Sính Ác - Kim Yêu Đới
Chương 67: Trứng gà, 'đồ kỳ quặc' và ý tưởng xem mắt
Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Anh nhìn em cái kiểu gì vậy?"
Quý Ngưỡng Chân đẩy Nhậm Đàn Chu ra, tự mình đếm lại một lượt. "Rõ ràng là hai mươi quả! Một hàng năm quả, tổng cộng bốn hàng. Mắt anh có vấn đề hay là quên cả cách tính rồi? Đếm kiểu gì mà ra mười chín vậy..."
Nhậm Đàn Chu lơ đãng gật đầu. "Thế à."
"Đây là trứng sạch siêu sạch đấy, anh có biết không hả?" Quý Ngưỡng Chân nhặt một quả, những ngón tay thon dài nhẹ nhàng nâng niu tránh làm rơi trứng. "Anh ăn tối chưa, có muốn luộc một quả ăn thử không?"
Cậu hỏi rồi lại chẳng thèm nghe Nhậm Đàn Chu trả lời, chủ yếu là muốn tìm việc gì đó để làm, nếu không thì cậu sẽ thấy ngượng ngùng chết mất.
Hoặc có lẽ, cậu tin chắc Nhậm Đàn Chu sẽ không từ chối đề nghị của mình, nên chẳng đợi anh trả lời đã tự mình bắt tay vào làm.
Quý Ngưỡng Chân nhặt thêm một quả trứng gà nữa, một tay cầm hai quả đi về phía bàn bếp đã rất lâu không chạm tới, chuẩn bị một nồi nước rồi nhẹ nhàng thả trứng vào.
Thật ra ở nhà có nồi chuyên dùng để hấp trứng, chẳng cần phải rắc rối đến thế, nhưng thấy cậu đang hừng hực khí thế nên Nhậm Đàn Chu không nói gì.
Đối với Quý Ngưỡng Chân, việc nấu nướng dường như đã là chuyện của kiếp trước. Từ sau khi rời Tích Cảng, cậu không còn đụng đến xoong nồi bát đũa nữa, chỉ có Nhậm Đàn Chu là thi thoảng mới động vào.
"Cái này phải luộc bao lâu?" Quý Ngưỡng Chân đậy nắp nồi lại rồi quay đầu nhìn Nhậm Đàn Chu, hơi băn khoăn hỏi anh. "Mười phút chắc đủ rồi nhỉ?"
Thời gian luộc trứng ảnh hưởng rất lớn đến giá trị dinh dưỡng; luộc quá lâu hay quá nhanh đều không tốt.
Nhậm Đàn Chu nâng tay xem đồng hồ. "Sáu, bảy phút."
Không cần chờ quá lâu.
Quý Ngưỡng Chân khoanh tay trước ngực đứng tựa vào bàn bếp, chán nản nhìn chằm chằm nước trong nồi dần sôi. Trong lòng thầm mong Nhậm Đàn Chu sẽ chủ động bắt chuyện với cậu.
Chẳng hạn như, vì sao sau ngày hôm đó anh ấy không gọi điện cho cậu nữa?
"Mặc kệ anh" "Ghét anh" "Anh thật sự rất phiền".
Những lời như vậy, Quý Ngưỡng Chân đã nói với Nhậm Đàn Chu không biết bao nhiêu lần, nhưng chưa bao giờ đạt được hiệu quả cậu mong muốn. Trong suy nghĩ của cậu, Nhậm Đàn Chu sẽ không vì những lời cậu nói mà thay đổi kế hoạch của mình.
Cách cả hai ở chung vốn đã gần như cố định, nhưng bỗng nhiên lại có sự thay đổi, điều này khiến cậu cảm thấy lạ lùng, còn có chút bồn chồn không yên.
Khoảng hai phút trôi qua, nước trong nồi sôi sùng sục, tiếng nước sôi giúp bầu không khí bớt căng thẳng hơn.
Nhậm Đàn Chu đứng cách cậu chỉ nửa bước, cắt quả cam tươi ngon thành những múi cam đẹp đẽ không tì vết. Nước cam chảy ra, mùi thơm tươi mát lan tỏa khắp nơi.
"Khi ở sân bay anh còn ra lệnh cho tôi phải giữ liên lạc." Quý Ngưỡng Chân há miệng ngậm lấy một múi cam nhỏ mà Nhậm Đàn Chu đưa đến, miếng cam ngọt lịm khiến vị giác cậu bùng nổ. "Nhưng sau đó anh lại không gọi điện cho tôi, thế thì không thể trách tôi không liên lạc lại..."
"Anh gọi em cũng sẽ không nghe máy." Nhậm Đàn Chu bình thản trả lời vấn đề đột ngột của cậu. "Là em nói mà?"
"Anh lại nghe lời như thế từ bao giờ vậy... Trước đây tôi nói rã cả họng mà anh có gọi ít đi cuộc nào đâu, hết cuộc này đến cuộc khác, phiền chết đi được." Quý Ngưỡng Chân ngước lên, thoáng thấy trong mắt anh có ý cười ẩn hiện. Những lời còn lại chưa kịp nói cứ thế trôi tuột trở lại, ngừng một lúc mới nghẹn ra được một câu: "Anh đúng là đồ kỳ quặc!"
Rốt cuộc là ai kỳ quặc đây.
Tranh cãi mãi về chủ đề này chỉ tốn thời gian mà chẳng có ý nghĩa gì, có khi còn kết thúc trong không vui vẻ.
Nhậm Đàn Chu rũ mắt im lặng, dùng khăn ướt lau sạch nước cam trên ngón tay, lau đi lau lại mấy lượt, để Quý Ngưỡng Chân ở một bên hồi lâu rồi mới khẽ nói: "Những chuyện em không thích, sau này anh sẽ cố gắng hạn chế làm."
Quý Ngưỡng Chân vô thức nghĩ, lẽ ra không phải thế này. Cậu ngớ người một lúc lâu, cảm giác như đang hừng hực xông lên chém giết bỗng nhiên bị ngắt ngang giữa chừng.
"Tự nhiên anh chịu giác ngộ thế..."
Cậu khẽ lầm bầm một câu, lại cầm một múi cam lên, cắn hai miếng rồi ném vỏ vào thùng rác, bồn chồn nói: "Tôi không tin đâu."
Cố gắng, phạm vi của từ này quá rộng.
Quý Ngưỡng Chân chớp mắt một cái đã nảy ra một ý tưởng tinh quái, hỏi bằng giọng thăm dò: "Tổ bên cạnh tổ của chúng tôi gần đây đang thực hiện một dự án xem mắt. Hiện tại chưa quá nổi tiếng nên số lượng hội viên còn hạn chế. Buổi xem mắt ngày mai họ muốn nhờ tôi đến góp mặt cho đủ số lượng, anh nói tôi đi có được không?"
Đầu đuôi ngọn ngành rõ ràng, không hề vô lý hay mập mờ.
"Em nghĩ sao?" Nhậm Đàn Chu không thấy lạ với cái kiểu được đằng chân lân đằng đầu này của cậu.
Quý Ngưỡng Chân trưng ra vẻ mặt 'biết ngay mà'.
Nhậm Đàn Chu nhìn đồng hồ, mở nắp nồi rồi vớt hai quả trứng ra. "Nếu đã là công việc, anh nói không được thì có vẻ hơi vô lý rồi."
Anh bóc một quả rồi đưa cho Quý Ngưỡng Chân, Quý Ngưỡng Chân vừa ăn vừa nói: "Thế là được đi hả?"
Lúc Nhậm Đàn Chu bóc xong quả trứng còn lại, Quý Ngưỡng Chân đã ăn hết quả của mình, anh phủi phủi vụn vỏ trứng trên đầu ngón tay: "Nể tình em còn nhớ mang quà về cho anh."
Vừa nhắc đến chữ "quà" này, mặt Quý Ngưỡng Chân bỗng chốc đỏ lên, lòng đỏ trứng còn chưa kịp nuốt suýt chút nữa thì nghẹn ở cổ họng. Cậu ho khan hai tiếng. "Thế anh mau ăn thử đi, hình như cũng không khác mấy so với trứng gà bình thường, nhưng hơi khô, không phải trứng lòng đào."
Đúng là không có gì đặc biệt, màu lòng đỏ trứng khá nhạt, đầu trứng còn nhỏ.
Không phải trứng gà công nghiệp thì đúng là như thế này rồi.
Nhậm Đàn Chu không săm soi như Quý Ngưỡng Chân, ăn xong đánh giá rất đúng trọng tâm, nói khá ngon, vị cũng thơm ngậy hơn.
Một khi đã làm Quý Ngưỡng Chân mất hết hứng thú, lần sau chắc chắn sẽ không có quà cho anh nữa.