nhậm Đàn Chu biết rõ là ai đang gọi, nhưng anh vẫn ngắt máy để tiếp tục cuộc họp.
Quý Ngưỡng Chân gọi thêm mấy cuộc nữa, đến lần thứ ba, cậu còn tự hỏi liệu mình có bị anh ta cho vào danh sách đen rồi không.
Bởi vì thông báo của tổng đài khi thuê bao bận hoặc bị chặn số nghe rất giống nhau.
Quý Ngưỡng Chân tức nghẹn, không nói nên lời. Cậu cầm điện thoại đi đi lại lại hai vòng trong nhà, cuối cùng như giận dỗi mà kéo số của Nhậm Đàn Chu vào danh sách đen.
Dù chẳng có tác dụng gì, nhưng ít nhất cũng khiến tâm lý cậu cảm thấy cân bằng hơn một chút.
Đợi đến khi trời sắp tối hẳn, Quý Ngưỡng Chân nhận thấy nếu không xuất phát ngay thì sẽ muộn mất. Ngày mai bé mập có bài thi tiếng Anh, cậu đã hứa tối nay sẽ giúp thằng bé ôn lại những kiến thức trọng tâm, tránh cho cái thằng nhóc này lại mang bài thi mấy chục điểm về chọc cậu tức chết.
Quý Ngưỡng Chân mở cửa, cẩn thận bước một chân ra ngoài. Mấy vệ sĩ mặc vest đen đứng cạnh cửa lập tức quay sang nhìn cậu chằm chằm. Cậu hơi khựng lại, thấy không ai ngăn cản mới tiếp tục đi ra ngoài.
Thế là bốn vệ sĩ mặc vest đen theo cậu suốt quãng đường đến khu nhà của bé mập, thậm chí còn theo cậu lên tận tầng. Quý Ngưỡng Chân sợ bé mập bị dọa chết khiếp, bèn đứng ở cầu thang nhỏ giọng thương lượng với bọn họ: "Tôi biết các anh chỉ đang làm nhiệm vụ của mình, nhưng các anh đứng chờ dưới tầng là được rồi. Dù sao tôi cũng không thể nhảy lầu trốn đi được đúng không? Các anh làm thế này sẽ dọa học sinh của tôi mất."
Các vệ sĩ mặc đồ đen chỉ nói xin lỗi, sau đó vẫn đi theo cậu không rời nửa bước.
Quý Ngưỡng Chân không thuyết phục được, bắt đầu hơi tức giận. Hai tay cậu siết chặt lại, một lúc sau mới nói: "Anh gọi điện cho thư ký Chu đi, tôi muốn nói chuyện với anh ta."
Vệ sĩ mặc vest đen gọi điện cho thư ký Chu, đợi bên kia bắt máy thì đưa điện thoại cho Quý Ngưỡng Chân.
Đầu dây bên kia là giọng nói kính cẩn của thư ký Chu: "Quý thiếu gia có chuyện gì sao ạ?"
"Anh có thể bảo những người này chờ bên dưới không? Bọn họ theo lên tận nhà học sinh của tôi thế này rất bất tiện." Quý Ngưỡng Chân sợ anh ta không đồng ý, còn vội vàng nói thêm: "Chỉ hai tiếng thôi..."
Thư ký Chu bên kia ngừng lại hai giây, thầm nghĩ trong lòng: Thiếu gia cậu giỏi trốn như thế, ai dám để cậu đi một mình chứ? Cậu ta chạy mất thì ai sẽ chịu trách nhiệm đây? Đừng nói là hai tiếng, hai phút cũng không được ấy chứ. Huống hồ ông chủ đã dặn rồi, dù có vào nhà vệ sinh công cộng cũng phải đứng canh ngoài cửa.
Chu Án không thể lập tức từ chối Quý Ngưỡng Chân, chỉ đành đẩy vấn đề khó này sang cho người khác: "Chuyện này, có lẽ tôi phải xin ý kiến của Nhậm tổng."
"Vậy anh mau làm đi..."
Quý Ngưỡng Chân nghe thư ký Chu ở đầu dây bên kia lặp lại những lời của mình với Nhậm Đàn Chu. Một lúc sau, cậu lại nghe thư ký Chu dùng giọng điệu chuyên nghiệp nói: "Thiếu gia, cậu xem thế này có được không? Bọn họ sẽ chỉ chờ ngoài phòng khách, tuyệt đối sẽ không gây ra tiếng động gì ảnh hưởng đến cậu."
Nói cũng như không nói.
"Anh đưa điện thoại cho anh ấy." Quý Ngưỡng Chân trầm giọng nói, "Để tôi tự nói chuyện."
Điện thoại rất nhanh được chuyển đến tay Nhậm Đàn Chu. Sắp đến giờ vào học, Quý Ngưỡng Chân sốt ruột, tạm thời không tính toán chuyện hôm qua với Nhậm Đàn Chu nữa. Cậu quay lưng lại, ngồi xổm xuống cạnh chân tường, nhỏ giọng nói vào mic: "Bé mập rất nhát gan, lại dễ lơ đãng. Những người này nhìn ai cũng đáng sợ, để họ vào cùng em, bé mập nhất định sẽ không học hành được gì. Mai em ấy phải thi rồi..."
"Vậy thì sao?"
Giọng nói chẳng mảy may để tâm của Nhậm Đàn Chu như dội một gáo nước lạnh vào đầu cậu, nhưng Quý Ngưỡng Chân vẫn cố lấy dũng khí nói tiếp: "Em hứa sẽ không lén chạy trốn đâu."
Chỉ có kẻ ngu ngốc nhất trên đời này mới tin lời nói dối của một Beta hết lần này đến lần khác.
Cậu không hứa thì thôi, vừa thốt ra lời này, Nhậm Đàn Chu không khỏi cười lạnh một tiếng.
Sao cậu có thể tự nhiên như không mà nói ra những lời như vậy chứ.
"Nói một hai câu đã muốn người khác tin em ư? Sao em không ngẫm lại xem bản thân đã có những tiền lệ gì rồi?" Nhậm Đàn Chu nghe hơi thở gấp gáp của đối phương ở đầu dây bên kia, không hề mềm lòng nói: "Còn muốn dạy học? Em biết dạy không? Em có biết một người thầy muốn làm tấm gương tốt cho học trò thì phải biết chuyện gì nên làm và chuyện gì không nên làm không? Nếu sợ làm học sinh của em sợ hãi thì đừng đi dạy nữa."
"Làm được thì làm, không làm được thì sớm quay về căn phòng như cái vỏ ốc sên kia của em mà nằm đi, hiểu chưa?"
Nhậm Đàn Chu trước giờ luôn rất kiệm lời, chưa bao giờ nói chuyện mà mỗi lời thốt ra khỏi miệng đều sắc như dao thế này. Đừng nói là Quý Ngưỡng Chân, ngay cả những nhân viên bình thường làm việc cho anh cũng chưa bao giờ phải nghe anh nói những lời như thế.
Quý Ngưỡng Chân nghe đến mức suýt lên cơn đau tim, vừa định mắng chửi thì đối phương đã cúp máy. Cậu không giải tỏa được cơn giận, thế là mở khung chat gửi một tin nhắn đi.
Điện thoại của thư ký Chu, sau khi ông chủ cúp máy đương nhiên được trả lại cho anh ta. Hai phút sau, anh ta bấm vào tin nhắn mới, biểu cảm trên mặt nhất thời thay đổi liên tục.
"Tôi biết anh thích tôi, nhưng anh mau chết tâm đi. Tìm nơi nào có gương mà soi từ đầu đến chân một lượt xem, cái bộ dạng đó của anh, dù có vứt ngoài đường tôi cũng không thèm nhặt. Anh phái những người này trông chừng tôi cũng vô dụng thôi, có hiểu không hả đồ đần?!"
Quả thật thẳng thắn đến mức đáng sợ.
Lát nữa là đến cuộc họp bàn về tiền thưởng cuối năm cho các bộ phận, kết quả thế nào còn phụ thuộc vào tâm trạng của ông chủ. Nếu lỡ để Nhậm Đàn Chu đọc được tin nhắn này, làm ảnh hưởng đến tiền thưởng cuối năm, vậy há chẳng phải anh ta sẽ trở thành tội nhân thiên cổ của cả công ty rồi sao.