68. Chương 68

Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Xung quanh không có hàng xóm, vận động khuya đến mấy cũng chẳng sợ bị phàn nàn.
Tuy là cuối tuần, nhưng tuần này Quý Ngưỡng Chân phải làm bù ngày nghỉ, thế mà cậu lại ngủ quên mất, mười rưỡi sáng mới vội vội vàng vàng chạy vào văn phòng quẹt thẻ.
Dự án mai mối của nhóm đồng nghiệp phòng bên diễn ra không được suôn sẻ cho lắm. Buổi xem mắt được sắp xếp vào bảy giờ tối, nghe nói những người đã qua sàng lọc nghiêm ngặt mới có được vé vào, còn những người khác phải trả 1520 tệ tiền vé vào cửa, thành viên sẽ được giảm giá.
Nếu chỉ nói giá vé vào cửa sẽ khiến nhiều người chùn bước, nhưng thêm việc giới hạn số lượng người thì độ độc quyền lập tức được đảm bảo. Kẻ có khả năng hay không có đủ khả năng đều sẽ nộp hồ sơ, như vậy điểm mấu chốt là dùng tư chất của bản thân để vượt qua ngưỡng giá trị của tấm vé này trên thị trường.
Lúc ở nông trường, Quý Ngưỡng Chân đã bị vị đồng nghiệp kia dính lấy năn nỉ ỉ ôi mãi, còn gọi ba bốn lần cho cậu, cuối cùng thật sự không còn cách nào đành phải đồng ý sẽ suy nghĩ thì mới được tạm buông tha.
Giống như những buổi tiệc giao lưu khác, người tham gia phải mặc lễ phục chỉnh tề.
Xung quanh đều là những nhân sĩ thành công, tinh hoa trong xã hội, Quý Ngưỡng Chân cũng không muốn bản thân trông quá xoàng xĩnh. Thế là cậu còn mất công đi xuống một salon cắt tóc ở tầng dưới công ty để làm tóc, để lộ vầng trán sáng sủa, càng khiến diện mạo của cậu trở nên rạng rỡ hơn.
Cậu đã tìm hiểu trước quy trình của một buổi tiệc xem mắt. Trên ngực hoặc ở cổ tay của mỗi người đều có một cành hồng. Quý Ngưỡng Chân đến khá muộn, khi cậu đưa vé mời vào đến bàn cũng chỉ còn lại một nụ hồng hơi dập nát.
Nhìn khá là không thuận mắt, có người thấy chẳng sao, có người lại kiêng kỵ. Một Omega đi ngang qua thấy vậy không khỏi nhìn cậu đầy thông cảm, hỏi có cần anh ta giúp đổi sang một cành hoa tươi khác không.
Trên bàn có hai cành hoa nhài nở rộ.
Quý Ngưỡng Chân quyết đoán đặt nụ hồng kia xuống, chọn một cành hoa nhài buộc vào cổ tay mình.
Sảnh chính có một sân khiêu vũ lớn, những người giỏi khiêu vũ giao tiếp đã sớm nóng lòng muốn bắt đầu. Những người không có hứng thú khiêu vũ thì đang dùng đôi mắt radar của mình quét xung quanh tìm kiếm mục tiêu.
Hai mươi phút đầu là thời gian tự do giao lưu.
Quý Ngưỡng Chân lấy một ly rượu vang chất lượng kém đi dạo quanh các bàn bày trà bánh, nếm thử một lượt những loại bánh ngọt đến mức lợm họng ở đây.
Đồng nghiệp phụ trách theo dõi hội trường thật sự không chịu nổi nữa, nháy mắt ra hiệu cho cậu: "Ai đời lại dùng vé vào cửa gần hai ngàn tệ chỉ để ăn hả? Sao cậu không lên nhà hàng ở tầng trên mà ăn buffet luôn đi, trên đó chỉ có 588 tệ một người thôi."
"Mấy Omega kia liếc mắt ám chỉ cho cậu rồi, cậu không thể chuyên nghiệp hơn một chút được không?"
Quý Ngưỡng Chân đành đặt đĩa xuống, chủ động đi đến gần một Omega có dáng người nóng bỏng. Nhưng còn chưa nói được mấy câu mà đối phương đã tựa người vào, vô cùng mờ ám ghé vào bên tai cậu nói: "Sau đó vẫn còn vài mục nữa, nếu tiên sinh thấy phiền..."
Một Omega mà nói năng quá thẳng thừng cũng không ổn lắm. Những lời còn lại cậu ta bèn dùng nụ cười quyến rũ vạn người mê mà thay vào đó, tay cầm một chiếc thẻ phòng nhét vào túi quần của Quý Ngưỡng Chân.
Khuôn mặt với nụ cười xã giao của Quý Ngưỡng Chân suýt thì biến dạng, bị mùi hương ngọt ngấy như bơ trên người cậu ta làm cho phải quay đầu đi, dựa vào ý chí mạnh mẽ khéo léo từ chối chiếc thẻ phòng kia.
Loại Omega này cũng cần xem mắt sao? Chỉ cần ghé vào một quán bar đêm cũng đủ cho cậu ta tha hồ thể hiện rồi.
Vì sao còn phải lãng phí số tiền lớn kia cơ chứ.
Quý Ngưỡng Chân đi lướt qua đám đông một cách thờ ơ, cố gắng không để chạm mắt với bất cứ ai, như thế sẽ tránh được rất nhiều cuộc trò chuyện không cần thiết.
Bảy giờ hai mươi, đèn chùm trong sảnh chính tắt, xung quanh trở nên tối đen. Mọi người vây quanh chiếc bàn dài rồi di chuyển theo chiều kim đồng hồ, tiếng nhạc vừa dừng đèn lại sáng lên.
Hai người đứng đối diện nhau qua bàn sẽ có mười phút để trao đổi.
Quý Ngưỡng Chân hoàn toàn không ngờ được sau khi đèn sáng trở lại, đứng đối diện cậu lại là thư ký Chu.
Vẻ mặt của cậu từ ngạc nhiên chuyển thành tức giận, sau đó bất chấp mọi ánh nhìn kéo thư ký Chu sang một bên: "Nhậm Đàn Chu sai anh đến đây giám sát tôi có đúng không? Bảo sao hôm qua anh ta đồng ý một cách sảng khoái như vậy, uổng công tôi cứ nghĩ anh ta đã thông suốt rồi..."
Thư ký Chu nhìn có vẻ vô cùng ngượng ngùng, ly rượu vang trong tay bị nắm chặt đến đáng thương: "Hiểu nhầm hiểu nhầm, thiếu gia, thật sự là hiểu nhầm."
Thư ký Chu chỉ mới đến giữa chừng, trên vạt áo cài một cành hoa nhài giống với của Quý Ngưỡng Chân.
"Hiểu nhầm gì?"
Thà đừng giải thích còn đỡ.
Quý Ngưỡng Chân nghe xong thì nổi giận, tựa lưng vào tường: "Có phải anh thấy đầu óc tôi có vấn đề, xem tôi là đồ ngốc... Tuyệt đối đừng có nói với tôi là anh chỉ trùng hợp xuất hiện ở đây, tôi không tin Diêm Kinh này lại nhỏ bé đến vậy đâu."
Thư ký Chu không biết phải đáp lời thế nào, bị cậu trừng mắt một cách hung hăng chỉ đành lặng lẽ lôi điện thoại ra: "Thiếu gia, tôi là thành viên bạch kim của trang web xem mắt này."
Thời gian đăng ký thành viên là một tháng trước.
Quý Ngưỡng Chân: "..."
"Tôi thật sự không biết hôm nay cậu sẽ đến, Nhậm tổng..." Nhắc đến ông chủ, sắc mặt thư ký Chu lập tức nghiêm nghị: "Nhậm tổng không giao nhiệm vụ nào như thế cho tôi, hôm nay chỉ là trùng hợp."
Quý Ngưỡng Chân vẫn còn nghi ngờ hai chủ tớ bọn họ chính là cá mè một lứa: "Anh mà cần xem mắt? Đừng có đùa tôi chứ thư ký Chu, với điều kiện của anh mà lưu lạc đến mức phải để người khác lựa chọn như một bó cải trắng sao?"
Để không muốn biến mình thành phiền phức cho ông chủ, thư ký Chu chỉ đành thành thật khai báo toàn bộ: "Đây là lần đầu tiên tôi tham gia tiệc xem mắt tập thể thế này, bình thường công việc... khá bận, không có thời gian giao lưu với những Omega cùng lứa tuổi, cách này khá hiệu quả."
"Người nhà giúp tôi đăng ký, tuy khi đó tôi không vui lắm, nhưng phí thành viên của nơi này không rẻ, nếu..."
Trong lúc bọn họ nói chuyện, có vài người không hài lòng với đối phương đã kết thúc trước khi mười phút kết thúc, sau đó không biết là cố ý hay vô tình mà đi loanh quanh gần chỗ họ.
Quý Ngưỡng Chân chỉnh lại cành hoa nhài trên cổ tay, vì không thể vạch trần thư ký Chu mà khó chịu trong lòng, chỉ có thể nói bóng nói gió: "Thế anh cứ đi vòng tiếp đi, chỉ sợ anh tìm mỏi mắt cũng không tìm được người nào thích hợp."
Điều Quý Ngưỡng Chân ám chỉ là: Cách xa tôi ra.
Vậy mà thư ký Chu lại nghiêm túc đưa mắt nhìn quanh một vòng, gật đầu tán thành: "Tôi nghĩ tám ngàn tệ kia của mình đổ sông đổ bể rồi."
Trời ạ.
"Người ở công ty anh có biết chuyện này không?" Quý Ngưỡng Chân vẫn không tin đây là sự thật, nhưng lại không nhịn được mà nghĩ, nếu thật sự chỉ là trùng hợp thì đúng là buồn cười quá: "Ý tôi là, ông chủ của anh có biết không? Nếu để anh ta biết anh bị bóc lột đến mức không có thời gian tìm đối tượng, chỉ đành nhờ xem mắt mà hoàn thành chuyện đại sự cả đời thì sẽ thế nào?"
Thư ký Chu lắc đầu nói sẽ hủy tư cách thành viên.
Ông chủ sẽ không quan tâm đến đời sống cá nhân của anh ta, anh ta cũng không cần báo cáo chuyện này với ông chủ.
Đến tận lúc này, Quý Ngưỡng Chân mới hơi lung lay, muốn cười lại thấy như vậy có vẻ không nhân đạo cho lắm, thế là mím môi nhịn cười hỏi: "Thế anh có muốn từ chức không? Đổi sang một công việc không cần phải trực 24/7 thế này, đổi sang ông chủ khác tốt tính hơn?"
Thư ký Chu thật sự nghi ngờ Quý Ngưỡng Chân có phải đầu óc có vấn đề mới nói ra những lời này không, anh ta cười đáp: "Trước mắt tôi không có ý định đó, lương của Nhậm tổng phát cho tôi rất tốt."
Kế ly gián thất bại.
Quý Ngưỡng Chân không thích nói chuyện với thư ký Chu nữa, thế là lượt tiếp theo đi một vòng lớn. Lần này đối diện với một Alpha có vẻ ngoài khá đàng hoàng, cách một chiếc bàn vẫn có thể ngửi thấy mùi nước hoa nồng nặc nhằm che giấu pheromone của bản thân.
Quý Ngưỡng Chân có thể nhận ra đối phương rất có hứng thú với mình, liên tục bắt chuyện, hỏi đủ thứ. Ánh mắt bất lịch sự quét từ trên xuống dưới cơ thể cậu, còn khoe mình có mấy căn hộ ở khu trung tâm.
Quý Ngưỡng Chân trải qua mười phút như bị vạn con kiến cắn. Trước khi đèn tắt lần thứ ba cậu hỏi đối phương: "Xin hỏi, pheromone của anh có mùi đậu hũ thối à?"
Đối phương nghiến răng trả lời là không phải, rất nhanh bị dòng người đẩy đi.
Quý Ngưỡng Chân không thiếu cách khiến người khác phải sượng mặt.
Nếu anh ta là một tên câm thì chắc sẽ khiến người ta có thiện cảm hơn.