Sính Ác - Kim Yêu Đới
Chương 98: Ánh Đèn Tắt, Tình Cảm Sâu Sắc
Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 98 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quý Ngưỡng Chân bước vào phòng bệnh, Nhậm Đàn Chu đang chuyên tâm xem tài liệu, không hề để ý ngoài thư ký Chu còn có thêm người khác." Từ khóa: Chuyên tâm xem tài liệu.
Thấy anh không ngẩng đầu, Quý Ngưỡng Chân bèn nhẹ nhàng đi vào phòng vệ sinh, lấy chùm nho ra rửa.
Thư ký Chu cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ dọn dẹp những tập giấy tờ trên giường.
Khi Nhậm Đàn Chu đang ký tên, một bàn tay ướt sũng đưa tới, trong lòng bàn tay là một quả nho xanh tròn mọng.
Nhìn kỹ hơn, anh thấy nốt ruồi đỏ trên cổ tay, không cần ngẩng đầu cũng biết là ai.
"Bỏ ra."
Nhậm Đàn Chu không liếc tới quả nho thêm một lần nào nữa, tiếp tục chú tâm đọc tài liệu. "Tôi không cần biết đám quản lý dự án kia đã dùng quan hệ gì để leo lên vị trí đó, tập đoàn không nuôi người ăn không ngồi rồi, không làm được việc thì cút về chỗ cũ, ai đến xin xỏ cũng vô ích."
Chuyện này chẳng phải đã nói một lần rồi sao.
Thư ký Chu gấp tập tài liệu lại, đáp 'vâng' một tiếng, do dự hai giây rồi hỏi: "Nhậm tổng, vậy tôi mang chỗ tài liệu đã ký này về công ty trước nhé?"
Quý Ngưỡng Chân thấy họ đang bàn chuyện công việc, bèn ngoan ngoãn rụt tay về, im lặng đứng cạnh giường.
Thư ký Chu đợi mười giây không thấy anh trả lời, ngầm hiểu anh đã đồng ý, bèn lập tức cầm đồ rời đi.
Trong chớp mắt, chỉ còn lại hai người họ.
Phòng bệnh VIP của bệnh viện tư nhân quả thật được thiết kế rất tỉ mỉ, thoạt nhìn đồ dùng còn xa hoa hơn cả nhà của một gia đình bình thường. Chỉ riêng chiếc giường Nhậm Đàn Chu đang nằm thôi, sự thoải mái và rộng rãi miễn bàn, thậm chí có thể nói là rộng quá mức cần thiết.
Quý Ngưỡng Chân bị bỏ mặc ở một bên năm phút bắt đầu mất kiên nhẫn, bèn nhét luôn quả nho đã lột vỏ sắp khô héo vào miệng.
Cùng lúc đó, chiếc bút trong tay Nhậm Đàn Chu gõ mạnh một cái lên tập tài liệu.
"Thư ký Chu nói anh muốn ăn cái này, tôi rửa cho anh rồi mà anh lại không ăn." Quý Ngưỡng Chân cẩn thận dò xét anh. "Ngọt lắm, anh có muốn ăn không? Tôi bóc cho anh một quả nữa nhé?"
Vẻ mặt Nhậm Đàn Chu vẫn không đổi, lạnh lùng như tờ.
Đĩa nho cậu rửa quả nào cũng to tròn, không tìm ra khuyết điểm, nhưng cũng chẳng biết quả nào ngọt hơn quả nào.
Quý Ngưỡng Chân bèn vặt bừa một quả rồi bóc vỏ, tay dính nước nho nhớp nháp cũng không bận tâm. Cậu quỳ một gối lên đệm rồi tiến đến gần Nhậm Đàn Chu, "Muốn ăn thì cứ ăn đi, đừng vì giận tôi mà không ăn."
Nhậm Đàn Chu rõ ràng chưa hề nói câu này.
"Bỏ..."
Nhậm Đàn Chu vừa hé miệng, quả nho ngọt lịm đã được nhét vào, nhổ ra không được mà nuốt vào cũng không xong.
Quý Ngưỡng Chân chớp chớp mắt nhìn anh, rồi lấy mất cây bút trong tay anh. "Anh vẫn còn đang nằm viện đấy, đừng có vất vả quá mức như thế chứ. Kiếm được nhiều tiền hơn cũng chẳng có ích gì cho cơ thể đâu."
Nhậm Đàn Chu ăn xong quả nho, lại nhìn dáng vẻ cố gắng lấy lòng của Quý Ngưỡng Chân, vẻ mặt mới dịu đi đôi chút.
"Em mà lại nói được mấy lời này cơ à."
Quý Ngưỡng Chân sao có thể không hiểu ý mỉa mai của anh, nhưng cũng không dám tức giận. Cậu vẫn cười hì hì nói: "Tôi mới cảm ngộ ra được đó thôi."
"Anh còn tưởng em tận tâm với công việc lắm, đến nỗi bạn trai nằm viện cũng chẳng thèm quan tâm."
Nhậm Đàn Chu nhớ lại chuyện này là thấy bực bội. Tâm trạng vừa tốt hơn chút lại tệ đi, anh cười lạnh: "Thôi bỏ đi."
Quý Ngưỡng Chân thừa nhận chuyện này cậu không đúng, nhưng khi đó trong đầu cậu rất hỗn loạn. Đối mặt với Alpha hôn mê bất tỉnh mà cậu còn khó mở lời, hiện tại đối diện với Nhậm Đàn Chu tỉnh táo, cậu sợ không giấu được tâm tư nhỏ bé của mình lâu nữa.
Beta lại cúi đầu bóc một quả nho, "Anh còn muốn ăn nữa không..."
"Ai muốn ăn thứ này?" Nhậm Đàn Chu thấy cậu không nói nổi một câu dễ nghe, bực bội đến mức khó chịu khắp người. "Không ăn nữa."
"Được rồi."
Quý Ngưỡng Chân chưa bao giờ phải chịu uất ức đến thế. Cố gắng vẫy đuôi lấy lòng một người mặt lạnh, đúng là muốn lấy mạng cậu mà.
Mũi cậu cay xè, cúi mắt nói: "Không ăn thì thôi, buổi tối ăn nhiều trái cây cũng không tốt lắm."
Tấn công không thành đành rút lui.
"Muộn rồi, anh nghỉ ngơi sớm đi, tôi về trước đây..." Quý Ngưỡng Chân nói xong thì đứng dậy. Cậu ngẩng đầu nhìn quanh một lượt, ngốc nghếch hỏi: "Có cần tôi tắt đèn giúp anh không? Công tắc đèn trong phòng anh ở đâu thế, sao tôi không thấy nhỉ."
Nhậm Đàn Chu cảm thấy cậu cho rằng bây giờ anh không làm gì được cậu, không vui thì muốn phủi tay bỏ đi. "Trời còn chưa tối mà em đã vội vàng về đâu? Lẽ nào tối nay còn hẹn ai?"
"Em cố tình đến đây chọc tức anh có đúng không."
Trời đã sắp tối đen rồi.
Quý Ngưỡng Chân đi về phía tường, nhìn thấy một bảng điều khiển giống như công tắc. Cậu không chắc chắn lắm, bèn đưa tay ra ấn một cái.
Căn phòng thoáng chốc tối sầm, hiệu ứng thị giác bất ngờ khiến người ta giật mình.
Quý Ngưỡng Chân nghe những lời của Alpha vốn đã thấy uất ức. Rõ ràng cậu đến để làm hòa, nhưng Alpha cứ hung dữ với cậu mãi, dáng vẻ như không hề muốn hòa hợp với cậu.
Người trưởng thành mà, nói mấy lời 'tôi sai rồi xin anh tha thứ cho tôi' không dễ dàng như vậy. Lại cứ không chịu xuống nước với nhau, ai mà chịu nổi cơ chứ.
Quý Ngưỡng Chân đứng áp vào tường, bỗng thấy may mắn vì đã vô tình tắt mất đèn. Trong bóng tối thế này, Nhậm Đàn Chu sẽ không thấy dáng vẻ túng quẫn của cậu.
"Đến đây chọc anh tức chết xong thì phủi tay bỏ đi sao?" Giọng điệu của Nhậm Đàn Chu không còn lạnh lùng cứng rắn như vừa rồi. "Quý Ngưỡng Chân, chẳng có ai biết bắt nạt người khác giỏi bằng em đâu."
Quý Ngưỡng Chân rất oan uổng, thế này mà là bắt nạt sao.
Thế thì mấy người đâm anh lại càng quá đáng hơn à?
"Xin lỗi, được chưa..."
Không có tiếng đáp lại.
Quý Ngưỡng Chân chẳng còn cách nào, lại thử hỏi: "Không thì anh muốn thế nào đây? Hay là chờ anh khỏe rồi, tôi cho anh đánh một cái nhé?"
Alpha giận đến mức bật cười. "Kiếp trước em là con heo chắc."
Ngốc chết đi được.
Quý Ngưỡng Chân nghe thấy anh cười, hít sâu mấy lần. "Anh mắng đi, tôi không giận đâu."
"Em qua đây."
Quý Ngưỡng Chân không bật đèn lại, cứ thế mà lần mò đi qua. Cậu đi rất chậm, miệng than thở: "Tôi đã bảo chờ anh khỏe lại sẽ cho anh đánh rồi mà, anh đây là muốn làm gì?"
Cậu lề mề đi đến cạnh giường. "Tôi có phải lên đó không?"
Nhậm Đàn Chu: "Đừng có hỏi câu ngu ngốc như thế."
"Ò."
Quý Ngưỡng Chân tháo giày, chậm như rùa nhích đến cạnh Nhậm Đàn Chu.
"Chăn ở đâu thế."
Bởi vì pheromone mang đến ảo giác lạnh, nằm cạnh Nhậm Đàn Chu dường như sẽ lạnh hơn chỗ khác một ít. Hơn nữa, Quý Ngưỡng Chân cứ lên giường là lại theo bản năng muốn đắp chăn. Cậu vừa xê dịch hai cái đã bị Nhậm Đàn Chu kéo vào lòng.
Quý Ngưỡng Chân thoáng chốc cứng đờ, không dám lộn xộn, cả người cũng im lặng.
Cậu có thể cảm nhận được hơi ấm trên người Nhậm Đàn Chu, khác hẳn với cái lạnh lẽo của ngày hôm đó. Vừa nghĩ đến đây, cậu lập tức cắt đứt chuỗi ký ức tan vỡ kia, ôm chặt lấy cánh tay của Alpha, hệt như bèo dạt mây trôi.
Một phút trước còn căng thẳng như dây đàn, chớp mắt một cái đã quấn quýt bên nhau trên giường.
Quý Ngưỡng Chân hiểu anh bị thương nên tâm trạng không tốt. Cậu rất muốn dỗ dành anh, nhưng bản thân lại không biết cách dỗ dành người khác, thế là trong lòng bắt đầu bồn chồn không yên.
"Người anh ấm."
Cậu bỗng nhiên buột miệng nói ra câu đó, Nhậm Đàn Chu nghe mà chẳng hiểu ra làm sao.
Quý Ngưỡng Chân nhẹ nhàng sờ sờ chỗ quấn băng, muốn chọc nhưng lại thôi. "Đáng thương quá, còn đau không..."
Nhậm Đàn Chu nghe cậu hỏi câu này, cơn giận lớn đến mấy cũng thoáng chốc tiêu tan.
"Giờ mới thấy anh đáng thương?" Anh vẫn dùng cái giọng điệu cà khịa lúc trước mà tiếp chuyện cậu: "Cũng chẳng phải chỉ xước xát ngoài da, nói không đau là không đau nữa."
Có bóng đêm tối tăm che giấu, dường như nói chuyện gì cũng trở nên thích hợp.
Nhậm Đàn Chu rất muốn nói cho Quý Ngưỡng Chân biết, nhìn thấy cậu rồi, vết thương trên người không còn đau như trước nữa. Ở bên người mình thích chính là như vậy, không cần thuốc giảm đau cũng tốt hơn nhiều lắm. Cho nên, nếu ngày nào Quý Ngưỡng Chân cũng đến, có thể ở lại lâu một chút thì tốt, tốt nhất là như lúc này đây.
"Tối nay ở lại đi."
Giọng nói trầm thấp đầy từ tính của Nhậm Đàn Chu rót vào tai cậu. Quý Ngưỡng Chân không nhịn được sờ sờ lên tai, do dự nói: "Liệu có làm phiền anh nghỉ ngơi không..."
"Tôi sợ lúc ngủ không may động vào vết thương của anh." Quý Ngưỡng Chân lo lắng chuyện này không phải là không có lý. Alpha trước đây oai phong lẫm liệt, lúc này còn không chịu nổi một cú đánh của cậu. "Mai hết giờ làm tôi lại đến thăm anh nha? Tan làm là tôi đến ngay, mang đồ ăn ngon cho anh."
Nhậm Đàn Chu: ...
Quý Ngưỡng Chân ở lại bệnh viện đến hơn chín giờ. Nếu không thể ở lại thì Nhậm Đàn Chu cũng không muốn cậu phải ở lại lâu, về sớm nghỉ ngơi sớm.
Giờ này Nhậm Đàn Chu chưa ngủ. Vừa cầm điện thoại lên thì thư ký Chu gửi đến một tin nhắn.
Hôm nay thư ký Chu về nhà cất quần áo, tìm thấy chiếc USB mà Nhậm tam thiếu đưa cho trong túi, mới nhớ ra mình còn chưa xem nội dung bên trong.
Vừa xem xong, anh lập tức gửi cho Nhậm Đàn Chu.
Đây là thứ tốt, phải để anh xem sớm mới được.