96. Thổ Lộ Giữa Sinh Tử

Sính Ác - Kim Yêu Đới

Thổ Lộ Giữa Sinh Tử

Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 96 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Điện thoại đặt sát bên tai, tiếng tút tút mỏng manh mà vang vọng trong đầu.
Cơ thể ướt đẫm mồ hôi vì cơn ác mộng đã sớm lạnh ngắt, cậu rùng mình, đôi vai khẽ run rẩy.
Đây là lần đầu tiên Thư ký Chu dập máy của Quý Ngưỡng Chân, cứ như chưa hề nhấc máy, như thể Quý Ngưỡng Chân chỉ đang độc thoại một mình.
Quý Ngưỡng Chân dụi mạnh mắt, hy vọng bản thân vẫn còn đang nằm mơ, dù có quăng cậu vào cảnh tượng kinh hoàng nhất của trò chơi nào đó cũng được, chỉ cần những gì trước mắt này không phải sự thật.
Thư ký Chu gọi lại, thông báo đã mua vé máy bay lúc sáu giờ sáng cho cậu, và sẽ đến đón cậu trước một tiếng.
Quý Ngưỡng Chân không ngủ tiếp, cũng chẳng còn tâm trí thu dọn đồ đạc, cậu ngơ ngác ngồi bên cửa sổ, trong dạ dày như có ngàn mũi dao đâm xé, đau đến mức nước mắt cứ thế tuôn rơi.
Quý Ngưỡng Chân vẫn luôn cho rằng dạ dày mình rất khỏe, nhưng hóa ra lại là cơ quan yếu ớt nhất, dễ dàng bộc lộ sự yếu đuối khi gặp áp lực quá lớn hoặc cảm xúc tiêu cực. Lúc này, cậu không biết mình đau ở đâu, có thể là dạ dày, cũng có thể là trái tim.
Thư ký Chu đến đón, cậu không mang theo vali hay túi gì, chỉ đeo một chiếc kính râm, cúi đầu ngồi vào xe.
Chuyện đã đến nước này, có giấu giếm cũng vô ích, luật sư đã có mặt, nhưng những thông tin cụ thể hơn thì với thân phận của anh ta chưa đủ tư cách để biết.
Thư ký Chu tóm tắt tình hình, sau đó nhìn Quý Ngưỡng Chân qua gương chiếu hậu, thấy những giọt nước mắt lớn như hạt đậu tí tách rơi xuống, cậu im lặng mà khóc.
Chu Án đi theo Nhậm Đàn Chu đã lâu, anh ta không thể bình luận về những vấn đề tình cảm của ông chủ, anh ta cũng đoán được nội dung di chúc của Nhậm Đàn Chu đại thể là gì. Nếu thật sự xảy ra chuyện bất trắc, người duy nhất khiến ông chủ anh ta không yên lòng, chỉ có người em trai không cùng huyết thống này.
Không chỉ Quý Ngưỡng Chân, Chu Án cũng có một đêm mất ngủ.
Cả công ty này, ngoại trừ anh ta, sẽ không có ai thay vị thiếu gia ngây thơ lo lắng những chuyện không liên quan. Mọi đau buồn và tiếc nuối đều phải tạm gác lại.
Máy bay hạ cánh xuống thành phố A vào tám giờ sáng, nắng chói chang, ánh nắng mặt trời gay gắt đến mức khiến người ta không thể mở nổi mắt.
Đến bệnh viện, ngoài hành lang đứng đầy người, có mấy người Quý Ngưỡng Chân quen mặt.
Trong đó có một người là anh ba của Nhậm Đàn Chu.
Trong số những người xuất hiện ở nơi này, người thật sự mong Nhậm Đàn Chu thoát khỏi nguy hiểm cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Quý Ngưỡng Chân vừa xuất hiện, cả hành lang gần như chìm vào im lặng trong nháy mắt.
Phòng ICU không cho phép nhiều người vào thăm. Quý Ngưỡng Chân bỗng nhiên cực kỳ bình tĩnh, theo Nhậm tam thiếu vào phòng nghỉ VIP.
Nhậm tam thiếu thấy cậu không có ý định tháo kính râm xuống, chợt cười một tiếng, "Cứ đeo kính thế à?"
Quý Ngưỡng Chân không tháo kính, giờ phút này thực sự khó mà giả vờ tươi cười với người khác. Cậu mím môi nói, "Anh ba..."
"Phản ứng này của nhóc hơi khác với tưởng tượng của anh." Nhậm tam thiếu vặn nắp chai nước lạnh đưa cho cậu, "Không phải hai người luôn không hợp nhau sao? Những chuyện vô liêm sỉ cậu ta làm trước đây anh đều nghe qua rồi. Sao hả, người sắp chết rồi mà nhóc lại không vui vẻ chút nào?"
Lời còn chưa dứt, đã hứng trọn chỗ nước lạnh mà mình vừa đưa cho Quý Ngưỡng Chân hắt vào người. Nhậm tam thiếu thấp giọng mắng một câu, biểu cảm trên mặt suýt chút nữa là không giữ được, mất một lúc mới nói: "Chân Chân đừng tức giận mà, anh ba chỉ đang nói đùa với em thôi."
Cặp kính râm kia che mất gần nửa khuôn mặt của Quý Ngưỡng Chân, nhưng vẫn có thể khiến người ta nhìn ra cậu đang rất tức giận.
"Rốt cuộc anh ấy thế nào rồi?"
"Vừa mới nói với nhóc đó thôi, cậu ta sắp chết."
Nhậm tam thiếu tháo cúc áo trên cùng, vừa lau nước trên người vừa cười nói với Quý Ngưỡng Chân: "Vốn chỉ bị đâm thôi, cầm máu rồi khâu vài mũi là xong. Mấy anh em chúng ta ai mà chưa từng trải qua?"
"Nhưng sau đó lại xảy ra tai nạn xe, Diêm Vương nhất quyết muốn đưa cậu ta đi, không đi không được."
Nhậm tam thiếu thấy môi Quý Ngưỡng Chân trắng bệch, nói tiếp: "Anh còn tưởng nhóc đã được như ý nguyện, sao lại trông chẳng vui vẻ gì vậy?"
Quý Ngưỡng Chân không nói được câu nào, cổ họng nghẹn ứ, khoang miệng đắng ngắt.
"Nghĩ thoáng ra đi."
"Nghe nói cậu ta lập di chúc từ lâu rồi. Không kết hôn cũng không có con, lại vội vàng lập di chúc. Chắc không đến mức muốn sau khi chết quyên góp hết tài sản cho viện phúc lợi chứ, em nói xem?"
Những lời nói này khiến Quý Ngưỡng Chân kiệt quệ sức lực. Cậu chỉ muốn lập tức vào xem tình trạng của Nhậm Đàn Chu ra sao. Cậu cứ tưởng mình sẽ rất để ý chuyện di chúc tài sản vớ vẩn kia, thế nhưng cậu lại không muốn nghe.
Chu Án nhìn Quý Ngưỡng Chân đi vào phòng bệnh, bản thân thì tựa vào lan can, châm một điếu thuốc. Nhậm tam thiếu thấy anh ta ủ rũ thì không nhịn được cười nhạo: "Tôi dọa thằng nhóc đó thôi, lẽ nào dọa cậu cũng sợ luôn rồi?"
Chu Án hiểu ý, châm điếu thuốc đang ngậm trên môi cho anh ta, cười khách sáo nói: "Tam gia đừng chế giễu tôi nữa."
Nhậm tam thiếu đã tốn không ít công sức lôi kéo vị thân tín của Nhậm Đàn Chu, nhưng Chu Án thật sự quá khéo léo, một mặt khéo léo từ chối, một mặt lại không làm mất lòng anh ta.
Nhậm tam thiếu tiến lên nửa bước, "Em trai tôi lập di chúc thật hả? Còn trẻ như vậy mà đầu óc có vấn đề rồi sao?"
Chu Án đứng cạnh chiếc thùng rác kim loại dụi tắt điếu thuốc còn dở, "Xin lỗi, tôi phải vào nhà vệ sinh."
Nhậm tam thiếu:...
Trong phòng bệnh, tiếng kêu của đủ loại máy theo dõi vang lên liên tục. Trên người Alpha dán đầy dây, mặt không còn chút huyết sắc, hai mắt nhắm nghiền.
Quý Ngưỡng Chân không dám chạm vào anh, sợ mình lỡ chạm vào làm rơi mất thứ gì đó, khiến anh không sống nổi.
Đây không phải lần đầu tiên Quý Ngưỡng Chân trải qua sinh ly tử biệt với người thân, nhưng cậu vẫn không thể làm quen với nó.
Đôi mắt đã sưng húp nhưng nước mắt lại bắt đầu tuôn rơi. Cậu im lặng ngồi đó khóc, vừa khóc vừa thút thít nói: "Tôi đã bảo rồi mà, làm người thì không được quá xấu xa. Tại anh bắt nạt tôi nên tôi mới nguyền rủa anh..."
"Nhưng mà tôi tha thứ cho anh lâu rồi. Dù anh không xin lỗi thì tôi cũng đã tha thứ cho anh rồi, anh sẽ không có chuyện gì đâu."
Quý Ngưỡng Chân rốt cuộc vẫn không nhịn được chạm vào tay Alpha. Thấy tay anh lạnh ngắt, bèn dùng sức xoa bóp, muốn làm bàn tay này ấm hơn một chút. Sau khi nhận ra làm vậy cũng vô dụng, Quý Ngưỡng Chân nắm chặt tay anh, ngây người, nhỏ giọng nói: "Được rồi, anh cũng đừng giận tôi nữa, mau mau khỏe lên..."
Trước đây lúc xem phim, Quý Ngưỡng Chân cảm thấy nhân vật trong đó nói lảm nhảm với người bất tỉnh thật giả tạo, dù sao cũng có nghe thấy đâu, rảnh rỗi sinh nông nổi ấy mà.
Nhưng khi đến lượt mình, cậu sợ tiếng kêu của những chiếc máy trong phòng bệnh này đột nhiên thay đổi, sợ Alpha thực sự không còn nghe được tiếng cậu nữa.
Cậu muốn nói, muốn nhanh chóng nói hết ra những lời trong lòng.
"Tôi thừa nhận là có hơi thích anh. Tuy anh là một người bạn trai có quá nhiều khuyết điểm, nhưng anh đã thành ra thế này rồi, tôi sẽ không nói anh không tốt nữa... Anh rất tốt, không có ai tốt với tôi bằng anh."
"Anh ngủ lâu lắm rồi, mau tỉnh lại đi." Quý Ngưỡng Chân nói trong bất lực, "Sau này tôi cũng sẽ đối xử tốt với anh mà."
Sáng nay Nhậm Đàn Chu đã qua cơn nguy kịch, nhưng vẫn chưa tỉnh lại. Cụ thể là khi nào mới tỉnh thì không ai dám nói chắc.
Chỉ là Quý Ngưỡng Chân không biết, Nhậm tam thiếu thấy cậu khóc lóc thảm thương quá mới nói sự thật cho cậu.
Quý Ngưỡng Chân không tin tưởng anh ta, nhưng lại hy vọng lời anh ta nói là thật.
Dằn vặt cả một đêm, cũng không thể chịu nổi sự dao động cảm xúc lớn như vậy. Quý Ngưỡng Chân vừa đứng dậy, trước mắt đã tối sầm, sau đó ngất đi.
Trớ trêu thay, hai mươi phút sau Nhậm Đàn Chu tỉnh lại.
Nhậm tam thiếu không phải là hoàn toàn vô tình với người em trai này. Dù sao cũng đích thân lặn lội đường xa đến đây, không đến nỗi chỉ để chờ anh tắt thở.
Bác sĩ và y tá kiểm tra xong, nối đuôi nhau đi ra.
Giọng nói suy yếu nhưng vẫn trầm thấp lạnh lùng của Alpha vang lên, nói Thư ký Chu liên lạc với Quý Ngưỡng Chân báo tin bình an.
Thư ký Chu không dám thở mạnh, liếc mắt sang Nhậm tam thiếu bên cạnh.
"Tốt đẹp gì chứ, bình thường chú thông minh thế mà giờ lại ngốc nghếch vậy. Chú cảm thấy chuyện này giấu được Quý Ngưỡng Chân?"
Nhậm tam thiếu cũng không muốn chọc cho người bệnh vừa tỉnh dậy tức chết, "Lão gia tử lo lắng đến mức suýt chút nữa là bay đến đây. Hiện tại đang đích thân ra tay xử lý cái đám không biết sống chết kia. Chú xem, cha ruột vẫn cứ thương con trai nhỏ nhất mà."
Ai muốn nghe mấy lời này của anh ta chứ.
Nhậm Đàn Chu vừa đi một vòng trước Quỷ Môn Quan trở về, trong đầu lướt qua từng chuyện một, bỗng nhiên hỏi: "Quý Ngưỡng Chân đâu?"
Nhậm tam thiếu không hề kiêng nể mà châm thuốc trong phòng bệnh, "... Đang ngủ. Biết chú sắp không ổn nên người ta đến đây từ sớm, mệt rồi thì đi ngủ thôi."
Nhậm Đàn Chu nhắm mắt, không muốn tiếp chuyện người này.
Thư ký Chu kịp thời xen vào: "Bác sĩ nói Nhậm tổng cần tĩnh dưỡng."
Nếu anh ta còn không đi nữa, e là sẽ chọc tức chết người ta mất. Lẽ nào anh ta không tự nhận ra sao?
Trước khi Nhậm tam thiếu đi còn ở trước mặt Nhậm Đàn Chu quăng một chiếc USB cho Chu Án, "Thư ký Chu, đây là thứ tốt, không cần cảm ơn."
Chu Án không hiểu mô tê gì, hiện tại cũng không có máy tính nên tạm cất đi.
--- Lời tác giả ---
Nhóc con kiêu ngạo chỉ biết lén lút bày tỏ tình cảm...
--
Anh ba: Hai người này cũng tình cảm ra phết nhỉ? Đứa nào đồn nhảm là ngày nào cũng cãi nhau vậy hả? *vung gậy*