Sính Ác - Kim Yêu Đới
Chương 8
Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quý Ngưỡng Chân dù trong mơ cũng khao khát được phân hóa thành Alpha. Tuy nhiên, cậu không hề ngốc. Dù không ít trường hợp thành công phân hóa khi đã quá tuổi, nhưng những người đó đều là tự phát phân hóa. Một loại thuốc đặc hiệu chưa được tung ra thị trường, tác dụng phụ chắc chắn sẽ tỉ lệ thuận với hiệu quả mà nó mang lại.
"Em chỉ đang nghĩ... bao giờ mới có thể dùng?" Quý Ngưỡng Chân hơi lo lắng nhìn Nhậm Đàn Chu, giọng điệu lại giống như đang tự nói với chính mình hơn: "Em vừa mới đón sinh nhật 22 tuổi. Chờ thuốc này được tung ra thị trường, có lẽ em đã qua 23 tuổi rồi, liệu xác suất thành công có nhỏ hơn không?"
"Bây giờ thì có thể rồi."
Mỗi tuần tiêm một liều, nhưng rất ít người thấy hiệu quả ngay từ liều đầu tiên. Có những người có thể phải tiêm cả năm trời. Nếu quá một năm mà vẫn không có dấu hiệu phân hóa, vậy thì cũng không cần phải tiếp tục nữa.
"Cụ thể thì, nếu em xác định muốn tiêm, vậy trong hai ngày này hãy đặt lịch hẹn với Tề Minh để kiểm tra thử xem sao." Nhậm Đàn Chu chậm rãi nói, lời ít nhưng hàm ý sâu xa: "Em thấy thế nào?"
Chuyện này quả thật có sức hấp dẫn quá mãnh liệt đối với Quý Ngưỡng Chân. Cậu khẽ gật đầu, tất cả những cảm xúc phức tạp lúc này đều bị niềm vui sướng lấn át. Cậu cười hì hì mà nói: "Đúng là cứ như đang mơ vậy, vậy mà lại có thứ như thế thật..."
Nhậm Đàn Chu dĩ nhiên có thể nhìn ra nụ cười trên mặt Quý Ngưỡng Chân là thật lòng hay giả dối. Lời cần nói đã nói xong, anh hắng giọng một tiếng, hỏi: "Em không đi nhà vệ sinh nữa à?"
Đầu óc Quý Ngưỡng Chân đang hơi mơ hồ, nghe anh nhắc vậy mới nhớ ra, lại không cười nổi nữa, thầm nghĩ sao lại cứ phải vào đúng lúc này chứ.
"Em không đi nữa đâu, bây giờ chắc là đông người lắm, em cũng không quá gấp."
"Thế à." Nhậm Đàn Chu cong môi, tiếp lời với vẻ mặt khó hiểu.
Sau đó cả hai đều im lặng.
Một lúc lâu sau, Quý Ngưỡng Chân chớp chớp mắt, những tính toán nhanh chóng lướt qua trong đầu. Sau khoảng một phút nữa, cậu phát hiện Nhậm Đàn Chu vẫn đang nhìn mình chăm chú, bèn ngập ngừng nói: "Anh, em..."
Nhậm Đàn Chu nhìn cậu một cái, ý muốn nói gì thì nói nhanh đi.
Quý Ngưỡng Chân lại chần chừ thêm mấy giây: "Một liều kia chắc không rẻ đâu nhỉ?"
"Mười vạn." Nhậm Đàn Chu cũng không vòng vo với cậu.
"Đắt thế ư..."
Quý Ngưỡng Chân nói bằng giọng kinh ngạc, nhưng vẻ mặt lại không quá bất ngờ. Cậu hơi ngại ngùng gãi gãi khóe mắt, giọng điệu nịnh nọt: "Anh, vẫn là anh tốt với em nhất..."
"Tốt với em?"
Đôi mắt Nhậm Đàn Chu hơi cong lên, sau đó anh cúi đầu đọc tin tức trên điện thoại, không để ý đến cậu nữa.
Quý Ngưỡng Chân còn tưởng anh sẽ nói gì đó, không ngờ lại chỉ có một câu cụt lủn như thế. Cậu không hiểu anh có ý gì, nhưng nghe thế nào cũng cảm thấy không thoải mái, thậm chí còn hơi quái gở.
Tiêu cho cậu mấy đồng rồi lại tiếc rẻ đấy mà.
Quý Ngưỡng Chân cũng có hơi ngượng ngùng: "Tiền này coi như em mượn anh đi, sau này..."
Nhậm Đàn Chu vừa gõ chữ trên điện thoại vừa đáp: "Không cần sau này, lát về nhà em viết giấy vay nợ luôn đi."
A?
Quý Ngưỡng Chân thở dài thườn thượt trong bụng, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Đành vậy, đợi xem xong lên xe rồi em viết luôn. Nhưng em nên mượn anh bao nhiêu đây, có thể em sẽ cần hơn một liều đó..."
Đây quả thật là một vấn đề đáng để thảo luận kỹ lưỡng một phen.
Nhậm Đàn Chu cất điện thoại đi, lấy bao thuốc từ trong túi ra, lại nhớ ra ở đây cấm hút thuốc bèn cất đi. Anh nói với Quý Ngưỡng Chân: "Thế thì em phải cố gắng lên, ráng dùng ít liều nhất có thể, cũng coi như tiết kiệm tiền cho chính mình."
"Em cũng đâu có quyết định được chuyện này đâu."
Quý Ngưỡng Chân vẫn cảm thấy phân hóa tự nhiên và việc phân hóa nhờ thuốc không giống nhau, nói ra vẫn có hơi đáng sợ.
Nhưng có thể phân hóa vẫn tốt hơn cả đời làm một Beta. Dù sao chỉ cần cậu không nói thì sẽ chẳng có ai biết. Chờ cậu phân hóa xong, sức khỏe còn tốt hơn, biết đâu cấp bậc pheromone còn cao hơn cả Nhậm Đàn Chu. Đến lúc đó, chỉ cần cậu hơi phóng ra, người nào đó sẽ bị choáng váng. Chỉ nghĩ thôi đã thấy tinh thần và thể xác đều được thỏa mãn.
"Anh, anh thay đổi thật rồi, tính toán chi li với em đến thế. Đã nói là em mượn rồi, cũng đâu phải là sẽ không trả..."
Quý Ngưỡng Chân mặt dày mà làm nũng với anh, vẻ mặt và giọng điệu đều khiến người ta ngứa ngáy trong lòng.
Hơi thở của Nhậm Đàn Chu hơi khựng lại, anh lập tức rụt ánh mắt về, cười lạnh một tiếng: "Em quên tháng thực tập đầu tiên em kiếm được bao nhiêu tiền rồi?"
Cứ cho là chỉ tiêm hai liều thôi, cũng chẳng biết đến ngày tháng nào mới trả xong.
"Tất nhiên là em nhớ." Nhắc đến chuyện này, Quý Ngưỡng Chân lập tức xì hơi như quả bóng, ngại ngùng đan mấy ngón tay vào nhau, nói lảng sang chuyện khác: "Em chỉ kiếm được chút tiền đó mà vẫn dành ra hai phần mua quà cho anh, em cũng tốt với anh lắm mà..."
"Nói cái này." Nhậm Đàn Chu nghe thế là hiểu, hỏi ngược lại: "Là không muốn trả?"
"Anh đừng có mà xem thường người khác quá!" Quý Ngưỡng Chân ấm ức mà không biết giãi bày cùng ai, suy nghĩ nhanh chóng, ậm ờ nói: "Em còn chưa mượn anh đâu. Nếu mà nói đúng ra thì anh ra ngoài mua dâm còn phải trả tiền, em... em còn chưa đòi anh số tiền kia, mà anh nhìn lại mình đi, keo kiệt đến thế! Lúc không có tiền thì thôi không nói, sao trở thành nhà giàu đã lâu như vậy rồi vẫn còn keo kiệt như thế?"
Sau khi xảy ra chuyện kia, ngay cả khi nổi nóng, Quý Ngưỡng Chân cũng cố tránh không nhắc đến. Dù có mắng hay đánh người, cậu cũng không quá muốn nhắc lại chuyện đó, vậy mà hiện tại lại bật thốt ra như vậy, ngược lại khiến Nhậm Đàn Chu không khỏi nhìn cậu thêm hai lần.
Mãi lâu sau, Nhậm Đàn Chu vẫn không nghĩ ra phải trả lời cậu thế nào, mất rất lâu mới hỏi ngược lại cậu: "Em coi anh là khách làng chơi?"
Quý Ngưỡng Chân tiếp tục cúi đầu đếm ngón tay, cứ như đếm thêm vài lần biết đâu sẽ mọc thêm một ngón nữa, lí nhí nói: "Em cũng không nói thế, là anh tự nói đấy nhé."
Nhậm Đàn Chu sắp bị cậu chọc tức đến mức phải bật cười. Anh nghiêng mặt sang lại thấy vành tai đỏ rực của cậu, cơn tức giận trong lòng thoáng chốc tan biến. Cuối cùng, anh không được tự nhiên lắm mà kéo kéo chiếc cà vạt của mình: "Mua dâm là phạm pháp."
"Phạm pháp?" Quý Ngưỡng Chân như nghe phải chuyện cười: "Em biết là phạm pháp chứ, em còn tưởng anh không để ý chứ. Nói cứ như anh cưỡng... thì không phạm pháp vậy. Giam cầm... không cho người ra khỏi cửa, thế mà nói là anh không phạm pháp ư?"
Cậu cúi đầu, càng nói càng hăng say: "Chuyện xấu anh làm còn ít lắm sao? Chẳng phải vì em tốt tính, nể tình chúng ta là anh em mới không tính toán với anh sao. Thế giới này căn bản không có ai rộng lượng được như em đâu, anh biết không? Nếu đổi lại là người khác, chắc chắn sẽ không làm giống em đâu."
Từ đầu đến cuối, Quý Ngưỡng Chân đều không dám nhìn Nhậm Đàn Chu. Nói xong thì vểnh tai lên nghe ngóng, nhưng lại không nghe thấy động tĩnh gì từ bên cạnh, nhịp tim càng lúc càng tăng tốc.
Theo lý mà nói, hiện tại cậu không nên hành động liều lĩnh như thế, ngay giữa chốn đông người mà vạch tội Nhậm Đàn Chu.
Nhưng dù có đang cần xin người ta giúp đỡ đi chăng nữa, Quý Ngưỡng Chân vẫn có quy tắc sống của riêng mình.
Chờ lâu đến mức cậu sắp không nhịn được muốn ngẩng đầu, mới nghe thấy tiếng của Nhậm Đàn Chu, không thể phân biệt được vui buồn.
"Còn gì nữa không?"
Thật ra cậu còn muốn nói nhiều nữa, dù sao Nhậm Đàn Chu chính là người đứng đầu danh sách những người cậu ghét nhất trên thế giới này, vừa rồi chỉ chọn điều quan trọng nhất để nói thôi.
"Tạm thời thế đã."
Quý Ngưỡng Chân vừa dứt lời, đã bị Nhậm Đàn Chu nhấc bổng lên. Cậu còn chưa đứng vững đã bị anh kéo đi xuống bậc thang.
"Anh thấy em cũng không còn tâm trạng nào để nghe nhạc nữa đâu." Nhậm Đàn Chu chờ cậu đứng vững mới thả tay, thấy cậu lo sợ bất an mà lén lút nhìn mình, lời châm chọc định nói ra lại lần nữa bị nuốt ngược vào: "Về nhà."
Đã đến đây rồi, Quý Ngưỡng Chân muốn nghe hết.
Cậu đứng tại chỗ không chịu nhúc nhích, nhỏ giọng phản đối: "Vẫn còn màn sau nữa mà, nghe xong rồi về, giờ này vẫn còn sớm..."
Nhậm Đàn Chu đưa tay về phía cậu, cậu lập tức lùi về sau hai bước.
Quý Ngưỡng Chân nhận ra sự không vui của Nhậm Đàn Chu đã sắp đạt đến cực điểm, chẳng biết làm sao, cậu lại tiến lên nửa bước.
Thấy cậu vẫn còn biết điều, Nhậm Đàn Chu không nói gì, giúp cậu sửa lại chiếc nơ hơi lệch.
"Em thật sự muốn nghe à? Thế sao còn chọn bộ vest này?" Nhậm Đàn Chu đánh giá khuôn mặt lúng túng của cậu, bình luận: "Kiểu dáng rất bình thường, màu sắc cũng thật khó coi, không giống phong cách em sẽ thích."
Bình thường dù Quý Ngưỡng Chân có ăn mặc đơn giản đến mấy thì cũng không chọn màu xám xịt đến mức này. Cậu sợ Nhậm Đàn Chu phát hiện ra ý đồ của mình, đành phải nói: "Em chọn bừa, nếu anh không muốn nghe nữa thì chúng ta về nhà thôi."
--- Lời tác giả ---
Nhậm nào đó: Làm chuyện xấu rồi bị càm ràm cả đời (phiền chết)
Quý nào đó: Thế sau đừng làm nữa (có lòng tốt nhắc nhở)