82. Văn Tương: Mong muốn theo cùng

Sính Ác - Kim Yêu Đới

Văn Tương: Mong muốn theo cùng

Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Suốt một năm qua, Quý Ngưỡng Chân nay đây mai đó, nên đồ đạc cần thu dọn cũng không nhiều. Trước đây cậu còn cần người giúp việc hỗ trợ khi sắp xếp hành lý, nhưng giờ đã có thể tự mình làm một cách thành thạo. Một lý do khác là ở đây cũng chẳng có món đồ nào cậu đặc biệt muốn mang theo, thế là Quý Ngưỡng Chân cứ vơ vội vài món, thấy gì vừa mắt thì cho vào vali.
Cậu mở vali đặt dưới đất, vào phòng thay đồ lấy đại mấy chiếc áo phông in hình không rõ nhãn hiệu rồi ném vào vali. Chiếc vali cỡ trung của cậu chẳng mấy chốc đã chất đầy đồ.
Trong lúc cậu dọn đồ, Văn Tương cứ đi đi lại lại ngoài cửa. Dù đã cố tình đi lại nhẹ nhàng, cậu vẫn bị Quý Ngưỡng Chân phát hiện.
Một hai lần đầu Quý Ngưỡng Chân không để ý, nhưng khi nhận ra Văn Tương không chỉ đi ngang qua mà đang lảng vảng trước cửa phòng mình, cậu bèn cất cao giọng hỏi vọng ra ngoài: "Cậu có việc gì à?"
Nghe thấy tiếng Quý Ngưỡng Chân, Văn Tương mới rón rén hé đầu vào như kẻ trộm.
Văn Tương có thể tự do ra vào phòng của Quý Ngưỡng Chân. Đôi khi Quý Ngưỡng Chân cố tình nổi giận, đuổi cậu ta ra ngoài và cấm không được vào nữa, nhưng sau đó Văn Tương vẫn cứ ra vào như bình thường. Hiếm khi nào cậu ta lại ngập ngừng do dự như hôm nay, giống hệt dáng vẻ khi mới đến căn biệt thự này.
Văn Tương ngồi xuống giúp cậu xếp lại đồ trong vali rồi kéo khóa. Sau đó, cậu ta rụt rè hỏi Quý Ngưỡng Chân định chuyển đi đâu, và nếu tiện thì có thể cho cậu ta đi theo không.
Quý Ngưỡng Chân không rõ Văn Tương và Nhậm Đàn Chu có kiểu hợp đồng lao động như thế nào, càng không biết cậu ta nhận được bao nhiêu tiền lương mỗi tháng.
Quý Ngưỡng Chân tựa người vào cửa tủ kính, khoanh tay nói: "Bây giờ tôi chỉ là một kẻ nghèo rớt mồng tơi, không có tiền thuê nhà. Phải chờ có tiền lương mới đi tìm chỗ ở, trước đó thì tôi vẫn phải ở với Nhậm Đàn Chu."
Một năm sau khi ba mất, nếu không phải Nhậm Đàn Chu cưu mang, có lẽ cậu đã phải trải qua cuộc sống nghèo khó rất nhiều năm rồi, chứ không vô tư như bây giờ, chẳng hề lo lắng gì về một tương lai nghèo khó của bản thân.
Suy nghĩ này lướt qua rất nhanh trong đầu cậu, Quý Ngưỡng Chân đá đá đôi dép cỡ lớn của Văn Tương, ra hiệu cho cậu ta đứng dậy: "Cậu cứ tiếp tục ở lại đây đi, sao tự nhiên lại muốn đi theo tôi, đầu óc cậu bị làm sao vậy..."
Omega vốn là người không biết cách ăn nói, câu hỏi của Quý Ngưỡng Chân quả thật có hơi làm khó cậu ta. Văn Tương vẫn ngồi nguyên tại chỗ, chưa đứng dậy, cuối cùng thở dài một tiếng: "Tôi không học đại học, không tìm được công việc đàng hoàng nào cả."
Quý Ngưỡng Chân kéo Văn Tương đứng dậy. Cậu nhớ Thư ký Chu từng nói trước đây Văn Tương làm rất nhiều việc, có phục vụ bàn trong nhà hàng, có làm phụ bếp quán nướng, còn từng làm nhân viên phục vụ trong quán bar, là một người rất nhanh nhẹn, tháo vát.
"Công việc thế nào mới gọi là tử tế?" Quý Ngưỡng Chân cảm thấy cậu ta hơi tự ti về bằng cấp của mình, không nhịn được nói: "Công việc bây giờ của cậu cũng rất tốt mà. Cậu có biết những người tốt nghiệp đại học như chúng tôi, nếu không học lên cao hơn, ra ngoài xin việc cũng chưa chắc đã có lương cao bằng cậu đâu... Nhậm Đàn Chu trả cậu bao nhiêu?"
Văn Tương thật thà khai ra mức lương của mình, Quý Ngưỡng Chân lập tức hiện rõ vẻ mặt hâm mộ: "Cậu xem, tôi nói đúng không hả? Lúc trước tôi làm ở công ty truyền thông lương thấp đến không thể chịu nổi, hoàn toàn không thể so sánh với cậu. Huống hồ công việc này của cậu cũng rất nhẹ nhàng, ông chủ chỉ trả lương, cả ngày chẳng giám sát cậu làm gì."
An ủi người khác cần có cách thức đặc biệt. Quý Ngưỡng Chân cho rằng Văn Tương thiếu tự tin, cần tìm lại sự tự tin từ những người xung quanh.
Không phải nói học hành là vô ích, nhưng học hành không phải thứ quyết định tất cả, bằng cấp cũng không phải là tiêu chuẩn duy nhất để đánh giá một con người.
Văn Tương đã quen nghe Quý Ngưỡng Chân mắng, hôm nay bỗng nhiên được an ủi thế này không khỏi cảm động vô cùng. Sống mũi cậu ta cay cay, cố nhịn không để nước mắt rơi, lại hiếm hoi lắm mới cãi lại Quý Ngưỡng Chân: "Tôi... tôi cũng áp lực lắm."
"Cậu thì áp lực cái gì?"
Quý Ngưỡng Chân nhìn dáng vẻ đó của cậu ta là thấy đau đầu: "Nói chuyện đàng hoàng, đừng có cứ tí lại khóc lóc, muốn ăn đập à?"
Quý Ngưỡng Chân thật sự không hiểu nổi, cậu cho rằng công việc của Văn Tương chỉ là hàng ngày ở đây trông nom mình thôi. Phần công việc mệt nhất chắc là thỉnh thoảng lại đi mách lẻo với Nhậm Đàn Chu, có thể có áp lực gì chứ.
Nếu cậu ta không muốn làm, bất cứ người nào trong biệt thự này cũng có thể làm thay. Xét về mặt phân chia công việc, sự tồn tại của Văn Tương là không cần thiết.
"Lúc thiếu gia không ăn cơm, áp lực của tôi rất lớn..." Bầu không khí hài hòa bị Quý Ngưỡng Chân phá vỡ bằng câu nói đùa, nước mắt Văn Tương lập tức trào ngược vào trong, cậu ta yếu ớt trách móc: "Còn nữa, mỗi lần cậu lén lút khóc trong nhà vệ sinh tôi cũng rất, rất buồn."
Văn Tương không phải người thù dai, nhưng cậu ta biết bản chất Quý Ngưỡng Chân không xấu, chỉ là tính tình hơi kém thôi, chứ tấm lòng lại rất thiện lương. Mỗi lần bị Quý Ngưỡng Chân mắng, cậu ta đều mau chóng bỏ qua, cho nên cậu không hề nói mỗi lần mình bị mắng phải chịu áp lực lớn.
Trong xã hội xô bồ tấp nập này, một Omega xinh đẹp lại yếu đuối như Văn Tương sẽ rất khó thích ứng với các loại công việc yêu cầu cao. Nói trắng ra là do trình độ học vấn thấp. Ở thời đại mà ai ai cũng là cử nhân đại học đi tìm việc, một người thậm chí không có bằng tốt nghiệp cấp ba như cậu ta, muốn làm công việc văn phòng bình thường nhất cũng khó.
Bởi vậy, khi nghe cậu ta định đi theo mình, bỏ công việc ở đây, Quý Ngưỡng Chân đã lập tức nghĩ: sao Omega này phải tự tìm khổ như vậy chứ?
Nhưng Omega lại cứ dùng ánh mắt kiên định nhìn cậu, khiến cậu bắt đầu phân vân.
Không phải chuyện của mình thì đều có thể dùng cái nhìn khách quan để đánh giá, cuối cùng đưa ra phương án giải quyết tối ưu, một lần phân tích rõ lợi hại. Chỉ là, đã quên mất người trong cuộc thực sự.
Cậu ta nghĩ thế nào, cậu ta muốn gì.
Nếu đổi lại thành góc nhìn của một người ngoài cuộc, nếu Văn Tương mới là Omega bị Alpha nhốt lại, mà bản thân cậu lại là một người ngoài cuộc nhìn vào, có phải cậu cũng sẽ cảm thấy Omega không nên làm quá lên như vậy, ngoan ngoãn để Alpha tùy ý rồi chờ Alpha chán chê thì nhận một khoản phí chia tay, bù đắp những thiệt thòi và bứt rứt trước đó?
Quý Ngưỡng Chân không khỏi cảm thấy cổ họng nghẹn ứ, cậu tránh ánh mắt của Văn Tương: "Vậy được rồi, nếu đã quyết định thì phải hành động luôn đi. Cậu đã nghĩ xong muốn đổi sang công việc gì chưa?"
Văn Tương mờ mịt không biết phải làm gì, cậu ta thậm chí không biết tờ thông báo tuyển dụng của các công ty đàng hoàng trông như thế nào, phỏng vấn có những yêu cầu và quy trình ra sao.
"Cậu đừng nói với tôi là cậu không làm việc cho Nhậm Đàn Chu nữa để quay về làm phục vụ bàn đó nhé?" Quý Ngưỡng Chân nhìn cậu ta đứng ngây người ra thì bắt đầu tự mình suy đoán: "Hay là muốn đi bán rượu? Tính ra thì cậu cũng khá phù hợp để làm việc ở mấy chỗ đó đấy, nhưng mấy công việc đó chắc là không phù hợp với quyết tâm tiến thân của cậu đâu nhỉ?"
"Lần trước cho cậu đi học múa cột một thời gian đó, hay là cậu lại đi học thêm một khóa nữa? Omega như cậu mà ra làm nghề chắc chắn sẽ được các quán bar săn đón."
Văn Tương: ...
Nhậm Đàn Chu vốn định lên tầng giúp Quý Ngưỡng Chân sắp xếp đồ đạc, nhưng đã bị cậu từ chối.
Thư ký Chu nhìn ông chủ vốn luôn bận rộn của mình nhàn nhã ngồi trên sô pha hút thuốc. Tuy không biết giữa ông chủ và người kia đã đi đến quyết định gì, cụ thể đã nói với nhau những gì, nhưng có thể đại khái đoán được từ sắc mặt của ông chủ, hẳn là có hy vọng tiến triển.
Thư ký Chu hỏi lát nữa ăn ở đây hay về thành phố luôn, Nhậm Đàn Chu đáp: "Ăn xong rồi hãy đi."
Rất nhanh, người giúp việc đã bày ra một bàn đồ ăn thịnh soạn. Dì Phương đi lên gọi hai lần, Quý Ngưỡng Chân mới khoác bừa một chiếc áo len dệt kim rồi đi xuống, sau đó là Văn Tương khệ nệ xách vali theo sau cậu.
"Ai bảo cậu đi cầu thang theo tôi hả, thang máy để trưng bày chắc, ngốc đâu mà ngốc." Quý Ngưỡng Chân không thể làm ngơ tiếng thở phì phò phía sau, xuống đến tầng một rồi còn quay lại định giúp cậu ta xách.
Biệt thự có thang máy, nhưng Quý Ngưỡng Chân hầu như chỉ hoạt động ở tầng hai, chỉ vài bước là xuống đến tầng một nên không bao giờ cần dùng thang máy.
Quý Ngưỡng Chân vừa định đưa tay ra, Nhậm Đàn Chu đã nhanh hơn một bước nhận lấy vali. Chiếc vali khá to trong mắt họ cứ thế được Alpha dễ dàng xách đi như xách một cây cải trắng.
Thư ký Chu đi theo phía sau lập tức giải thích: "Hôm nay không may lại đúng lúc thang máy đang tu sửa, không dùng được."
Quý Ngưỡng Chân cũng không để tâm: "Đúng là thật là thừa thãi, bình thường chẳng có ai dùng, đến lúc cần lại không dùng được."
Nhậm Đàn Chu đặt vali ở chân cầu thang, liếc mắt ra hiệu, Thư ký Chu lập tức kéo vali ra ngoài.