Sinh Cục Cưng Cho Bạo Quân Phản Diện Rồi Phải Làm Sao Đây?
Thái Hậu và những bí mật hậu cung
Sinh Cục Cưng Cho Bạo Quân Phản Diện Rồi Phải Làm Sao Đây? thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cấp bậc trong hậu cung phân chia rất nghiêm ngặt, điều này khiến người dân thường không thể tưởng tượng nổi.
Phi tần trong hậu cung nếu chưa được hoàng đế cho phép thì không thể xuất cung, kể cả mẹ đẻ muốn vào thăm cũng phải có sự đồng ý của hoàng đế. Bởi vậy, ai bước chân vào hậu cung coi như gắn bó suốt đời với nơi này.
Chỉ có Thái Hậu và Hoàng Hậu là có thể tự do ra vào cung.
Hiện tại, Hoàng Hậu đang được hoàng đế sủng ái. Bà ta đang tìm mọi cách để mở đường cho con trai trưởng nối ngôi, chắc chắn không có thời gian để ra ngoài cung.
Vậy nên, người duy nhất có thể ra ngoài chỉ còn lại Thái Hậu.
Mặc dù trong cốt truyện gốc, Thái Hậu không xuất hiện nhiều, nhưng một người phụ nữ nắm giữ quyền lực như vậy trong hậu cung chắc chắn không phải là kẻ tầm thường.
Suốt đời bà không sinh được đứa con nào, nhưng lại đưa hoàng đế hiện tại lên ngôi. Điều đó chứng tỏ bà là người vô cùng cao minh.
Tiếc thay, sau khi hoàng đế lên ngôi, việc đầu tiên ông làm là tước bỏ hết quyền lực của Thái Hậu, khiến bà vô cùng thất vọng. Chính vì thế, dù sau này các hoàng tử tranh giành vương vị quyết liệt, bà cũng chỉ đứng nhìn mà không hề can thiệp.
Khi Vũ Văn Mân đốt cung Tử Thần, Thái Hậu đã đến hành cung ở Giang Nam để an hưởng tuổi già.
Thật sự là Thái Hậu sao?
Lục Hàm Chi không dám khẳng định, nhưng cậu cảm thấy rằng mọi việc có vẻ thuận lợi hơn là bất lợi.
Vì thế, khi giao hàng, cậu còn tặng thêm cho vị thái giám kia một bánh xà phòng do chính tay mình chế tạo.
Đây không phải là xà phòng sản xuất hàng loạt do công nhân làm, mà là sản phẩm cậu cẩn thận chọn lựa nguyên liệu, kết hợp các loại tinh dầu từ không gian tinh thần để tạo nên. Ban đầu, cậu định bán với giá cao, nếu thành công thì lợi nhuận thu được sẽ vô cùng lớn.
Dù đối phương có thể không phải là Thái Hậu mà là Hoàng Hậu, việc lấy lòng bà cũng không mang lại nhiều lợi ích, nhưng cũng không thiệt hại gì.
Lục Hàm Chi trao cho thái giám một thỏi vàng, cười nhẹ nói: “Sau này nếu ngài có nhu cầu gì, cứ đến cửa hàng nhỏ của tôi. Hàm Ký Hương Phường có chi nhánh ở cả đại lộ đông và tây trong kinh thành, chỉ cần nhắc đến tên Lục Hàm Chi, nhất định sẽ được ưu đãi đặc biệt.”
Vị thái giám già cười híp mắt: “Ôi chao, cậu bé này làm ăn quá khéo léo! Cảm ơn nhé! Nếu chủ nhân của tôi dùng sản phẩm tốt, chắc chắn cậu bé sẽ được lợi không ít!”
Lục Hàm Chi cảm tạ rồi tiễn vị thái giám ra về.
Hôm nay trời mưa lớn, tiết trời đã bước vào hè, càng ngày càng nóng nực. Lục Hàm Chi có làn da non mịn, không chịu được cái nóng nên quyết định về nhà sớm.
Ngày mai là sinh nhật của mẹ, chắc chắn sẽ là một ngày “đấu tranh sinh tồn”. Ngày mai đi, chắc chắn sẽ bị một vài người dè bỉu.
Không chỉ mình cậu, ngay cả Nhị ca của cậu cũng sẽ bị đám hoàng thân quốc thích chê cười. Lục Húc Chi vốn thân cận với Đại hoàng tử, giờ Đại hoàng tử gặp chuyện, Đỗ di nương thông gia với Thái Tử, chắc ả sẽ lại khoe khoang một trận.
Nghĩ đến điều đó, Lục Hàm Chi cảm thấy đau đầu, nhưng Vũ Văn Mân và Đại hoàng tử lại như đã quen thuộc với nhà cậu đến mức nghiện, chẳng có ý định rời đi.
Là chủ nhà, Lục Hàm Chi bắt đầu muốn đuổi họ đi. Nhưng bên kia là hai vị hoàng tử, trong đó còn có một người là vị bạo quân tương lai sẽ tạo phản, cậu không dám động thủ.
Haizzz, đây đúng là một quả bom hẹn giờ, chỉ chờ nổ thôi.
Dù hai người kia chưa bị bắt về, và khả năng được xóa tội vẫn còn cao, nhưng tội chứa chấp tội phạm truy nã của cậu đã là sự thật.
Dù thế nào, cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn.
Hôm nay, ngày khai trương của Hàm Ký Hương Phường cũng là sinh nhật của Lục phu nhân.
Dòng họ Lục đã trải qua nhiều thế hệ làm hoàng thương, tuy không nắm quyền lực nhưng lại kiểm soát mạch máu kinh tế của Đại Chiêu. Gia tài của họ Lục đồ sộ đến mức ngay cả hoàng đế cũng không rõ. Nhưng nếu có người trong gia tộc làm quan, chắc chắn mạch máu ấy sẽ rơi vào tay hoàng đế, không thể làm nên chuyện lớn được.
Lục phu nhân được phong tước Cáo mệnh, không ít quan lại trong kinh thành đã tới chúc mừng. Sự náo nhiệt của nhà họ Lục lúc này cũng khiến không ít quý nhân trong kinh nhận ra. Dù chuyện Lục Hàm Chi sinh con đã bị giấu kín, nhưng lời đồn vẫn lan truyền trong kinh thành.
Lục phu nhân thừa biết ai là người đã truyền tin.
Mấy ngày nay, Đỗ di nương vênh váo tận trời, chỉ vì Lục Hạo Chi đã kể cho ả chuyện mình được thị tẩm.
Tiểu lang quân rất dễ thụ thai, ả còn đang mong chờ sinh được con trai nối dõi cho hoàng gia. Nếu Lục Hạo Chi sinh được trưởng tôn, có khi Đỗ di nương sẽ vui tới mức vểnh đuôi tận trời.
Đến lúc đó, Lục Hạo Chi sẽ “mẹ quý nhờ con”, không chừng Đỗ di nương sẽ được phong tước Cáo mệnh. Sau mười mấy năm bị đè đầu, mắt thấy mình sắp được thoát khỏi cảnh đó, làm sao ả không vui được chứ?
Hôm nay, Lục Hàm Chi dậy rất sớm, chuẩn bị khá nhiều quà cho Lục phu nhân.
Trước khi đi, cậu dặn Cầm Sắt và bà vú A Mãn chăm sóc A Thiền cẩn thận. Bé A Thiền đã bắt đầu có cảm ứng với thế giới bên ngoài. Lục Hàm Chi vừa chọc bé, nhóc con đã cười ngặt nghẽo.
Lúc này, Thiền béo vừa tỉnh giấc, ngóc đầu dậy nằm trên giường, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào con hổ bằng vải trước mặt. Chân của Thiền béo ngọ nguậy, có lẽ đang muốn tiến về phía trước. Nhưng vì béo quá nên không nhúc nhích được, miệng méo xệch, “oa” một tiếng khóc.
Lục Hàm Chi định ra ngoài nhưng quay lại, nhét con hổ vải vào trong ngực bé. Thiền béo được như ý bèn ôm hổ vải nằm xuống, lập tức nhét tai hổ vào miệng.
Lục Hàm Chi:...
Địch! Thằng nhóc này đúng là thúi! Cái gì cũng nhét vào miệng được?
Nhưng trẻ nhỏ ở tuổi này có thói quen nhét bất cứ thứ gì vào miệng, không chỉ mất vệ sinh mà còn nguy hiểm.
Nếu có núm vú giả thì sẽ tốt hơn. Đáng tiếc điểm giao dịch của cậu giờ là 0, không đổi nổi một cái.
Cậu có thể làm gì đây? Chỉ đành cố hoàn thành GDP!
Vì thế, cậu ngồi xổm ôm Thiền béo, hôn vào má bé: “Con chờ đi, nhìn cha của con đánh chiếm một mảnh giang sơn cho con!”
Vũ Văn Mân đang giả dạng làm gã sai vặt đứng bên ngoài: “...”
Chờ Lục Hàm Chi tới, Vũ Văn Mân nói: “Chuyện tranh giành thiên hạ, không đến lượt thiếu gia ngươi phải lo lắng.”
Lục Hàm Chi: “...”
Cậu sợ tới mức quay lại nhìn Vũ Văn Mân: “Ngài làm sao vậy? Đe dọa chết người đó, không sợ à?” Lần nào cũng biến hóa khôn lường, võ công giỏi thì hay lắm à?
Đại tướng quân tài giỏi hiếm có, trăm ngàn năm mới có một, cứ phải khoe võ công mỗi ngày mới chịu được à?
Vũ Văn Mân: Ta có khoe đâu, đó chỉ là thói quen thường ngày thôi.
Lục Hàm Chi thấy cách ăn mặc quen thuộc của hắn, bèn hỏi: “Sao vậy? Điện hạ muốn tới nhà họ Lục cùng ta?”
Vũ Văn Mân khẽ gật đầu, còn bổ sung: “Không phải tới nhà họ Lục, vào thành thì ta sẽ xuống xe.”
Lục Hàm Chi hỏi: “Có cần ta đón ngài khi rời thành không?”
Vũ Văn Mân đáp: “Không cần, ta sẽ tự nghĩ cách về.”
Lục Hàm Chi nhìn hắn, thở dài: “Thế vì sao ngài không tự nghĩ cách vào thành?”
Vũ Văn Mân không trả lời, cậu lại nói tiếp: “Nếu điện hạ làm việc này gặp nguy hiểm, nên tìm ta để được giúp đỡ. Trên đời này sẽ không ai nghi ngờ một tiểu lang quân thất thân sinh con như ta. Ốc còn không mang nổi mình ốc, nói gì đến chuyện mang nặng. Nếu ta dám thu nhận hai vị hoàng tử thì chắc chắn sẽ không sợ họ gây phiền toái.”
Lục Hàm Chi không hiểu tại sao mình lại nói với hắn như vậy, chắc là... do hắn đẹp trai quá!
Là một cậu bé đồng tính, kiểu nam tử vừa tuấn tú vừa ngạo mạn hoang dã như Vũ Văn Mân thu hút cậu chẳng khác gì thuốc phiện.
Cậu biết lần này Vũ Văn Mân đi làm việc nguy hiểm. Cửa thành Đại Chiêu canh giữ nghiêm ngặt, muốn trà trộn vào rất khó. Dù Vũ Văn Mân có thể xông vào, nhưng như thế dễ hỏng việc, đành phải nhờ Lục Hàm Chi dẫn vào.
Lúc vào thành, chỉ cần thay hình đổi dạng, sau đó làm việc của hắn. Nhưng sau khi xong việc, hành tung của hắn sẽ bị lộ, không thể để Lục Hàm Chi dẫn ra khỏi thành được.
Chẳng may để Lục Hàm Chi dính vào thì thật sự cậu sẽ gặp nguy hiểm.
Dù dưới sự tính toán của hắn, tội danh của hắn và Đại hoàng tử có thể được xóa, nhưng tội chứa chấp nghi phạm của Lục Hàm Chi sẽ không thể thoát khỏi.
Nghe cậu nói vậy, Vũ Văn Mân vẫn nhìn cậu thêm một cái: “Hử? Lục công tử không sợ hai người chúng ta gây phiền hà à?”
Lục Hàm Chi nháy mắt, nhận ra lời mình vừa nói thật vô lý.
Bỗng nghe Vũ Văn Mân nói thêm: “Ngươi yên tâm, thậm chí nếu Vũ Văn Mân này bị nghiền xương thành tro, ta cũng sẽ bảo vệ ngươi an toàn. Hiện giờ ngươi có ơn thu nhận hai đệ là ta, coi như là người của cùng phe.”
Lục Hàm Chi rất muốn thể hiện lòng biết ơn, nhưng thất bại, giọng điệu lộ ra chút láu cá: “Vậy cảm ơn vương gia che chở nhé.”
Vũ Văn Mân đùa nghịch với trọng kiếm, vèo một cái chỉa vào trước ngực Lục Hàm Chi: “Ngươi cũng vênh váo quá nhỉ?” Nói xong, đôi mắt phượng hẹp dài của hắn lóe lên ánh sáng lạnh, nhìn thoáng qua mặt Lục Hàm Chi.
Lục Hàm Chi lập tức lùi ra sau từng bước, lưng đã đụng vào tường, cười nịnh: “Không không không, thảo dân được vương gia che chở, chẳng phải đang sung sướng muốn chết à? Vui quá nên đắc ý chút, vương gia ngàn vạn lần đừng chấp với tiểu nhân.”
Vũ Văn Mân bỏ trọng kiếm xuống, quay đầu đi chỗ khác, trở về dáng vẻ khom lưng xấu xí.
Hai người, một trước một sau, lên xe ngựa. Lục Hàm Chi vừa bị trọng kiếm đe dọa, hơi co quắp.
Thanh kiếm này rất nổi tiếng trong cốt truyện gốc, tên của nó là Trầm Kha. Đối với người khác, đó là gánh nặng, nhưng đối với Vũ Văn Mân lại là vũ khí lợi hại. Thanh kiếm này đã hấp thu bao nhiêu máu tươi, có lẽ Vũ Văn Mân cũng không đếm xuể.
Hắn từng cuồng vọng cười nói khi giết người: “Không thuận theo ý ta thì hãy làm vong hồn dưới kiếm ta đi.”
Rõ ràng là “thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết”.
Nếu không phải mấy ngày nay sống chung với hắn hòa thuận quá, Lục Hàm Chi suýt đã quên đây là một ác ma giết người không chớp mắt.
Mà cậu lại lỡ sinh con cho hắn trong trạng thái không biết gì.
Lục Hàm Chi hơi bất an, tuy bây giờ hắn chưa hắc hóa, nhưng cũng đâu phải thiện lương. Nếu hắn biết tới sự tồn tại của A Thiền, không biết chuyện sẽ đi về đâu.
Nghĩ đến đây, cậu ngẩng đầu, hắng giọng thăm dò Vũ Văn Mân: “Ừm, hỏi vương gia một việc! Vũ Văn Mân, vương gia có thích trẻ con không?”