Sính Ác - Kim Yêu Đới
Cái Cớ Trừ Lương Và Cơn Thịnh Nộ Của Nhậm Tổng
Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 97 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quý Ngưỡng Chân hôn mê một lúc lâu, sau khi được uống một chai nước, đến tối mới tỉnh lại nhưng vẫn còn mơ màng.
Thư ký Chu báo cáo tình hình hiện tại của Nhậm Đàn Chu cho cậu. Anh ta cứ nghĩ cậu sẽ lập tức lên thăm, ai ngờ Quý Ngưỡng Chân chỉ vui vẻ một lúc rồi lại uể oải nói: "Anh đặt vé máy bay giúp tôi với, tôi quên chưa xin nghỉ phép ở công ty, giờ về còn kịp điểm danh... Chắc sẽ không bị trừ lương đâu."
Suy nghĩ của Quý Ngưỡng Chân thật sự rất đơn giản. Thư ký Chu nghĩ rằng hôm nay cậu đã quá mệt mỏi, nếu còn vác theo đôi mắt thâm quầng đến công ty chắc chắn sẽ bị đồng nghiệp bàn tán. Vì thế, anh ta đề nghị cậu ở lại bệnh viện nghỉ ngơi: "Nếu thiếu gia không thích ở đây, tôi có thể đặt khách sạn cho cậu nhé."
Đó vốn là sắp xếp ổn thỏa nhất, nhưng Quý Ngưỡng Chân vẫn không đồng ý, cứ nằng nặc đòi về Diêm Kinh một cách cuống quýt.
Sợ bị trừ lương chỉ là cái cớ, giả đến mức không thể giả hơn được nữa.
Thư ký Chu không biết cậu không muốn hay thật sự đã quên mất, liền nhắc cậu có muốn lên chào Nhậm tổng một tiếng không: "Nhậm tổng vừa đi một vòng dưới Quỷ Môn Quan, khó khăn lắm mới giữ được cái mạng, người ngài ấy muốn gặp nhất bây giờ chính là cậu."
Nếu Quý Ngưỡng Chân cứ thế bỏ đi...
Thư ký Chu thật sự không dám nghĩ tiếp nữa.
Sắc mặt Quý Ngưỡng Chân thay đổi liên tục. Cậu không quay đầu lại mà nhanh chóng ngồi vào xe, trước khi đi còn hạ cửa kính xuống nói với thư ký Chu: "Anh đã nói mấy ngày nữa anh ấy sẽ về Diêm Kinh mà, đến lúc đó tôi sẽ đến thăm."
Chu Án không biết phải truyền lời thế nào cho ông chủ của mình. Ai lại nỡ lòng nào nói với người vừa thoát chết khỏi tay Diêm Vương rằng bạn trai ngài vừa ngủ dậy đã bỏ đi, vì không muốn bị trừ lương nên vội vã về công ty quẹt thẻ, mong ngài thông cảm?
Thế này khác gì nói chia tay đâu chứ?
Nếu anh ta thật sự nói ra, chưa biết chừng bản thân cũng sẽ phải cuốn gói mà biến mất.
Hơn nửa số người từ Diêm Kinh đến đã rời đi. Ai cũng có thể đi, và ai đi cũng không khiến ông chủ bận tâm.
Nhưng Quý Ngưỡng Chân lại là người đáng lẽ ra nên ở lại nhất.
Thư ký Chu đi đi lại lại trước cửa phòng bệnh của ông chủ nửa tiếng đồng hồ, nghĩ mãi không ra, càng không dám cứ thế mà vào mà không chuẩn bị gì.
Vào rồi thì biết nói gì đây?
Mãi đến khi y tá đi vào đưa thuốc, anh ta mới bất đắc dĩ đi theo vào.
Hiện tại Nhậm Đàn Chu hành động bất tiện, bác sĩ cũng không cho anh xuống giường, để tránh làm rách vết thương.
Anh thấy thư ký Chu đi vào một mình, còn liếc ra cửa thêm mấy lần, không tự nhiên cho lắm mà ho khan hai tiếng.
Uống thuốc xong, Thư ký Chu nói không làm phiền anh nghỉ ngơi nữa, đang định ra ngoài thì bị gọi lại.
Alpha không dán miếng ức chế, nhờ vậy mà trong phòng chẳng cần bật máy lạnh, bởi không khí đã lạnh đến mức khiến tóc gáy dựng đứng.
"Cậu không biết tôi muốn hỏi cái gì sao?" Nhậm Đàn Chu hơi nhíu mày, nhịn rồi lại nhịn: "Vừa rồi không phải đã cho người truyền lời, bảo em ấy tỉnh thì cậu mới phải xuống đây à?"
Tuy không nói thẳng ra, nhưng đã rõ ràng lắm rồi.
Anh tỉnh rồi nhưng vì sao người vẫn chưa đến, bây giờ người đang ở đâu?
Cái này còn cần hỏi sao?
Thư ký Chu không thể lộ vẻ quá khó xử, lựa lời một hồi mới đáp: "Nhậm tổng, công ty của Quý thiếu gia có việc gấp, khó khăn lắm mới liên lạc được với cậu ấy. Cậu ấy cũng không tiện chờ ở đây lâu nên đã đặt vé máy bay sớm nhất để quay về rồi."
Ở đây không có người khác, Nhậm Đàn Chu cũng lười giả vờ, cười lạnh nói: "Thời gian lên đây nhìn tôi một cái cũng không có, đúng là tận tâm với công việc thật."
Thư ký Chu đã định sẽ im lặng mặc kệ ông chủ nói gì, nhưng nhớ đến đôi mắt đỏ ửng của Quý Ngưỡng Chân, vẫn không nhịn được mà biện hộ thay cho cậu: "Quý thiếu gia rất quan tâm ngài. Lúc đến đây, hai mắt cậu ấy đã sưng đỏ, lúc ngồi máy bay cũng khóc suốt. Nếu không phải vì có việc gấp thật thì nhất định cậu ấy sẽ ở lại chăm sóc cho ngài."
Người khi bị bệnh luôn nhạy cảm hơn bình thường. Lúc Alpha cần có Beta bầu bạn nhất thì cậu lại bỏ đi, đổi lại là ai cũng sẽ không vui nổi.
Nhậm Đàn Chu cầm chiếc chén trong tay, muốn ném đi nhưng lại thôi. Một mặt anh cảm thấy bực bội khó chịu, nghe xong lời này cũng chẳng vớt vát được gì. Dù sao, một con mèo hay con chó chết đi cậu ta cũng có thể buồn bã một thời gian, huống chi là người chứ.
"Quý thiếu gia còn nói, chờ ngài chuyển viện về Diêm Kinh nhất định sẽ đến thăm."
"Vậy giờ cậu làm thủ tục chuyển viện cho tôi luôn đi."
Thư ký Chu: ?
"Nhậm tổng, bác sĩ đề nghị..."
"Bây giờ làm ngay."
...
Quý Ngưỡng Chân xuống máy bay không vội vã về công ty điểm danh như lúc trước đã nói, mà cứ thế về thẳng nhà.
Cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt rã rời.
Nguyên nhân trốn tránh gặp Nhậm Đàn Chu rất phức tạp, nhưng nguyên nhân trực tiếp nhất là cậu không muốn để Nhậm Đàn Chu thấy đôi mắt sưng vù của mình. Nếu thế, Nhậm Đàn Chu sẽ biết cậu đã vì anh mà khóc hết nước mắt. Nghĩ đến thôi, cậu đã muốn sụp đổ rồi.
Kỹ thuật chữa bệnh của thành phố A rất tốt. Bác sĩ đã nói anh không sao thì nhất định sẽ không sao. Đi thăm cũng chẳng giúp anh hồi phục nhanh hơn được, vẫn là không cần tốn công vô ích.
Thôi thì mai gửi cho anh một tin nhắn thăm hỏi là xong.
Nhậm Đàn Chu giận đến mức thức trắng cả đêm.
Suy nghĩ của Quý Ngưỡng Chân thật sự rất khó hiểu. Người biết sẽ nói hai người đang hẹn hò yêu đương, người không biết có khi còn tưởng hai người có giao dịch gì đó không thể công khai.
Nếu là quang minh chính đại, làm gì có ai hành xử như Quý Ngưỡng Chân chứ?
Nghĩ không ra, thật sự nghĩ không ra.
Sáng hôm sau, bác sĩ điều trị thông qua sổ ghi chép phát hiện cả đêm anh không ngủ thì rất kinh ngạc, còn hỏi đùa: "Xem ra Nhậm tổng rất có tinh thần."
"Rất có tinh thần?" Nhậm Đàn Chu mặt không đổi sắc nói: "Vết thương đau quá nên không ngủ được."
Y tá trực đêm đứng bên cạnh bị bác sĩ liếc một cái, nhất thời sau lưng ướt đẫm mồ hôi, lắc đầu tỏ ý mình không biết.
"Không liên quan đến anh ta, tôi không gọi anh ta."
"Làm nhanh thủ tục chuyển viện cho tôi, muộn nhất là sáng mai tôi phải về Diêm Kinh."
Nhậm Đàn Chu nhất định muốn chuyển viện, phía bệnh viện chỉ đành nghĩ cách. Cũng may là không quá thời gian quy định, thủ tục chuyển viện thuận lợi được làm xong.
Dù sao vị này cũng không phải bệnh nhân tầm thường. Thế lực của tập đoàn Nhậm thị ở thành phố A càng không thể khinh thường. Hai năm nay, tập đoàn được chú trọng đầu tư, thu mua lại một loạt xí nghiệp lớn nhỏ, ông chủ nhỏ đã có lời, làm gì có ai không dám nghe theo.
Nhậm Đàn Chu vốn đã có tâm trạng tệ sẵn, mười phút trước khi lên máy bay còn bị đả kích thêm một lần nữa.
Bởi vì nhận được tin nhắn của Quý Ngưỡng Chân.
Quý Ngưỡng Chân: [Buổi sáng tốt lành, chúc anh sớm hồi phục nha *hoa hồng.jpg*]
Thà cậu cứ lặn tăm đi cho rồi, đằng này lại tự nhiên gửi cho anh một tin nhắn khách sáo như vậy. Nhậm Đàn Chu suýt nữa thì bị cậu chọc cho tức đến hộc máu.
Nhậm Đàn Chu càng đọc càng bực mình, đặc biệt là cái biểu tượng hoa hồng kia của Weixin, vừa cổ lỗ sĩ vừa như đang chế giễu anh.
Lẽ nào anh chỉ là một người bạn hay đồng nghiệp chẳng mấy quan trọng nào đó của cậu?
Nhậm Đàn Chu không nhịn được nữa, gọi điện thoại thẳng lại cho cậu.
Lúc này, Quý Ngưỡng Chân vừa đến văn phòng, ngồi xuống chuẩn bị mở máy tính thì chuông điện thoại vang lên. Chiếc điện thoại bỗng biến thành củ khoai nóng bỏng tay.
Sao anh ấy lại dậy sớm thế.
Duỗi cổ cũng là một nhát dao, rụt cổ cũng là một nhát dao. Quý Ngưỡng Chân lặng lẽ bấm nghe: "Alo?"
Nhậm Đàn Chu không nói gì, chỉ cười một tiếng. Nhưng chỉ cần không phải kẻ ngốc thì đều có thể nghe ra ý cười chẳng hề vui vẻ của anh.
"Quý Ngưỡng Chân, lâu như vậy rồi mà em chỉ gửi được cho anh một cái tin nhắn cụt lủn như thế này thôi sao?"
Quý Ngưỡng Chân: "Tôi..."
Thật ra Quý Ngưỡng Chân cũng đã phải đắn đo rất lâu mới gửi được tin nhắn đó đi.
Gửi rồi ít nhất cũng đã thể hiện sự quan tâm của cậu.
Nếu không gửi tin nào, Nhậm Đàn Chu nhất định sẽ nói: "Quý Ngưỡng Chân, lâu như vậy rồi mà em không gửi nổi một tin nhắn cho anh sao?"
Miệng mọc trên người ai thì người đó nói, nói kiểu gì cũng được.
"Có phải sáng nay lúc em đang ăn sáng bỗng nhiên nhớ ra mình còn có một tên bạn trai đang nằm viện, bèn thử gửi đi một tin nhắn xem đã chết chưa không?"
Sức công kích quá mạnh mẽ, Quý Ngưỡng Chân bị chất vấn đến mức không dám thở mạnh, cầm điện thoại mà ngồi như một con cún cụp đuôi trong văn phòng.
Chờ Nhậm Đàn Chu nói xong, cậu mới lắp bắp tiếp lời: "Ai da, nghe giọng nói mạnh mẽ của anh này, hồi phục không tệ nhỉ..."
Nhậm Đàn Chu hừ lạnh một tiếng.
"Hôm đó tôi thật sự có việc gấp..."
Nhậm Đàn Chu: "Em nghĩ anh là thằng ngốc à?"
Quý Ngưỡng Chân có tật giật mình, lại không chịu nổi khi bị anh mắng, ngượng ngùng nói: "Cái đó... Hai phút nữa tôi phải đi họp rồi, nói qua điện thoại không rõ ràng được. Chờ anh về rồi chúng ta nói tiếp nhé, tôi cúp máy trước, anh nghỉ ngơi đi."
Vết thương trên người Nhậm Đàn Chu không quan trọng, phần não có vấn đề gì hay không mới là quan trọng. Nếu không thì cũng không đến mức mấy ngày mới tỉnh lại.
Quý Ngưỡng Chân sau đó biết được tin Nhậm Đàn Chu đã về Diêm Kinh từ chỗ thư ký Chu. Người này còn chu đáo gửi địa chỉ bệnh viện cho cậu. Cậu cứ tưởng ít nhất sẽ trì hoãn được thêm một tuần, không ngờ lại nhanh như vậy.
Buổi tối tan làm, Quý Ngưỡng Chân đến thẳng bệnh viện. Trước khi vào, cậu còn mua một giỏ trái cây tươi và một bó hoa ngoài cổng.
Thư ký Chu thấy cậu xách theo đồ bèn nhanh nhẹn đi tới nhận lấy giỏ trái cây nặng trịch trong tay cậu: "Nhậm tổng vừa nói muốn ăn nho xong, thật đúng là khéo quá."