Sính Ác - Kim Yêu Đới
Chương 80
Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quý Ngưỡng Chân dù giật mình thon thót nhưng vẫn cố gắng giữ nụ cười trên môi, móng tay đâm vào lòng bàn tay, mắt chớp hai cái, "Ở nhà có điện thoại bàn, em dùng điện thoại bàn không được chắc? Anh đừng có làm quá lên, khiến hôn thê sợ đến mức không nói nên lời kìa."
"Một người như anh mà vẫn có người chịu cưới, sao anh lại không biết ơn chút nào vậy chứ."
Quý Ngưỡng Chân quả nhiên vẫn giữ kiểu nói chuyện khó nghe đó, với anh trai mình mà cũng dám nói những lời như vậy? Đang đùa cợt sao? Nhưng đùa cợt kiểu gì mà không thấy ai cười?
Mạnh Tân đã hoàn toàn sững sờ, cậu ta trợn mắt nhìn hai anh em họ châm chọc nhau, trong đầu hỗn loạn, "Em, em nói dối ạ, bởi vì nghe người khác nói anh nuôi một Omega có mức độ tương hợp pheromone rất cao với anh ở đây... Mà em lại chưa nghe anh nhắc tới bao giờ, em cũng không dám hỏi anh, nên mới tự mình đến đây xác nhận."
Nhậm Đàn Chu chẳng thèm liếc nhìn cậu ta.
"Em không nên nghi ngờ anh, là bạn đời thì nên tin tưởng lẫn nhau, là em sai." Mạnh Tân vẫn còn đang tự kiểm điểm, "Em xin lỗi, xin anh hãy cho em thêm một cơ hội nữa."
Quý Ngưỡng Chân cười phá lên, thôi thì bình đã mẻ rồi thì đập vỡ luôn, "Cậu ngốc thật hay là giả vờ vậy, sao phải xin lỗi anh ta chứ, rõ ràng là anh ta lén lút làm chuyện bậy bạ sau lưng cậu, hai người đã đính hôn rồi mà anh ta vẫn..."
"Cút ra ngoài."
Đồng tử Mạnh Tân co lại, ngón tay run run chỉ vào chính mình, hệt như vẻ mặt của Văn Tương lúc trước khi bị cậu ta chất vấn, sững sờ đến mức không thốt nên lời.
Alpha lại một lần nữa nhắc lại lời vừa rồi bằng giọng cao hơn.
Văn Tương thậm chí còn chu đáo mở cửa giúp Mạnh Tân, rồi tự mình lùi ra ngoài.
Màn hình kết thúc ván game vẫn còn hiện hữu, phòng khách trống trải chỉ còn tiếng tivi rè rè.
Khán giả đã rời đi hết, không còn cần diễn viên phải diễn nữa.
Trước khi Alpha nổi giận, Quý Ngưỡng Chân tò mò hỏi: "Có phải là anh cảm thấy, dù anh đối xử với cậu ta thế nào thì cậu ta vẫn sẽ muốn kết hôn với anh, cho nên anh chẳng cần lo lắng gì không?"
"Nếu anh thích cậu ta thật thì vừa rồi không nên nặng lời với cậu ta như thế." Quý Ngưỡng Chân ôm chặt chiếc gối ôm hình con heo trong lòng, "Nếu không thì anh chính là đồ ngốc không biết yêu."
Nhậm Đàn Chu nghẹn một bụng lửa giận mà không thể phát ra, không có hứng thú nghe cậu nhắc đến người khác.
Thời gian này xem ra cậu ăn uống ngủ nghỉ rất tốt, nhìn hồng hào hơn trước nhiều.
Không phải Nhậm Đàn Chu không muốn đến thăm cậu, nhưng giờ đây anh thật sự không hiểu rõ tính tình của cậu, lỡ đâu cậu ấy thấy anh lại tức giận, không chịu ăn uống thì sao? Cậu chỉ vừa mới hồi phục một chút, không thể chịu giày vò thêm nữa, thôi thì anh cứ xem camera giám sát là được.
Nhưng cho dù camera giám sát có chất lượng hình ảnh cao đến mấy thì cũng chỉ là những khung hình lạnh lẽo, tận mắt nhìn thấy mới là chân thực nhất.
Mặt trời lại một lần nữa ló ra từ sau đám mây đen, ánh nắng rực rỡ xuyên qua cửa sổ chiếu vào, căn phòng vì thế mà dường như cũng trở nên ấm áp hơn.
Nhưng bàn tay của Quý Ngưỡng Chân vẫn rất lạnh, Nhậm Đàn Chu nắm chặt hơn, muốn đợi tay cậu ấm lên mới buông ra.
"Sắp gãy xương đến nơi rồi." Quý Ngưỡng Chân hơi nhíu mày, "Muốn khoe anh khỏe đến mức nào sao? Hay là lại phát bệnh?"
Nhậm Đàn Chu không cảm thấy mình dùng bao nhiêu sức, nhưng vẫn hơi buông lỏng, lại nhéo nhẹ đầu ngón tay cậu, "Có vậy thôi mà đã đau rồi sao?"
"Không đau."
"Không muốn cho anh sờ mó lung tung thôi, hiểu không?"
Quý Ngưỡng Chân bị anh đè chặt không thể động đậy, giãy hai lần không ăn thua gì thì dứt khoát từ bỏ, "Tôi còn tưởng anh kết hôn rồi thì sẽ biết suy nghĩ hơn chứ, anh đừng nói là định biến tôi thành tình nhân đấy nhé, anh thích bị người khác xem thường thì đừng có kéo tôi theo, tôi ghét nhất loại người thứ ba đó, còn cần mặt mũi nữa không?"
Nhậm Đàn Chu tìm điều khiển tắt tivi, phòng khách nhất thời im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi, đã lâu rồi Quý Ngưỡng Chân không tiếp xúc gần gũi với Alpha như vậy, nhịp tim bỗng đập nhanh hơn.
"Em vẫn luôn rất để ý, với đối tượng hẹn hò trước đây cũng vậy, em không thích anh ở cùng người khác."
"Đừng vội phủ nhận." Nhậm Đàn Chu không đợi cậu lên tiếng đã nói tiếp: "Nếu em chịu kết hôn với anh thì đã chẳng có việc của người khác rồi."
"Sau khi chúng ta kết hôn, của anh cũng là của em, em sẽ có tiền tiêu không hết, muốn làm gì cũng được."
"Em không thích ở lại đây, chúng ta có thể chuyển sang chỗ khác."
"Em không muốn ở cùng anh, cũng được."
Đối với Nhậm Đàn Chu, đây đã là nhượng bộ lớn nhất rồi.
Nhưng lọt vào tai Quý Ngưỡng Chân lại là những gông xiềng hữu hình biến thành gông xiềng vô hình.
"Anh tưởng tiền của mình có thể hấp dẫn tôi sao?" Quý Ngưỡng Chân buồn bực xoa xoa mắt, "Anh không nhận ra bây giờ tôi đã không còn hứng thú với tiền bạc nữa sao?"
Mí mắt mỏng manh của cậu bị xoa hai cái đã đỏ ửng lên, Nhậm Đàn Chu giữ lấy tay cậu, không cho cậu tiếp tục hành động thể hiện sự lo âu này, giọng nói nghiêm túc mang theo sức nặng, "Vậy em muốn anh kết hôn với người khác sao? Chúng ta đừng cãi nhau nữa, lần này nói chuyện nghiêm túc đi."
Mỗi lần họ cãi nhau đều sẽ chiến tranh lạnh rất lâu, hiện tại đã không còn thời gian nữa rồi.
Quý Ngưỡng Chân lặng lẽ đong đếm trong lòng, bản thân mình thật sự để ý anh ta ở bên người khác sao, chỉ là nghĩ tới sẽ thấy rất phiền, như thế nghĩa là sao nhỉ, lẽ nào cậu ấy thích cái tên này thật rồi.
Cậu rất chắc chắn bản thân cực kỳ chán ghét hành động giam cầm của anh ta, làm gì có chuyện thích anh ta chứ?
Quý Ngưỡng Chân vừa nghĩ tới khả năng phi thực tế kia liền lập tức muốn mắng người, "Anh muốn kết hôn với người khác thì ai ngăn được hả, anh muốn giam tôi thì cứ giam đi, đừng có hỏi han gì nữa."
"Em biết anh không có ý này."
Khi đối diện với Quý Ngưỡng Chân, Nhậm Đàn Chu thường cảm thấy áy náy, nhưng nếu không phải vì đối phương lừa gạt anh hết lần này đến lần khác thì họ cũng sẽ không đi đến bước đường ngày hôm nay. Chuyện giữa họ dù sao cũng cần có một người nghĩ thông suốt.
Trên đường đến đây anh đã nghĩ, liệu Quý Ngưỡng Chân có vì biết chuyện anh và Mạnh Tân sắp kết hôn mà cảm thấy nguy hiểm hay không, sau đó sẽ không tùy hứng và biết kiêng dè hơn chăng, nói trắng ra là anh đang ảo tưởng Quý Ngưỡng Chân vẫn còn hơi thích anh.
Nhưng Quý Ngưỡng Chân suýt thì mất mạng, thà đi tìm chết cũng không chịu đầu hàng trước anh.
Anh thừa nhận lúc nhìn thấy Quý Ngưỡng Chân và Mạnh Tân vui vẻ hòa hợp ngồi chơi game với nhau đã rất hụt hẫng.
Nếu ngay cả chuyện này mà Quý Ngưỡng Chân cũng không để ý, vậy thì anh thật sự không nghĩ ra cách nào khác.
Nhậm Đàn Chu chỉ có thể đánh cược toàn bộ vào ván này, nói: "Bởi vì anh thích em, không phải em vẫn biết đó sao? Cho nên anh chỉ muốn kết hôn với em, không muốn kết hôn với người khác."