79. Nhậm Đàn Chu chất vấn

Sính Ác - Kim Yêu Đới

Nhậm Đàn Chu chất vấn

Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mạnh Tân nhìn thấy tên người gọi, vừa mừng vừa lo. Nhậm Đàn Chu chưa bao giờ chủ động gọi cho cậu ta, nhưng cậu ta cũng biết cuộc gọi này là để chất vấn, thế là Mạnh Tân quay lưng đi rồi mới nhấc máy.
Điện thoại vừa đặt bên tai, Mạnh Tân đã chủ động lên tiếng trước: "Bữa trưa có thay đổi gì sao ạ? Em còn tưởng anh không có thời gian cơ, lát nữa em sẽ lập tức..."
"Ra khỏi phòng tôi."
Giọng nói của Alpha vừa phát ra, dường như pheromone lạnh như băng cũng cùng lúc kéo đến, bầu không khí vốn đã căng thẳng càng trở nên nặng nề hơn.
Mạnh Tân suýt không giữ nổi vẻ mặt, nhất là khi trong phòng còn có những người khác đang nhìn cậu ta như thế này, nếu cậu ta ủ rũ bước ra khỏi phòng thì thật là quá mất mặt.
Cậu ta cố gắng giữ nụ cười trên mặt, cầm điện thoại làm nũng: "Sao thế ạ? Trong phòng anh có gì không thể cho em xem sao? Không sao cả, dù có chuyện gì thật thì cũng đã là quá khứ rồi, em không phải người hẹp hòi, sau này chúng ta..."
"Mạnh Tân." Ngón tay của Nhậm Đàn Chu đặt trên vô lăng hơi ấn nhẹ xuống, giọng nói cũng trầm đi: "Chúng ta không có sau này."
Tiếng ngắt cuộc gọi vang lên bên tai cực kỳ rõ ràng.
Mạnh Tân chậm rãi không quay người lại.
Quý Ngưỡng Chân đứng tựa vào khung cửa không bước vào, đợi khoảng nửa phút mới hỏi: "Bị mắng à?"
Rõ ràng như thế sao.
Lúc quay lại, sắc mặt của Mạnh Tân đã biến thành màu đen. Có thể khiến người mặt dày như cậu ta biến thành cái bộ dạng này, Quý Ngưỡng Chân bắt đầu tò mò rốt cuộc Nhậm Đàn Chu đã nói những gì với Mạnh Tân.
Văn Tương còn nhân lúc này mà chen vào: "Đã nói với anh là Nhậm tổng không thích người khác vào phòng mình rồi, anh lại còn tự tiện đụng chạm khắp nơi, trong nhà chỗ nào cũng..."
Chi tiền bịt miệng cũng vô ích thôi.
Trong nhà chỗ nào cũng có camera giám sát đấy nhé.
"Không phải nhắm vào mình cậu đâu, anh ấy không thích người khác vào phòng mình thôi." Quý Ngưỡng Chân cảm thấy mình nên có trách nhiệm của một người chủ nhà, dù sao cũng không thể để Omega ngang ngược này khóc nhè ở đây được, thế là qua loa an ủi vài câu, "Nếu anh ta không ăn trưa với cậu thì cậu ở đây ăn với tôi luôn?"
Quý Ngưỡng Chân cũng chỉ khách sáo mời thôi, ai dè Mạnh Tân này chẳng biết nghĩ kiểu gì, còn không cam lòng hỏi: "Thế cậu thì sao, cậu vào phòng anh ấy có bị mắng không?"
Nụ cười lịch sự trên mặt Quý Ngưỡng Chân hơi cứng lại, cậu dần mất kiên nhẫn, "Tôi sẽ không tùy tiện vào phòng anh ấy."
Thật ra Quý Ngưỡng Chân chẳng thèm để ý Nhậm Đàn Chu thích cái gì không thích cái gì, cậu không vào là vì cậu không muốn vào thôi.
Trong ngôi nhà này chẳng có ai rảnh rỗi mà vào tham quan căn phòng đó cả, nên nếu không có lời nhắc của Văn Tương thì Quý Ngưỡng Chân cũng quên béng Nhậm Đàn Chu có quy định đó.
Đương nhiên Quý Ngưỡng Chân sẽ không bị mắng vì chuyện cỏn con như thế. Nhậm Đàn Chu muốn mắng cậu còn phải cân nhắc xem có nên mở lời không nữa là.
Phần lớn vẫn là Quý Ngưỡng Chân mắng anh.
Lúc này Mạnh Tân mới phát hiện Quý Ngưỡng Chân vẫn còn đứng ở cửa.
Câu cuối cùng vừa rồi của Alpha giống như một viên gạch to đập vào đầu, khiến cậu ta choáng váng.
Không có sau này là sao, lẽ nào là không muốn cưới cậu ta nữa sao? Chỉ vào phòng anh một lát thôi mà? Trước đó cũng làm gì có ai bảo cậu ta không được vào đâu!
Oan ức quá đi mất.
Mạnh Tân bước hai bước về phía cửa, giọng nói mang theo cầu xin: "Thế cậu cũng đi vào được không, luật pháp không xử tội số đông..."
Quý Ngưỡng Chân đối diện với Mạnh Tân hai giây, rất thông tình đạt lý mà đi vào hai bước, còn khuyến mãi thêm màn xoay hai vòng.
Mạnh Tân lập tức lấy điện thoại ra gọi cho Alpha, lo lắng thấp thỏm nói: "Em trai anh cũng vào rồi, còn có một Omega cũng vào."
Người bên kia cười lạnh một tiếng, rất nhanh truyền đến tiếng cúp máy.
"Sao cậu phải sợ anh ta như vậy?" Quý Ngưỡng Chân cũng có hơi ngạc nhiên khi Mạnh Tân vậy mà lại chỉ được cái miệng, vừa rồi đánh người ta đến là hùng hổ như thế, đến khi nghe máy của Nhậm Đàn Chu lại như cún con cụp đuôi, "Tháng sau hai người kết hôn rồi còn gì? Anh ta cũng đâu thể ăn thịt cậu."
Hèn thế này thì có thể lấy được lợi ích gì chứ.
"Không phải tôi sợ anh ấy." Mạnh Tân vòng qua Quý Ngưỡng Chân đi ra khỏi phòng ngủ, "Anh ấy là anh trai cậu, không phải anh trai tôi."
Thư ký Chu vội vàng chạy lên, thấy mọi người đều đứng ở đầu cầu thang thì dừng lại: "Nhậm tổng sẽ về ngay."
"Ồ." Quý Ngưỡng Chân nhìn sang Mạnh Tân: "Bình thường có khi cả tháng anh ta cũng không đến đây, cậu vừa đến anh ta đã theo đến rồi, xem ra quan hệ của hai người rất tốt?"
Mạnh Tân thích nghe lời hay, lập tức không nhịn được vênh mặt đầy đắc ý: "Không tốt thì sao mà kết hôn được. Sau này chúng ta đều là người một nhà rồi, lát nữa anh ấy về mà mắng tôi không mời đã đến thì cậu nhất định phải nói đỡ cho tôi đó."
Quý Ngưỡng Chân gật gù: "Được, tôi sẽ nói tôi mời cậu đến."
Nhậm Đàn Chu đến rất nhanh. Lúc anh xuất hiện trong phòng khách, Quý Ngưỡng Chân và Mạnh Tân đang mải mê chơi game, hai người ngồi khoanh chân trên sô pha, thoạt nhìn có vẻ rất thân mật.
Có lẽ là vấn đề tính hướng, Nhậm Đàn Chu còn phát hiện Quý Ngưỡng Chân khá hòa hợp với Omega có chút nhan sắc này.
Anh lẳng lặng đi đến phía sau ghế sô pha. Mạnh Tân nhìn thấy bóng người phản chiếu qua mặt bàn, sợ đến mức lập tức ném tay cầm trò chơi xuống, vội vàng đi lại dép.
Một nhân vật trên màn hình chết, Quý Ngưỡng Chân mới cũng buông tay cầm game xuống: "Thế mà khoe chơi giỏi lắm, không phải vẫn bị tôi đánh cho tơi bời sao."
Mạnh Tân dồn hết sự chú ý vào Alpha, làm gì còn tâm trí mà phản bác lại lời của Quý Ngưỡng Chân. Câu nói sau cùng kia thật sự đã dọa cậu ta bay hết hồn vía. Thấy Alpha không nói gì, cậu ta lại càng không dám lên tiếng.
"Lâu lắm mới thấy em chơi game."
Nhậm Đàn Chu nhìn mái tóc sau gáy của Beta đã dài, giúp cậu vuốt lại một chỏm tóc bị dựng lên: "Vẫn giữ được phong độ à?"
Quý Ngưỡng Chân giả vờ như vừa phát hiện ra sau lưng có người, đầu tiên cười cười, sau đó mới tỏ ra thân thiết chào hỏi: "Anh, anh đi mà không phát ra tiếng gì thế?"
Nhậm Đàn Chu chậm rãi nâng mắt, ánh mắt như nhìn một sinh vật ngoài hành tinh trong phim viễn tưởng: "Em gọi anh là gì?"
Nhậm Đàn Chu vừa hỏi vậy, trên đầu Mạnh Tân hiện lên một đống dấu hỏi chấm.
Quý Ngưỡng Chân chỉ gọi anh thôi mà? Có vấn đề gì sao?
Mạnh Tân xen vào: "Em tưởng hôm nay anh bận... Hôm qua thư ký Chu còn nói lịch trình tuần này của anh đã xếp kín rồi."
"Rất bận."
Nhậm Đàn Chu vẫn duy trì sự nhất quán đáp lại cậu ta, sau đó hỏi: "Sao cậu lại đến đây, đến đây làm gì?"
Cái cảm giác áp lực quen thuộc đến nghẹt thở này, Quý Ngưỡng Chân hơi hả hê khi thấy người khác gặp nạn mà nhìn sang Mạnh Tân.
Mạnh Tân làm ra vẻ thoải mái nói: "Chân Chân mời em đến chơi đó, hôm nay trùng hợp em đi mua sắm ở gần đây, nên..."
Để tỏ ra là thân thiết với Quý Ngưỡng Chân mà còn gọi bằng cả tên thân mật.
Nhậm Đàn Chu hỏi Quý Ngưỡng Chân: "Em mời?"
Quý Ngưỡng Chân không hề bối rối, bình tĩnh gật đầu: "Đúng đó, sao vậy?"
Trong giọng nói còn mang theo ý ám chỉ, được rồi đó, đừng có làm như đang điều tra tội phạm thế chứ, nhất định phải lôi ra ai đúng ai sai sao, đúng là mất vui.
Nhậm Đàn Chu thản nhiên chạm vào mặt Quý Ngưỡng Chân. Trước ánh mắt ngạc nhiên của Omega, khóe môi mỏng khẽ cong lên: "Thế sao, nhưng mà Chân Chân nhà chúng ta còn không có điện thoại, em mời khách thế nào vậy?"