81. Bạn Trai Thực Tập

Sính Ác - Kim Yêu Đới

Bạn Trai Thực Tập

Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 81 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bầu không khí xung quanh dường như trở nên ngưng đọng, trái tim Quý Ngưỡng Chân đập thình thịch trong lồng ngực, vành tai khẽ đỏ lên, khuôn mặt lại như vì thiếu oxy mà đỏ bừng, hệt như một chàng thiếu niên lần đầu bất ngờ được tỏ tình, luống cuống không biết phải làm sao.
Sau khoảng im lặng dài dằng dặc, cậu bỗng nhiên nhận ra biểu hiện của mình thật mất mặt, thế là nâng tay lau mồ hôi không hề tồn tại trên trán, "Sao tự nhiên anh..."
Quý Ngưỡng Chân từng nói sẽ cho anh một lời từ chối đặc biệt hơn hẳn so với người khác, tóm lại là đã tỏ thái độ sẽ từ chối lời tỏ tình của anh, thế nên anh mới mãi chần chừ, chậm chạp chưa dám bày tỏ.
Nhậm Đàn Chu đã suy nghĩ không biết bao nhiêu lần mỗi khi ở một mình, cũng đã nghiên cứu cách dùng từ, tìm điểm đột phá, dùng giọng điệu ra sao mới có thể tăng dù chỉ một phần trăm cơ hội được chấp nhận.
Hôm nay bất ngờ nói ra, những dự tính và chuẩn bị của anh đều hóa thành bọt nước.
Nếu là bình thường, Quý Ngưỡng Chân sẽ không bài xích việc người khác có thiện cảm với mình, nhưng điều kiện tiên quyết là không được quấy rầy đến cuộc sống riêng của cậu, mà sự yêu thích của Nhậm Đàn Chu đã không còn là sự quấy rầy đơn thuần nữa rồi.
"Em hãy thử suy xét đề nghị của anh." Nhậm Đàn Chu cũng rất căng thẳng, mùi pheromone nhè nhẹ tiến vào khoang mũi của Beta. Anh nhìn chăm chú vào mắt Quý Ngưỡng Chân, sợ bỏ lỡ dù chỉ một chi tiết nhỏ nhất, "Thế giới này chắc chắn không có ai yêu em hơn anh, cho nên kết hôn với anh là thích hợp nhất."
Giọng nói trầm hơn cả ngày thường, giọng nói trầm ấm khác hẳn ngày thường, khó mà nói là không cố ý.
Quý Ngưỡng Chân suýt thì bị lừa rồi.
Alpha cao to đẹp trai trên đời này không phải chỉ mình Nhậm Đàn Chu, người nhiều tiền hơn anh cũng có rất nhiều.
Nhậm Đàn Chu bắt nạt cậu bấy lâu nay, nếu cậu mà ngoan ngoãn đồng ý kết hôn, thế thì lại thành quả hồng mềm tùy anh nắn bóp mất.
"Tôi sẽ suy xét."
Quý Ngưỡng Chân rút tay ra rồi giấu vào túi áo, cũng nhích mông ra xa, kéo giãn khoảng cách giữa hai người thành một khoảng cách an toàn.
"Nhưng tôi không muốn đồng ý lắm đâu."
Nhậm Đàn Chu cố gắng duy trì vẻ mặt dịu dàng, anh ngồi thẳng lưng lên, tự mình lý giải khá chính xác hàm ý trong câu nói của cậu, "Còn có điều kiện gì khác, em cứ việc nói ra."
"Anh cảm thấy hôn nhân cần dùng điều kiện để thúc đẩy ư?" Quý Ngưỡng Chân thở dài, "Đúng là hoàn cảnh sống ảnh hưởng rất nhiều đến con người ta, nếu đổi lại là anh của trước đây chắc chắn sẽ không nghĩ như vậy."
"Không có nếu như, cũng không có anh của trước đây." Nhậm Đàn Chu biết ý cậu là gì, lại ngồi xuống bên cạnh cậu, "Con người ai rồi cũng sẽ phải thay đổi, nhưng dù là anh của trước đây hay anh của bây giờ thì vẫn có một điểm giống nhau."
Quý Ngưỡng Chân ngắt lời: "Đều tồi như nhau."
Con người không phải vì có tiền mới trở nên xấu xa.
Anh vốn đã xấu xa như vậy, chẳng qua lúc không có tiền thì không có nhiều cơ hội để làm chuyện xấu mà thôi.
Điều Nhậm Đàn Chu muốn nói chắc chắn không phải cái này.
"Nếu tôi là anh, tôi sẽ kết hôn với Mạnh Tân kia, cậu ta khá thích hợp để kết hôn với một người như anh, cậu ta có vẻ rất sợ anh tức giận, hình như còn cực kỳ thích vẻ ngoài này của anh. Nhưng có vẻ hai người không có điểm chung gì." Quý Ngưỡng Chân nói xong còn bắt đầu phân tích, "Tôi biết cậu ta, một người đặt tình yêu lên trên hết, chỉ thích trai đẹp, chắc là anh không biết, lúc trước cậu ta còn viết thư tình cho tôi đấy."
"Bao giờ?"
"Hồi mới lên đại học, lúc đi tập quân sự. Tôi có ấn tượng khá sâu với cậu ta, bởi vì trong số các Omega của khóa đó thì cậu ta ưa nhìn nhất." Quý Ngưỡng Chân ngửa đầu nhớ lại, "Khi đó tôi cũng đã suy nghĩ xem có nên thử với cậu ta một lần không, nhưng có người nhắc nhở tôi, danh tiếng của cậu ta không tốt lắm, dù là thật hay giả thì sau khi nghe xong, tôi đã không còn thấy cậu ta thuận mắt như trước nữa rồi."
Nhậm Đàn Chu tiếp lời: "Mỗi lần có ai đó tỏ tình với em, em đều nói người ta có danh tiếng không tốt, em tìm đối tượng đều dựa vào lời đồn ư?"
Một phần là vì lười tìm hiểu thêm, một phần là vì không có hứng thú gì mấy.
"Nếu vậy thì, danh tiếng của tôi ở bên ngoài tốt lắm, vậy có phải là có thể..."
Quý Ngưỡng Chân lập tức nói: "Anh thì thôi, người khác có danh tiếng không tốt đúng là do tôi nghe đồn, nhưng anh thì thật sự không được."
"Người khác ít nhất còn tuân thủ luật pháp, anh thì... khó nói."
Nhậm Đàn Chu cho rằng bản thân chỉ nhốt cậu trong một căn nhà đầy đủ tiện nghi, gió không đến mặt, mưa không đến đầu. Nhưng trong những ngày tháng ngột ngạt đó, mỗi ngày Quý Ngưỡng Chân đều cảm giác như bị ném vào một hầm băng lạnh lẽo, chỉ có một chiếc giường cứng và một cái chăn mỏng, xung quanh đều là sự lạnh nhạt, xa cách khiến người ta tuyệt vọng.
Cậu nên nói gì đây.
Lẽ nào yêu một người lại phải yêu như thế này sao.
Thi thoảng Quý Ngưỡng Chân lại nghĩ, yêu một người thật sự quá khó, có lẽ cậu cũng giống Nhậm Đàn Chu, không biết phải yêu một người như thế nào.
"Đây là lời từ chối dành riêng cho anh?" Nhậm Đàn Chu thoạt nhìn không có vẻ mất hứng lắm, rất bình tĩnh hỏi cậu: "Anh thấy giống hệt với những người khác."
"Tôi chưa từ chối anh mà."
Quý Ngưỡng Chân còn nghiêm túc nói: "Tôi đồng ý kết hôn với anh, nhưng không phải vì tôi thích anh, mà là vì tôi biết chỉ có kết hôn với anh thì tôi mới có thể ra khỏi đây. Tôi chán cái nơi này lắm rồi."
Nhậm Đàn Chu hơi ngẩn người, Quý Ngưỡng Chân lại như bừng tỉnh, còn hỏi dồn: "Tôi nói thế anh sẽ không để bụng chứ? Vừa nãy là anh nói vậy mà, sau khi kết hôn có thể không ở cùng nhau, muốn đi đâu thì đi."
Quý Ngưỡng Chân có linh cảm, những điều kiện nghe có vẻ ngon lành này chắc chắn còn ẩn giấu điều kiện ngầm phía sau.
Khả năng cao là Nhậm Đàn Chu treo đầu dê bán thịt chó, dùng một tờ séc khống để lừa cậu kết hôn.
Nhưng tình huống trước mắt rất bất lợi với Quý Ngưỡng Chân, biết rõ là bẫy mà vẫn phải nhắm mắt nhảy vào.
"Em đồng ý?" Nhậm Đàn Chu đi bàn bạc những thương vụ lớn cũng không căng thẳng đến vậy, anh sợ Quý Ngưỡng Chân chỉ đang trêu đùa mình, sau khi lấy lại bình tĩnh vẫn không nhịn được xác nhận lại lần nữa: "Em đồng ý chuyện kết hôn?"
Quý Ngưỡng Chân tưởng tượng đến những niềm vui, nỗi buồn và những thay đổi lớn sau khi kết hôn, gật đầu: "Anh gấp gáp muốn kết hôn đến vậy sao? Người khác đều hẹn hò trước mới kết hôn đó."
"Mấy vị huynh trưởng kia của anh còn chưa kết hôn nữa, lẽ nào phụ thân anh lại chỉ giục mỗi mình anh?"
Nhưng đúng là không có quy định đệ đệ thì không được kết hôn trước các huynh trưởng, nếu huynh trưởng là người theo chủ nghĩa độc thân, vậy thì đệ đệ cũng không thể sống cô độc đến già theo được phải không?
"Bọn họ là bọn họ, anh là anh."
"Anh là kẻ nghiện kết hôn à?" Quý Ngưỡng Chân trêu anh, "Người như anh đúng là hiếm thấy, người ta ai cũng muốn chơi bời thêm vài năm."
Nếu Nhậm Đàn Chu là một thiếu gia chơi bời thì sao phải ở đây dây dưa với cậu chứ.
Bọn họ thậm chí còn nhảy qua bước hẹn hò, tiến thẳng đến kết hôn, tiến độ đúng là đáng kinh ngạc.
Nhậm Đàn Chu nghe cậu nói vậy thì hỏi với giọng thăm dò, "Nếu em thấy nhanh thì chúng ta cũng có thể hẹn hò trước, chờ đến khi nào em thấy thích hợp thì kết hôn sau cũng không muộn."
Quý Ngưỡng Chân không nói đồng ý, chỉ cẩn thận hỏi: "Thế trong lúc hẹn hò tôi có thể..."
"Được." Nhậm Đàn Chu sờ má cậu, "Những gì anh đã nói trước đó đều được." Sao anh không nói sớm chứ, hóa ra không kết hôn cũng được tự do như vậy sao.
Quý Ngưỡng Chân ngồi ở ghế sô pha, trong lòng đã nhịn mấy lần, cuối cùng vẫn ngượng ngùng mà nhấn mạnh lại với Nhậm Đàn Chu, "Nếu anh đã tỏ tình thì sau này không được cứ hở một chút là dạy bảo tôi, nếu không tôi sẽ mặc định là anh không thích tôi nữa, chúng ta đường ai nấy đi."
"Anh sẽ cố."
Nhậm Đàn Chu ngược lại không vui sướng đến mức choáng váng, lời đồng ý của Quý Ngưỡng Chân chẳng khác gì một giao kèo, với tính cách của Quý Ngưỡng Chân, tạm thời anh vẫn còn cần kiên nhẫn.
"Thế này đi, tạm thời anh sẽ được nhận một suất thực tập."
Nhậm Đàn Chu hỏi: "Thời gian thực tập là bao lâu?"
Quý Ngưỡng Chân đáp: "Ba tháng đi."
Cần ba tháng để từ bạn trai thực tập chuyển thành bạn trai chính thức.
Có phải hơi lâu không.
Thật ra Quý Ngưỡng Chân cũng không sao, dù sao thì Nhậm Đàn Chu sẽ không cho cậu yêu đương với người khác, nếu Nhậm Đàn Chu cưỡng ép chuyển thành chính thức ngay lập tức hoặc lập tức kết hôn thì cậu cũng chẳng thể làm gì.
"Tôi đây là đang cho anh cơ hội đó, nếu anh biểu hiện tốt thì tôi có thể xem xét chuyển cho anh sang chính thức."
Nhậm Đàn Chu đồng ý.
Thế là Quý Ngưỡng Chân rất quy củ mà đặt ra một vài quy tắc cần tuân thủ trong lúc hẹn hò, cậu nói thêm một câu, sắc mặt Nhậm Đàn Chu lại đen hơn một bậc.
"Em thật sự không muốn ở chung với anh?"
"Mỗi tuần chỉ hẹn hò hai buổi?"
Quý Ngưỡng Chân thấp thỏm đáp: "Hai lần là nhiều rồi, trước mắt tạm như vậy, mấy ngày nay tôi còn phải đi tìm nhà, rồi tìm việc, bận lắm đó."
Nhậm Đàn Chu ít nhiều cũng hiểu được ý muốn tự lập này của cậu, tuy rằng hành vi này thật sự rất ấu trĩ, "Nếu cần giúp thì anh đưa thư ký Chu qua cho em."
"Tôi mới không cần anh ta!" Quý Ngưỡng Chân từ chối ngay lập tức, "Không cần anh giúp, tôi tự làm được."
Trong nhận thức của Quý Ngưỡng Chân, muốn một mối quan hệ đạt được sự cân bằng tương đối thì cần phải phân định rạch ròi ngay từ ban đầu.
"Thế em không có tiền thì thuê nhà thế nào?"
Đây đúng là một vấn đề.
"Công việc thích hợp cũng không phải ngày một ngày hai mà tìm được ngay, trước khi tìm được việc em cứ ở với anh đi." Nhậm Đàn Chu cho cậu một lối thoát, "Lúc gặp khó khăn nhận sự giúp đỡ của bạn trai là rất bình thường, chờ em có việc có tiền thì cứ chuyển ra ngoài."
Bọn họ đã sống chung lâu như vậy rồi, đến cả chuyện thân mật nhất cũng đã làm, thì bây giờ có gì đáng băn khoăn đâu.
"Được rồi... Nhưng tôi nói rõ trước với anh nha, không có chuyện vừa hẹn hò đã ngủ cùng nhau đâu, cùng lắm là chỉ được nắm tay, anh hiểu ý tôi không?"
"Hiểu." Nhậm Đàn Chu mím môi, lại không nhịn được phản bác, "Thật ra cũng có, thời buổi bây giờ, người trẻ suy nghĩ rất thoáng."
Quý Ngưỡng Chân hiểu nhưng vẫn làm như không biết, "Một đám người thấy sắc mà nổi lòng tham, nhìn là biết không phải thật lòng, chúng ta không thể như thế được."
"Em nói rất có lý." Nhậm Đàn Chu gật đầu đồng tình, lại thuận miệng nhắc cậu một câu: "Nhưng mà chúng ta đã ngủ rồi, rất nhiều lần."
Loại tình huống này, còn cần phải giống với mấy cặp đôi mới xác định quan hệ, phát triển từng bước sao?
Quý Ngưỡng Chân lập tức dội cho anh một xô nước lạnh, "Bây giờ anh chỉ là bạn trai thực tập thôi, còn chưa có tư cách nắm tay đó!"