Sính Ác - Kim Yêu Đới
Thăng chức và sự trở lại của Thư ký Chu
Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 91 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bên ngoài thoang thoảng mùi nước hoa nồng.
Nhậm Đàn Chu hình như vừa tắm xong, tóc còn chưa kịp sấy khô, khi mở cửa vẻ mặt lộ rõ sự khó hiểu.
Quý Ngưỡng Chân lúng túng đưa tay quạt quạt không khí, cố xua đi mùi hương, nói: "Anh vừa đi tắm à? May mà tôi không gọi, nếu không lại phải ngồi chờ dài cổ."
"Em đứng ngoài này xịt nước hoa làm gì thế?"
Mùa hè nhiều muỗi, bình thường Quý Ngưỡng Chân vẫn xịt một ít trước khi ra ngoài, rất có tác dụng.
Nhậm Đàn Chu đâu phải kẻ ngốc, hỏi xong cũng không đợi Quý Ngưỡng Chân trả lời, xoay người đi vào nhà.
Quý Ngưỡng Chân đi theo sau anh, suýt nữa quên cả thay giày, bước hụt hai bước mới quay lại ngồi xuống ghế. Cậu vừa tháo giày vừa ngó vào trong, nói: "Đồng nghiệp đưa tôi về, trong xe cậu ta có mùi lạ, tôi xịt nước hoa để che đi thôi."
Nhậm Đàn Chu ngồi trên ghế sofa xem TV, tay cầm khăn lau tóc, một lát sau vừa cười vừa nói: "Ngốc nghếch gì chứ, về nhà tắm rửa là xong mà."
Quý Ngưỡng Chân nghe giọng anh không có vẻ gì là tức giận, trong lòng dần bình tĩnh lại, sau đó vô cùng vui vẻ đi đến bên cạnh anh, kể lại tỉ mỉ đầu đuôi câu chuyện thăng chức của mình hôm nay: "Văn phòng mới của tôi sáng sủa lắm, mai là chuyển vào rồi, tôi phải mang hai chậu môn trường sinh đến mới được."
Có thể thấy cậu đang rất vui, ánh mắt cũng sáng lên như hai viên kim cương tinh khiết, nhưng lại sinh động hơn kim cương, khóe mắt cong cong, thật sự rất rạng rỡ.
Nhậm Đàn Chu không muốn làm cậu mất hứng vào lúc này, dù chỉ là một tiến bộ nhỏ xíu cũng đáng được chúc mừng, bèn hỏi: "Tiền lương thì sao, được tăng bao nhiêu?"
Quý Ngưỡng Chân lập tức giơ ba ngón tay, "Ba mươi phần trăm, anh thấy tôi có giỏi không?"
"Giỏi." Nhậm Đàn Chu cũng cười, sờ sờ khuôn mặt cậu, "Không ai giỏi hơn em đâu, hôm nay uống nhiều lắm à?"
"Vẫn ổn, giá mà được uống nước ngọt thì tốt! Nhưng trường hợp thế này thì không thể không uống rượu, tôi phải luyện thêm mới được, hạ gục hết bọn họ!"
Cả tối, Quý Ngưỡng Chân cứ như con khổng tước nói liên tu bất tận, khí thế hừng hực như thể không cần đến nửa năm nữa là sẽ lại được thăng chức tiếp. Cậu đặt rất nhiều kỳ vọng vào công việc của mình, bị Nhậm Đàn Chu giục lên tầng đánh răng rửa mặt thì nhanh chóng như vũ bão làm cho xong rồi lại chạy xuống chơi game với anh.
Chơi đến gần mười rưỡi, Quý Ngưỡng Chân uống rượu vào trở nên tràn đầy sinh lực, đến giờ ngủ rồi mà vẫn không chịu đi ngủ, ôm cánh tay Nhậm Đàn Chu làm nũng xin anh cho chơi thêm một lát nữa.
Nhậm Đàn Chu cũng không nói không đồng ý, nhân lúc đổi trò chơi, thuận miệng hỏi: "Vị đồng nghiệp tối nay đưa em về đó, sao không mời người ta lên nhà chơi?"
Quý Ngưỡng Chân cúi đầu nghiên cứu thẻ game mới, nói: "Người ta cũng phải về nhà nghỉ ngơi sớm chứ, vả lại chúng tôi đâu thân đến thế, tôi có mời thì người ta cũng từ chối thôi."
"Là Tiểu Trương lần trước gặp ở cửa công ty phải không?"
"Đừng có nhắc đến Tiểu Trương đó nữa." Quý Ngưỡng Chân phì cười, "Anh không biết đâu, hôm nay cậu ta uống say, cứ đòi ngủ ở bồn cây, còn nói mình là một cọng cỏ đuôi chó. Tôi phải nói với cậu ta rằng cậu ta là một cái lốp xe dự phòng thì mới lừa được cậu ta ngồi vào xe, đúng là mệt chết tôi."
"Thế à, có người uống say sẽ như vậy." Giọng Nhậm Đàn Chu cũng mang theo ý cười, "Đến cả em cũng uống rượu mà vẫn có người không uống sao?"
Tán gẫu đến đây, Quý Ngưỡng Chân đã đánh hơi thấy điều gì đó, bàn tay cầm thẻ game của cậu hơi khựng lại, "À, là nhân viên thực tập mới đến, nói là bị dị ứng rượu, cũng có thể là không muốn uống nên nói vậy. Lý do này hay thật đấy, sao tôi lại không nghĩ ra chứ..."
"Dị ứng rượu... là Omega à?"
Nhậm Đàn Chu hỏi vậy rất phù hợp với đặc điểm phân chia A-O, "Em cũng bắt đầu phụ trách thực tập sinh rồi à, sao chưa thấy kể bao giờ?"
Quý Ngưỡng Chân kiên quyết nói: "Không phải, là Alpha. Công ty tôi đến cả Omega cũng uống rượu giỏi lắm, cậu ta đúng là ngoại lệ."
Bình thường Quý Ngưỡng Chân rất giữ chừng mực và giới hạn với những người khác phái, nhưng trên phương diện này, Nhậm Đàn Chu thật sự nhạy cảm hơn mức bình thường. Cậu đứng ngoài cửa xịt nước hoa là vì nghĩ rằng thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện.
Nhưng nếu Nhậm Đàn Chu đã hỏi, vậy Quý Ngưỡng Chân cũng không cần phải giấu anh.
Nhậm Đàn Chu không hỏi tiếp nữa, Quý Ngưỡng Chân ngược lại thấy không quen, mân mê tấm thẻ game trong tay. Cậu ngẩng mặt, đôi mắt to tròn nhìn anh: "Có phải anh cảm thấy tôi không nên làm phiền người ta..."
Mỗi người lùi một bước, mọi chuyện đều dễ dàng hơn.
Nhậm Đàn Chu rất hài lòng, thoải mái nói: "Ngẫu nhiên làm phiền một lần cũng không sao. Bây giờ em là sếp của cậu ta, cho cậu ta một cơ hội vuốt mông ngựa mà thôi, cậu ta mong còn không được ấy chứ."
Quý Ngưỡng Chân đã tự biết nặng nhẹ thì anh cũng không cần phải lên giọng dạy bảo cậu làm gì. Nói nhiều chỉ khiến người ta chán ngán, cần gì phải làm chuyện thừa thãi chứ.
...
Đúng là Quý Ngưỡng Chân tự biết cân nhắc, nhưng kinh nghiệm sống của cậu còn rất ít ỏi. Gặp phải người có ý đồ khác, nhất thời khó mà phát hiện ra ngay. Chủ yếu là Nhậm Đàn Chu lo cậu bị kẻ xấu ngáng chân, nghĩ đi nghĩ lại, có lẽ vẫn cần triệu hồi Thư ký Chu về chăm nom cậu.
Quý Ngưỡng Chân và Thư ký Tiểu Vương ít khi trò chuyện, ngược lại hẳn với Thư ký Chu thì có rất nhiều chuyện để nói. Buổi tối, thấy người đón mình là Thư ký Chu, cậu vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, vội nói tạm biệt với Trì Hoà đang đi bên cạnh.
"Bạn tôi đến đón rồi, tạm biệt nhé."
Trì Hoà theo tầm mắt của Quý Ngưỡng Chân nhìn tới, Thư ký Chu khẽ gật đầu với cậu ta.
"Tổ trưởng, buổi tối mọi người lại tụ tập à? Vậy chơi vui vẻ nhé, em đi ra trạm tàu điện ngầm đây."
Tụ tập cái quái gì chứ.
Quý Ngưỡng Chân thoáng do dự, "Không phải, anh ấy đưa tôi về nhà thôi... Hôm nay cậu không lái xe à?"
"Xe em đưa đi bảo dưỡng rồi ạ."
Trì Hoà nói xong cũng không có ý muốn đi ngay, cúi đầu nhìn Quý Ngưỡng Chân, "Tổ trưởng, xe của bạn anh nhìn xịn ghê."
"Thế cậu đừng ra trạm tàu điện ngầm nữa, ngồi cùng tôi luôn đi."
Quý Ngưỡng Chân chỉ nghĩ đây là cơ hội trả lại món nợ lần trước, "Nhà cậu cũng ở đường Thiên Hối phải không?"
Thư ký Chu thấy Quý Ngưỡng Chân dẫn theo người đi về phía này thì lập tức trở nên nghiêm túc. Trong lòng anh thầm nghĩ đây hẳn là nhân viên thực tập mà ông chủ đã nhắc đến, với tiêu chuẩn thẩm mỹ của ông chủ, người này đúng là thuộc loại cần phải cảnh giác.
Bình thường Thư ký Chu lái xe, Quý Ngưỡng Chân đều sẽ ngồi hàng ghế sau. Nhưng vừa rồi cậu đã nói với Trì Hoà rằng Thư ký Chu là bạn mình, thế là bèn ngồi vào ghế lái phụ.
"Đưa đồng nghiệp tôi về trước đã." Quý Ngưỡng Chân nhìn qua gương chiếu hậu, "Tiểu Trì, nhà cậu ở khu nào?"
Trì Hoà báo địa chỉ cụ thể, đúng là không xa chỗ Quý Ngưỡng Chân ở.
Trong lúc chờ đèn đỏ, Trì Hoà làm như vô tình nói: "Tổ trưởng có nhiều bạn bè ghê, lúc nào cũng có bạn đến đón. Không giống em... ở đây chẳng có bạn bè gì cả."
Quý Ngưỡng Chân nào dám nói thật ra mỗi ngày là thư ký, tài xế này kia đến đón mình chứ, cậu mới là người không có bạn đây.
Cậu liếc mắt sang Thư ký Chu, có hơi gượng gạo khi phải ở trước mặt anh mà nhận lời khen ngợi này.
Thư ký Chu kịp thời giải vây: "Trì tiên sinh thoạt nhìn không giống người không có bạn."
Trì Hoà thật thà đáp: "Ở công ty cũng chỉ có tổ trưởng quan tâm tôi. Lúc tôi vừa đến công ty còn lo lắng sẽ không hòa nhập được với mọi người, may mà có tổ trưởng. Tổ trưởng là người tốt bụng, nhiệt tình, chẳng trách có nhiều bạn tốt."
Quý Ngưỡng Chân bắt đầu hơi ngại ngùng. Dẫn dắt thực tập sinh mang đến cho người ta cảm giác thành tựu khá khác biệt, đây là sự thỏa mãn dành riêng cho bản thân, quả thật là rất mới mẻ.
"Cậu là nhân viên thực tập đi theo tôi, tôi quan tâm chăm sóc cậu cũng là lẽ thường tình. Trước đây người dẫn dắt tôi cũng làm vậy, cậu không cần quá để bụng đâu."
Thư ký Chu nghe bọn họ nói qua nói lại, thầm nghĩ quả nhiên chẳng có ai chê lời nịnh hót, thằng oắt này một câu hai câu đều nịnh nọt Quý Ngưỡng Chân lên tận mây, cũng không biết là có tâm tư gì.
Lấy lòng cấp trên?
Hay là cậu ta cũng thích Beta?
Thư ký Chu không nhịn được thoáng nhìn lên gương chiếu hậu, vừa khéo đối diện với ánh mắt của nhân viên thực tập, đối phương thân thiện cười cười.
Sau khi Trì Hoà xuống xe, Quý Ngưỡng Chân chỉnh lưng ghế ngả ra sau, không còn chút nào dáng vẻ tiền bối vừa rồi, lười biếng hỏi: "Sao hôm nay lại là anh đến đón tôi, Tiểu Vương đâu rồi?"
Thư ký Chu vững vàng lái xe, đâu vào đấy đáp: "Điều động công ty. Nếu không có gì thay đổi thì thời gian tới vẫn là tôi đến đón cậu tan làm."
"Thế đợt vừa rồi anh đi làm gì thế?" Quý Ngưỡng Chân than thở, "Đúng là người bận rộn..."
Thư ký Chu nói sơ qua về phần công việc gần đây của mình, Quý Ngưỡng Chân cũng không nghiêm túc nghe, chỉ biết là thời gian này anh không ở công ty, đi giám sát giải quyết một hạng mục phiền phức nào đó.
"Thiếu gia, nhân viên thực tập này của cậu có mùi pheromone là gì thế?"
Quý Ngưỡng Chân quả thật không biết, cũng chưa từng hỏi. Người kia mỗi ngày đều cẩn thận dán miếng ức chế, căn bản không để cậu ngửi thấy mùi pheromone, trên quần áo cũng chỉ có mùi bột giặt.
"Không rõ lắm, anh hỏi cái này làm gì?"
Quý Ngưỡng Chân vừa nói xong, bỗng nhớ đến ngày đó ngồi xe của Trì Hoà, trên xe hình như có mùi rất nhạt, nhưng cụ thể là mùi gì thì cậu không thể nghĩ ra.
"Không có gì." Thư ký Chu lơ đãng đáp.
Chở Quý Ngưỡng Chân về đến nhà xong, Thư ký Chu ngồi luôn trong xe gọi điện cho Nhậm Đàn Chu.
Không nói một lời thừa thãi, anh đơn giản mà trực tiếp thuật lại chuyện vừa rồi một lần, nghe thấy đầu dây bên kia cười lạnh hai tiếng.
"Cậu thấy sao?"
Thư ký Chu chỉ sợ nói ra ý kiến của mình sẽ hại Quý Ngưỡng Chân gặp chuyện phiền phức. Nhưng xuất phát từ đạo đức nghề nghiệp, anh cần nói thật với ông chủ của mình.
Anh đấu tranh hai giây, "Nhậm tổng, tạm thời vẫn chưa nhìn ra điều gì. Quý thiếu gia hẳn là cũng không có suy nghĩ gì khác với vị Alpha kia, chỉ nghiêm túc dẫn dắt nhân viên thực tập thôi."
Quý Ngưỡng Chân hoàn toàn không biết gì về nguyên nhân Thư ký Chu bị điều đi rồi chuyển về. Chờ Nhậm Đàn Chu về, cậu vẫn như thường kể một vài chuyện ở công ty cho anh, cùng nhau ăn tối rồi lại tay trong tay đi tản bộ, ở vườn hoa sờ chó mèo nhà người ta.
Quý Ngưỡng Chân sợ nóng, nếu không phải vì muốn ra ngoài sờ chó mèo thì buổi tối cậu cũng chẳng muốn ra ngoài.
Nhậm Đàn Chu nhìn cậu xoa đến mức sắp xoa trụi lông cả con chó béo nhà người ta, bèn đề nghị: "Thích thì nuôi một con?"
Trước đây anh từng nhắc đến chuyện này, nhưng đã bị Quý Ngưỡng Chân từ chối.
Chăm sóc chó mèo là một chuyện rất phiền phức. Hơn nữa, hai người cùng nhau chăm sóc, nhỡ đâu chia tay, cậu nhất định sẽ tiếc nuối không muốn đưa cún nhỏ nhà mình cho người khác. Tóm lại, việc nuôi dưỡng có rất nhiều vấn đề về sau, cậu không dại mà tự rước lấy phiền phức cho mình.
"Không cần, tôi không chịu nổi chúng nó đi bậy tùm lum trong nhà." Quý Ngưỡng Chân đùa giỡn không biết mệt với cún con, "Tôi cũng không muốn đi theo sau nó nhặt phân, anh thích nhặt không?"
Với cái sức lực nhỏ nhoi kia của Quý Ngưỡng Chân, thật sự khỏi phải mong chờ. Nhậm Đàn Chu đã có thể tưởng tượng ra dáng vẻ mình đi nhặt phân chó rơi khắp nhà.
"Có bao giờ em làm việc nhà đâu."
Chủ yếu là vì Nhậm Đàn Chu cảm thấy chó mèo bên ngoài quá bẩn, lăn lộn trên đất, rồi lại quay ra cọ như điên vào quần. Nếu không phải Quý Ngưỡng Chân thích, anh nhất định sẽ tránh xa.
Theo lý thuyết thì Quý Ngưỡng Chân mới là người có bệnh sạch sẽ, vậy mà gặp được đám động vật nhỏ này, cậu lại hoàn toàn quên béng bệnh sạch sẽ của mình.
"Dù sao cũng chẳng trông cậy vào em, thích thì nuôi thôi." Nhậm Đàn Chu chịu đựng sự bài xích trong lòng, sờ sờ cái tai của chú corgi nằm trên đùi Quý Ngưỡng Chân, "Em thích giống nào, mai anh bảo Thư ký Chu chọn mấy con đưa đến cho em chọn?"
Quý Ngưỡng Chân đang sờ chó vui vẻ, không thích anh cứ nhắc mãi chuyện này, thế là nhất thời không kiên nhẫn nói: "Đã bảo là không muốn rồi. Nuôi chó thì phải chịu trách nhiệm, tôi còn không phụ trách nổi chính mình, nuôi chó gì chứ..."
Nếu như việc nuôi hay không nuôi chó không liên quan gì đến những vấn đề sau này, Quý Ngưỡng Chân sẽ không phản ứng như vậy.
Sắc mặt Nhậm Đàn Chu thoáng trầm xuống. Gần như trong thoáng chốc, anh hiểu ra rằng xuất phát điểm của nguyên nhân vì sao anh mong muốn có thể cùng cậu nuôi một con thú cưng trong nhà và lý do cậu từ chối là giống nhau.
Mấy ngày nay không phải vẫn rất tốt sao.
Rất nhiều lúc, trạng thái mà Quý Ngưỡng Chân bày ra khiến Nhậm Đàn Chu cảm thấy bản thân có hy vọng qua cửa. Vậy rốt cuộc là vấn đề ở đâu?
"Em nói đúng." Nhậm Đàn Chu giống như không có chuyện gì, ngồi xuống tảng đá cạnh Quý Ngưỡng Chân châm một điếu thuốc, nói: "Chuyện này để sau rồi nói."