Chương 7

Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Việc cùng lúc chú ý đến nhiều thứ không phải là chuyện khó đối với Nhậm Đàn Chu và Quý Ngưỡng Chân. Chẳng hạn như lúc này, dù cả hai đang làm việc riêng, nhưng thực tế sự chú ý của họ đều đặt vào đối phương.
Quý Ngưỡng Chân nói xong, cậu đóng cuốn thực đơn lại. Nhậm Đàn Chu cũng gác máy. Họ ngồi ở một bàn tròn dành cho mười hai người. Nhậm Đàn Chu kéo ghế ngồi cạnh Quý Ngưỡng Chân, tiện miệng hỏi: "Muốn uống rượu? Vui thế sao?"
Quý Ngưỡng Chân không có ý định uống rượu. Cậu không có thói quen chúc mừng trước, huống hồ lúc này vẫn cần giữ tỉnh táo và thể lực. "Nhân viên phục vụ nói anh có rượu cất ở đây, nên em mới bảo cậu ấy tùy tiện chọn một chai mang ra. Một người không có chút tế bào âm nhạc nào như anh đi nghe nhạc, chi bằng cứ hơi say một chút sẽ thích hợp hơn."
Nhậm Đàn Chu luôn thích im lặng, chăm chú nhìn cậu. Có lúc Quý Ngưỡng Chân còn tưởng mặt mình dính bẩn gì đó. Về sau, khi ở chung lâu hơn, cậu mới phát hiện đây chỉ là một thói quen của Nhậm Đàn Chu.
Quý Ngưỡng Chân trước đây không cảm thấy gì, nhưng bây giờ lại hơi khó thích nghi. Cậu đưa tay muốn sờ tóc, đầu ngón tay chạm vào mái tóc đã được cậu cố ý tạo kiểu bằng keo xịt tóc hôm nay, liền chuyển sang sờ tai.
Các món ăn lần lượt được mang lên.
Hai năm nay, tửu lượng của Nhậm Đàn Chu đã tăng lên đáng kể. Quý Ngưỡng Chân rót bao nhiêu, anh đều uống cạn bấy nhiêu. Cứ như thể anh càng uống nhiều thì Quý Ngưỡng Chân lại càng vui vẻ, mấy lần nhìn sang đều thấy cậu đang lén cười.
Cậu cười đến mức lộ cả hàm răng trắng tinh. Người ngoài nhìn vào còn tưởng cậu đang có chuyện gì đó rất vui.
Rượu này uống khá ngon, nhưng nồng độ cồn rất thấp, chỉ đủ để khai vị.
Quý Ngưỡng Chân gọi khá nhiều, đến khi món điểm tâm cuối cùng được mang lên, dạ dày của cậu đã không còn chỗ trống.
Cậu nhìn chằm chằm đĩa bánh ngọt nhỏ, vẻ chần chừ. Nhậm Đàn Chu nhìn ra cậu không muốn ăn, liền uống cạn ngụm rượu rum cuối cùng trong ly rồi đứng dậy.
Nhà hát Diêm Kinh nằm ngay con đường phía sau nhà hàng. Hai người vào trong, Quý Ngưỡng Chân đi bên cạnh Nhậm Đàn Chu, phát hiện Chu Án không đi theo vào, và cả chiếc xe vệ sĩ của Nhậm Đàn Chu cũng không thấy có ai xuống.
Lúc xếp hàng đi vào, Quý Ngưỡng Chân đã bắt đầu cảm nhận được sức hút của buổi biểu diễn này. Hàng người kéo dài dằng dặc. Cậu nhận lấy cuốn giới thiệu từ nhân viên, đọc qua một lượt, cậu mới phát hiện buổi biểu diễn này lại là của Liên Danh Hạn Định Đoàn.
Đông người cũng tốt.
Hành lang dài được trải thảm màu đỏ thẫm, tiếng giày da bước trên đó giảm đi đáng kể. Đi trên đoạn hành lang này, cảm giác tiếng ồn cũng tự nhiên nhỏ đi.
Chỗ ngồi của họ ở giữa tầng hai. Ngồi xuống đợi thêm một lát, đèn dưới khu vực khán đài chợt vụt tắt. Ngay sau đó, một chùm sáng xuất hiện ở giữa sân khấu, dần mở rộng theo tiếng nhạc du dương.
Giống một chiếc hộp nhạc tinh xảo đẹp đẽ, sau khi được xoay dây cót, tiếng nhạc vang lên, các mô hình nhỏ chuyển động như được yểm phép thuật. Dàn nhạc bên dưới ngọn đèn sáng rực rỡ bắt đầu tấu nhạc, bản nhạc êm tai chậm rãi vang lên.
Ban nhạc biểu diễn tối nay không mấy nổi tiếng trong nước, nhưng vị nhạc sĩ độc lập của Liên Danh thì lại rất nổi tiếng. Trong hội trường này không hẳn tất cả đều là người hiểu nhạc giao hưởng, phần lớn đều đến vì tiểu minh tinh kia.
Thế nên, dù đã có quy định không được quay phim chụp ảnh, thì vẫn có không ít người lén giơ điện thoại, máy ảnh lên. Thi thoảng, ánh sáng flash còn lóe lên.
Bên trong khán phòng rất tối, Quý Ngưỡng Chân không chịu nổi những sự quấy nhiễu này, dứt khoát nhắm mắt.
Cậu tựa lưng vào ghế, đầu hơi ngửa. Nếu không phải cái cằm thi thoảng lại nhúc nhích, có lẽ người ta sẽ nghĩ cậu đang ngủ.
Nhậm Đàn Chu trắng trợn không che giấu mà lặng lẽ nhìn cậu hồi lâu, cảm thấy Quý Ngưỡng Chân đã gầy hơn so với lúc trước, đường nét trên cằm cũng rõ ràng hơn nhiều, và hầu kết lại càng lộ rõ.
Chẳng phải vẫn luôn ăn uống rất tốt sao? Hay là do thời gian này cậu luôn chăm chỉ rèn luyện nên mới trở nên thon gọn, rắn chắc hơn? Cũng có thể là do vấn đề ánh sáng chăng.
Quý Ngưỡng Chân rất say sưa lắng nghe, vẻ mặt hưởng thụ. Nhưng Nhậm Đàn Chu biết rõ, đã rất lâu rồi cậu không chạm vào đàn dương cầm nữa. Cậu cũng không bước chân vào phòng đàn của biệt thự, ngược lại mấy hôm nay lại thường xuyên đi vào phòng tập thể dục. Sở thích của cậu bỗng thay đổi hẳn trong hai tháng nay, sao có thể nói là không có gì bất thường?
Điều này thật quá đỗi bất thường.
Nhậm Đàn Chu cũng nhắm mắt theo.
Đợi đến nghỉ giải lao giữa giờ, tiếng nói chuyện vang lên bên tai anh. Anh mở mắt ra, lập tức bắt gặp Quý Ngưỡng Chân đang nghiêng người nhìn mình, vẻ mặt không khác mấy so với lúc mở két sắt.
Quý Ngưỡng Chân thật sự không hợp làm chuyện xấu chút nào, bởi vì mọi suy nghĩ của cậu đều hiện rõ trên mặt.
"Kết thúc rồi à?" Nhậm Đàn Chu hỏi.
Quý Ngưỡng Chân còn tưởng anh đã ngủ rồi, đang nghĩ xem có nên nhân cơ hội này hay không, không ngờ anh lại đột ngột mở mắt.
"Chưa đâu, đang nghỉ giữa giờ." Quý Ngưỡng Chân mở chai nước suối uống một hớp ổn định lại tâm tình, im lặng mấy giây, cậu khẽ nói: "Anh ơi, em đi nhà vệ sinh!"
Xung quanh chỉ còn lại vài người ngồi trên ghế, mọi người đều đã tản đi, hoặc là vào nhà vệ sinh, hoặc là ra ngoài hóng gió, tiếng tán gẫu vụn vặt vọng lại từ xa.
Quý Ngưỡng Chân vội vã đứng dậy, đang định bước xuống bậc thang, mu bàn tay cậu bỗng có cảm giác ấm nóng.
Đầu ngón tay của Nhậm Đàn Chu từ cổ tay cậu trượt lên mu bàn tay cậu, chạm nhẹ trong chớp mắt rồi lại rời đi.
Quý Ngưỡng Chân cũng nhanh như cắt giấu bàn tay vừa bị đối phương chạm vào ra sau lưng, nhất thời không giấu được vẻ chán ghét hiện rõ trên mặt, xoay người đi nhanh về phía trước.
Nhậm Đàn Chu làm như không hề phát hiện ra. Ánh mắt anh dưới ánh đèn trần trở nên sâu thẳm, lóe lên vẻ lạnh lẽo.
Khóe môi mỏng của anh hơi cong lên một nụ cười châm chọc, như một lão ngư dày dặn kinh nghiệm đang kiên nhẫn chờ cá lọt sâu vào lưới. "Tề Minh Chế Dược đã nghiên cứu ra một loại thuốc tiêm, có thể đẩy nhanh quá trình kiểm tra gen của Beta để phân hóa thành Alpha hoặc Omega."
Quý Ngưỡng Chân nghe vậy, đầu óc cậu lập tức rối loạn. Cậu đứng chôn chân tại chỗ, sau đó lại như một bức tượng điêu khắc bị tác động mạnh mà vỡ vụn thành những mảnh nhỏ rơi xuống.
"A?"
Nhậm Đàn Chu nhìn bóng lưng của cậu, đưa tay vuốt lại những nếp gấp trên áo sơ mi của mình. Thấy cậu dừng chân, anh mới chậm rãi nói tiếp: "Beta dưới 18 tuổi chưa phân hóa, xác suất thành công là 70%; từ 18 tuổi đến dưới 23 tuổi, xác suất thành công khoảng 50%."
Quý Ngưỡng Chân không thể không quay đầu lại, bước về phía bậc thang, đi về phía Nhậm Đàn Chu.
Cậu ngồi phịch xuống, giọng nói vui vẻ, trong mắt cũng như có một ngọn lửa nhỏ đang kích động. "Thật không? Nếu đã nghiên cứu ra rồi thì sao vẫn chưa thấy thời sự đưa tin gì cả?"
"Em nghĩ là vì sao?" Nhậm Đàn Chu cực kỳ kiên nhẫn hỏi ngược lại.
Quý Ngưỡng Chân không đáp, sắc mặt cũng dần trở nên nghiêm nghị.
"Biểu cảm gì thế này." Nhậm Đàn Chu hơi ngồi thẳng dậy, ánh mắt sâu xa, khóe môi cũng khẽ cong lên. "Chẳng phải em đã ngóng trông tin tốt này từ lâu lắm rồi sao?"