90. Chương 90

Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quý Ngưỡng Chân ở công ty đều vùi đầu vào công việc. Trong môi trường công sở nhỏ bé này, việc đối nhân xử thế cũng không hề đơn giản, may mắn là công ty nhỏ của cậu chỉ chú trọng đến hiệu suất công việc. Mọi người trong văn phòng đều bận tối tăm mặt mày, đến cả thời gian uống trà chiều cũng phải tranh thủ.
Cậu đã vào công ty gần một tháng, nhưng cũng chỉ quen biết sơ sơ với hầu hết đồng nghiệp.
Trong khi đó, Nhậm Đàn Chu dạo này có vẻ nhàn rỗi hơn hẳn, có thời gian rảnh sẽ đi đón Quý Ngưỡng Chân tan làm. Anh tự mình lái xe thay vì gọi tài xế, còn cố tình mua một chiếc xe nhìn khá bình thường, trông chẳng khác gì một người thuộc tầng lớp trung lưu phổ thông.
Đồng nghiệp trong tổ của Quý Ngưỡng Chân đều biết cậu không còn độc thân, bởi vì phần lớn bọn họ đều ở gần công ty. Ngẫu nhiên tan làm đi mua đồ, họ sẽ gặp Quý Ngưỡng Chân và một vị Alpha cùng nhau dạo siêu thị.
Alpha giúp đẩy xe hàng đầy ắp đồ, còn Quý Ngưỡng Chân thì thỉnh thoảng lại vơ một đống đồ ăn vặt bỏ vào, luyên thuyên nói gì đó, nghe loáng thoáng được mấy câu như "cái này ngon", "sếp bị ốm", đại loại thế.
May mắn là đồng nghiệp không phải kiểu người thích tò mò. Dù sao thì chuyện một Alpha và Beta yêu nhau cũng không phải điều gì quá lạ lùng, nhưng hỏi thẳng ra thì lại ngại, nên mọi người đều ngầm hiểu mà không ai nói gì.
Nhậm Đàn Chu khá có năng khiếu nấu ăn, dù thực tế anh không biết làm nhiều món. Nhân dịp mấy ngày nay rảnh rỗi, anh bèn cùng Quý Ngưỡng Chân mày mò các món mới. Ban đầu Quý Ngưỡng Chân còn giả vờ chê ỏng chê eo, bảo là không ăn được hoặc chỉ bình thường thôi, nhưng sau này thì đã "chai mặt" xin thêm bát nữa.
Quý Ngưỡng Chân cũng rất khó chịu với sự nhàn nhã bất thường của Nhậm Đàn Chu dạo gần đây, nhưng hỏi nguyên nhân thì anh lại không chịu nói.
Quý Ngưỡng Chân cũng đã hỏi vì sao người đến nhà dạo gần đây không phải là thư ký Chu. Nhậm Đàn Chu giải thích là do thư ký Chu bận rộn công việc khác không thể đích thân đến đây, tiểu Vương cũng rất chu đáo, dù sao thì cũng chỉ là mấy việc lặt vặt, ai làm cũng được.
Khối lượng công việc của sếp và thư ký có sự cân bằng nhất định: sếp càng nhàn thì nhân viên cấp dưới càng bận.
Quý Ngưỡng Chân vừa mới bắt đầu có thiện cảm với thư ký Chu thì đột nhiên lại đổi người mới, cậu khó tránh khỏi cảm thấy không quen. Cậu đã nhắc Nhậm Đàn Chu mấy lần, nhưng kết quả anh lại nghiêm mặt hỏi có phải tiểu Vương làm việc không tốt không.
Tiểu Vương cần cù, chất phác, không tìm ra được điểm gì để chê, Quý Ngưỡng Chân cũng không đành lòng, đành phải gác chuyện này sang một bên.
Trong một mối quan hệ, chỉ cần có một người chịu nhún nhường trước thì hẳn sẽ không xảy ra vấn đề gì lớn. Trong những tình huống bình thường, Nhậm Đàn Chu sẽ không tranh cãi với Quý Ngưỡng Chân. Quý Ngưỡng Chân mỗi ngày cũng mệt rã rời vì công việc, đến cuối ngày đương nhiên không còn sức mà đôi co với Nhậm Đàn Chu. Cứ như thế, hai người ở chung cũng coi như hòa thuận.
Quý Ngưỡng Chân cần cù làm việc, rất nhanh đã gặt hái được thành quả. Ba tháng đã được thăng chức tổ trưởng. Đồng nghiệp nghe tin lập tức nhao nhao đòi cậu khao một bữa, thế là tan làm mọi người kéo nhau xuống nhà hàng Nhật Bản ở tầng dưới.
Liên hoan kết thúc, Quý Ngưỡng Chân tiễn hết đồng nghiệp lên taxi xong, dựa người vào chiếc cột bên đường nghỉ ngơi chốc lát.
Trời đã vào hè, dù là buổi tối thì vẫn cực kỳ oi ả, khô nóng. Quý Ngưỡng Chân uống không ít rượu, lại phải đỡ mấy đồng nghiệp nặng như heo, cả người đều nóng bừng. Chiếc áo sơ mi trên người cũng ướt đẫm mồ hôi, lớp vải mỏng dính vào ngực và lưng. Bóng dáng cô đơn của cậu đứng bên đường quả thật rất thu hút ánh mắt người khác.
Lúc tan làm, cậu đã gọi điện cho Nhậm Đàn Chu báo hôm nay mời đồng nghiệp đi ăn, bảo anh không cần đến đón. Nhưng Nhậm Đàn Chu vẫn ngỏ ý muốn đến đón cậu sau khi liên hoan kết thúc, dặn cậu xong việc thì gọi.
Quý Ngưỡng Chân đúng là không muốn ngồi mấy chiếc taxi hôi rình này, nhưng cậu lại muốn nhanh chóng về nhà, không muốn đứng chờ ở vệ đường nữa, cậu sắp bị hun chết rồi.
Trong hai phút do dự, Quý Ngưỡng Chân đã từ chối ba lượt taxi mời chào. Cuối cùng, cậu vẫn quyết định rút điện thoại ra gọi cho Nhậm Đàn Chu.
Cậu ngồi xổm xuống, mới gõ được mấy số, trước mắt bỗng có một bóng đen phủ xuống, rồi một đôi giày thể thao màu trắng xuất hiện trong tầm mắt.
Cậu tưởng là cậu sinh viên đeo ba lô vừa đi qua quay lại, cũng không ngẩng đầu lên, hơi tức giận nói: "Không phải đã nói là tôi có đối tượng rồi sao? Đừng làm phiền tôi."
Đôi giày màu trắng hơi lùi lại nửa bước, sau đó người đó chợt ngồi xuống.
"Tổ trưởng, sao anh vẫn chưa về nhà?"
Quý Ngưỡng Chân nghe vậy mới ngẩng đầu lên, thấy là một khuôn mặt trẻ trung anh tuấn. Chính là nhân viên thực tập mới đến công ty mấy ngày trước, nghe nói là họ hàng hay con của bạn gì đó của ông chủ, còn chưa tốt nghiệp đại học. Vừa đến đã được nhét vào tổ thiết kế mỹ thuật của cậu, khá có năng lực, con người cũng rất nhiệt tình. Mới đi làm ba ngày đã mời mọi người hai lần trà chiều.
"Thật ngại quá, tôi cứ tưởng là cậu sinh viên vừa rồi..."
Trên mặt Trì Hòa luôn nở nụ cười, dáng vẻ ngoan ngoãn. Dù cao một mét chín nhưng cậu lại mang đến cho người đối diện cảm giác thân thiện, dễ gần.
"Không sao ạ tổ trưởng, anh khó chịu chỗ nào sao? Xe của em đậu ở bên kia đường, có cần em đưa anh về nhà không?"
Trì Hòa nói mình bị dị ứng rượu nên vừa nãy chỉ uống nước có ga, còn bị những đồng nghiệp khác trêu đùa là trẻ con chưa trưởng thành.
Quý Ngưỡng Chân biết người ta chỉ khách sáo thôi, nhưng cậu đang rất muốn được ngồi điều hòa, thế là làm bộ khó xử hỏi: "Nhà tôi ở Thiên Hối... liệu có tiện đường cho cậu không?"
Trì Hòa thấy cậu loạng choạng đứng dậy liền cũng đứng lên, đỡ lấy cậu rồi nhanh chóng nói: "Tiện đường tiện đường, nhà em ở ngay gần đó."
Quý Ngưỡng Chân mãn nguyện ngồi vào xe, báo địa chỉ cụ thể rồi thả mình trên ghế lái phụ hưởng thụ hơi lạnh điều hòa.
Trì Hòa chỉ mới thi bằng lái xe, kỹ thuật lái xe so với Quý Ngưỡng Chân có thể nói là kẻ tám lạng người nửa cân. Quý Ngưỡng Chân chưa được thoải mái hai phút đã bị cái kiểu lái lái dừng dừng của cậu ta làm cho mắc ói.
Nhưng dù sao người ta đã có lòng đưa mình về, Quý Ngưỡng Chân cũng không tiện nói gì. Ngược lại, Trì Hòa rất tự mình biết mình, tỏ ý xin lỗi với cậu.
Quý Ngưỡng Chân bị cậu ta gọi một câu tổ trưởng, hai câu tổ trưởng đến mức bó tay hết cách. Trong lòng quả thật cũng còn đang vui vì được thăng chức, thế là khoan dung đáp: "Không sao, giờ này đường cũng tắc, nhưng mà kỹ năng lái xe này của cậu... vẫn nên luyện thêm."
Thật ra kỹ năng lái xe của Quý Ngưỡng Chân cũng nát bét, cậu còn khá có cảm giác đồng cảm với Trì Hòa.
Khu nhà không cho xe đi vào, nhưng Quý Ngưỡng Chân hạ cửa kính để lộ mặt xong, Trì Hòa mới được lái xe đưa cậu đến dưới tầng.
"Hôm nay muộn lắm rồi, không mời cậu lên ngồi nữa nhé." Quý Ngưỡng Chân cười híp mắt vẫy tay với cậu ta, "Về sớm nghỉ ngơi đi."
Bánh xe của Trì Hòa vừa lăn bánh, cậu lập tức đi vào tòa nhà. Bên ngoài nóng như một cái nồi hấp, cậu không muốn đứng thêm dù chỉ một giây nào nữa.
Chưa đến chín giờ, cũng không tính là muộn, nhưng cậu có gan trời cũng không dám đưa một Alpha về nhà đâu.
Quý Ngưỡng Chân bước ra khỏi thang máy, cúi đầu ngửi mùi trên người mình, sau đó lấy một chai nước hoa nhỏ trong tủ ngoài cửa xịt hai nhát lên người.
Cậu quên mất cửa nhà dùng hệ thống nhận diện khuôn mặt. Xịt xong nước hoa, cậu còn đứng đợi cho mùi hương tản bớt thêm một phút, vừa định mở cửa thì cửa đã mở ra từ bên trong.