Sính Ác - Kim Yêu Đới
Chương 77
Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tin tức về việc hai gia đình sắp kết thông gia đã lan truyền rầm rộ trên khắp các trang báo tài chính kinh tế, thậm chí trước cả khi hôn sự được định đoạt. Trừ khi mắt mù tai điếc, chứ làm gì có ai là không biết chuyện này chứ? Mạnh Tân cũng nghe nói quan hệ huynh đệ của hai người khá tốt, vậy mà chuyện quan trọng như vậy mà Quý Ngưỡng Chân lại không hay biết?
Bầu trời vừa rồi còn ngập tràn ánh nắng thoáng chốc đã chuyển thành mây đen.
Đôi mắt Quý Ngưỡng Chân sáng lên, sau đó giơ cánh tay chưa lành hẳn của mình lên, "Mới ngã gãy tay nên lâu rồi không ra ngoài, nếu không nhất định sẽ tìm cậu để chúc mừng."
"Với lại, người ta cũng không phải chim hoàng yến nhỏ như cậu tưởng đâu, cậu đánh nhầm người rồi."
Mạnh Tân nửa tin nửa ngờ nhìn Omega bên cạnh, dáng vẻ uất ức kia nhìn chẳng giống giả vờ chút nào.
"Cần tôi đỡ cậu đứng dậy?"
Kể từ khi biết mình được Nhậm Đàn Chu chú ý hơn trong số những người muốn gả, Mạnh Tân vẫn luôn muốn đẩy nhanh tiến độ, sớm thành chuyện vợ chồng. Cách tốt nhất là giao du nhiều hơn với Quý Ngưỡng Chân. Nhưng đáng tiếc, hồi còn học đại học cậu ta không trao đổi thông tin liên lạc với Quý Ngưỡng Chân, vòng bạn bè của hai người lại không giao nhau, nhất thời muốn liên lạc cũng khó khăn. Chỉ đành nhờ người đi dò hỏi, nhưng cũng chỉ biết Quý Ngưỡng Chân đã rời khỏi Diêm Kinh để phát triển sự nghiệp bên ngoài.
Đúng là đi mòn gót mà không tìm thấy, lúc không tìm nữa thì lại ở ngay trước mặt.
Tuy nói chuyện kết hôn của cậu ta và Nhậm Đàn Chu đã là ván đã đóng thuyền, nhưng trên phương diện tình cảm thì vẫn chưa nắm chắc nhiều phần. Nếu không thì cậu ta cũng không đến mức phải chạy tới đây chỉ vì vài lời đồn đại. Nếu đã vừa khéo gặp được Quý Ngưỡng Chân, vậy thì việc duy trì liên lạc cũng rất quan trọng.
"Không cần không cần." Mạnh Tân vội vàng đứng dậy, phủi bụi trên người, lại làm ra vẻ quan tâm hỏi han: "Sao lại bị gãy tay... Chắc cũng không nghiêm trọng đâu nhỉ? Tuổi này của chúng ta, gãy tay gãy chân đều nhanh lành. Cậu ở nhà lâu đến vậy chưa ra ngoài thật ư?"
Nơi này rất hẻo lánh. Nếu như trước khi đến đây có người nói với cậu ta rằng Quý Ngưỡng Chân đã ở đây mấy tháng liền không bước ra khỏi nhà, đánh chết cậu ta cũng không tin nổi.
"Thế thì chán chết mất?" Mạnh Tân dùng khuôn mặt xinh đẹp kiều diễm của mình để hỏi ra câu hỏi ngu xuẩn nhất. Quý Ngưỡng Chân cười cười, "Cậu nói xem? Cho cậu ở đây mấy ngày cậu sẽ biết câu hỏi này của mình nghe ngu ngốc đến mức nào."
Lần đầu tiên gặp lại sau khi tốt nghiệp, quan hệ của hai người khi còn học đại học cũng không tính là thân thiết gì. Nhưng đây lại không phải lần đầu tiên Mạnh Tân được nếm trải kiểu nói chuyện khó nghe này của Quý Ngưỡng Chân.
Mạnh Tân cho rằng tính tình Quý Ngưỡng Chân vốn dĩ đã như vậy, thế là thoải mái trả lời: "Đúng đó, nếu tôi ở đây thì đêm đến nhất định sẽ không chịu nổi. Cánh tay này của cậu chắc hồi phục khá nhiều rồi nhỉ? Tối nay đám bạn tôi tụ tập, đi cùng luôn chứ?"
Mạnh Tân suýt nữa thì quên mất mục đích mình đến đây là gì. Kết quả chẳng thấy kẻ thứ ba nào, xem ra lời đồn bên ngoài đều không đáng tin cậy.
Quý Ngưỡng Chân liếc sang thư ký Chu bên cạnh, "Tôi cũng muốn lắm, nhưng ca ca tôi bảo trước khi lành hẳn thì không được ra ngoài."
"Cậu đùa với tôi đấy à?" Mạnh Tân còn tưởng cậu đang tìm cớ từ chối, mới lôi ra cái lý do mà ma quỷ nghe thấy cũng không tin nổi như vậy. "Cậu bao nhiêu tuổi rồi mà còn phải nghe lời ca ca? Đừng có rúc ở nhà cả ngày thế này, đi với tôi đi? Hồi đi học không phải là cậu rất thích..."
Trước đây hồi đại học không phải Quý Ngưỡng Chân cũng thường xuyên trốn học đó sao?
Tốt nghiệp xong vậy mà lại chịu ở nhà làm người ngoan, đừng nói là gây chuyện gì bên ngoài nên giờ phải trốn ở nhà đó chứ?
Mạnh Tân mở miệng định hỏi, lại sợ chọc Quý Ngưỡng Chân không vui, thế là vòng vo nói quần áo mình bị bẩn rồi, hỏi Quý Ngưỡng Chân có thể cho mình vào trong thay quần áo không.
Quý Ngưỡng Chân nhìn cậu ta từ trên xuống dưới lem luốc bẩn thỉu, lại thấy cậu ta đã phăm phăm đi tới, thế là hơi lùi về sau nửa bước rồi đáp: "Để Văn Tương dẫn cậu lên, bảo cậu ta lấy quần áo mới cho, cậu không ngại thì có thể đi tắm trước."
Miếng dán ức chế cũng đã bị bung ra rồi, mùi pheromone khiến cậu choáng váng.
"Văn Tương, lấy cho cậu ta hai miếng dán ức chế mới."
Lúc này Mạnh Tân mới như chợt nhớ lại nhiệm vụ ban đầu khi đến đây, "Đúng rồi, cậu ta là người giúp việc của nhà cậu thật hả?"
Quý Ngưỡng Chân nhịn xuống xúc động muốn trợn mắt trắng, "Không thì sao chứ, cậu vừa đến đã không phân biệt phải trái đánh người ta, bây giờ mới nhớ ra mà hỏi đấy à?"
Mạnh Tân ngượng ngùng cười, "Hóa ra là hiểu lầm, vậy tôi xin lỗi là được chứ gì."
Sau đó cậu ta quay đầu sang nói với Văn Tương: "Ngại quá, tôi không cố ý đâu."
Quý Ngưỡng Chân thấy cậu ta xin lỗi chẳng có chút thành ý nào, thế là tiếp lời: "Cậu ta nhỏ nhen lắm đó, còn rất giỏi mách lẻo, lát nữa nhất định sẽ gọi điện mách với ca ca tôi cho xem."
"Hả?" Mạnh Tân buồn bực, "Nhưng cậu bảo cậu ta không phải chim hoàng yến nhỏ của hắn rồi mà?" Làm gì có người giúp việc nào như thế chứ.
Quý Ngưỡng Chân nhún vai, "Về sau đừng trách tôi không nhắc nhở trước, cậu vẫn nên bỏ ít tiền ra bịt miệng cậu ta đi."
Văn Tương đứng một bên phồng má, nửa bên mặt vẫn còn hằn dấu tay. Cậu ta cúi đầu không tình nguyện dẫn Mạnh Tân đi vào trong.
Chờ bóng dáng hai người đã khuất sau cánh cửa, Quý Ngưỡng Chân quay lại nhặt cành hoa bị Omega giẫm gãy. Sắc mặt không tính là khó coi, nhưng cũng không thể nhìn ra là cảm xúc gì.
Thư ký Chu đoán chủ nhân nhà mình không biết chuyện Mạnh Tân đến đây, nhưng nhỡ đâu là do chủ nhân đã ngầm đồng ý thì sao?
Khả năng thứ hai khá thấp. Nếu là thật thì Alpha nhất định sẽ tiết lộ trước với anh ta, không đến mức khiến anh ta trở tay không kịp như thế này.
"Sao anh không nói gì thế? Vừa rồi không phải còn liên tục nháy mắt ra hiệu với tôi sao?"
Quý Ngưỡng Chân ném cành hoa gãy sang một bên, "Chuyện cậu ta nói là thật đúng không, nên anh mới không thể phản bác như vậy."
"Ý cậu là chuyện kết hôn ạ? Chuyện này..."
Thư ký Chu có chút muốn bỏ cuộc rồi.
"Anh biết từ bao giờ?" Trời tối sầm, gió nổi lên, Quý Ngưỡng Chân xoa xoa đuôi mắt hơi ngứa. "Tôi còn tưởng chúng ta đã là bạn bè, tin tốt như thế này sao lại không báo với tôi chứ?"
Là tin tốt sao? Với Quý Ngưỡng Chân có lẽ đúng là tin tốt.
Thư ký Chu ho khan hai tiếng, "Thiếu gia, Nhậm tổng cũng không mấy bận tâm chuyện này."
Không nói dư thừa một câu, nhưng chỉ vậy đã đủ giải thích rồi.
Về phần có tính là tin tốt hay không, còn chưa nói chắc được.
"Ai quan tâm hắn có để ý hay không." Quý Ngưỡng Chân ném viên sỏi dùng để trang trí trên gốc cây ra xa. "Hắn phải kết hôn là sự thật đúng không? Kết hôn thì sẽ phải đăng ký kết hôn, uống rượu mừng, trao nhẫn cưới... Mấy chuyện này thì liên quan gì đến việc hắn có để ý hay không? Hắn kết hôn xong sẽ không còn là người độc thân nữa, hắn sẽ không thể trói buộc tôi mãi như thế này, đúng không?"