Sinh Cục Cưng Cho Bạo Quân Phản Diện Rồi Phải Làm Sao Đây?
Chương 21: Lời gọi ngang tàng
Sinh Cục Cưng Cho Bạo Quân Phản Diện Rồi Phải Làm Sao Đây? thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không biết từ khi nào, Lục Hàm Chi bỗng tuân theo tiếng gọi từ sâu thẳm trái tim, gọi Vũ Văn Mân bằng cả họ tên của hắn.
Đối với cậu, mối quan hệ giữa mình và Vũ Văn Mân chỉ là một đêm tình cờ ngoài ý muốn. Còn Vương gia hay tiểu lang quân gì đó chỉ là chiêu trò mà tác giả tiểu thuyết đã đặt ra cho họ. Đến khi gọi thẳng tên thật của hắn, Lục Hàm Chi mới nhận ra mình đã phạm phải sai lầm.
Gọi thẳng tên của một quận vương, đó chính là tội bất kính!
Vũ Văn Mân không hề tỏ ra bực tức, chỉ thản nhiên liếc cậu một cái: “Trong lòng ngươi chỉ toàn nghĩ về chuyện trẻ con thôi à?”
Nghe câu hỏi ấy, hắn còn cười nhạo khiến Lục Hàm Chi vô cùng tức giận.
Nếu không phải tôi lỡ sinh cho anh một đứa con, anh có nghĩ tôi muốn hỏi anh câu này à? Mặc kệ anh thích hay không! Tốt nhất là suốt đời anh đừng biết chuyện này!
Tuy nhiên, điều đó cũng khiến Lục Hàm Chi nhớ lại cốt truyện gốc. Sau khi “Lục Hàm Chi” trở thành thị quân của Thái Tử, vì không thể mang thai nên đã nhiều lần đi tìm danh y chữa trị. Đại khái là sau khi sinh đứa con A Thiền, sức khỏe của y bị ảnh hưởng nặng nề, khiến sau này rất khó có thể mang thai lần nữa.
Dù Thái Tử không trách cứ gì y, nhưng là thị quân của Thái Tử mà lại không thể sinh con, chắc chắn sẽ khiến người khác bàn tán. Bởi vậy, y đã sai người đi tìm thuốc kích thích sinh sản khắp nơi, nhưng vẫn vô hiệu.
Có lẽ vì vậy mà khi phát hiện nữ chính mang thai, y mới tức giận đến mức hạ độc!
Do quá nhiều nguyên nhân trong cốt truyện gốc, Lục Hàm Chi không thể kiểm chứng hết mọi chuyện, đành phải lần mò từng bước, đi từng bước một.
Khi vào thành, cậu bảo người đánh xe dừng lại, rồi quay sang nói với Vũ Văn Mân: “Tiểu Dân Tử, ngươi hãy đi làm chuyện bổn phận của một tiểu lang quân. Lời ta vừa dặn, ngươi đã nhớ kỹ chưa? Xong việc thì chờ ta ở đây, thiếu gia sẽ đón ngươi về cùng.”
Vũ Văn Mân khẽ gật đầu, nhanh chóng xuống xe biến mất trong dòng người đông đúc.
Lục Hàm Chi nhìn theo bóng hắn rời đi một lúc, rồi “chậc” một tiếng, nói: “Tuy tác giả không viết theo logic thông thường, nhưng quả nhiên nhân vật phản diện đẹp trai đến nỗi người ta quên đi sự khốn nạn của hắn.”
Cậu vừa lau nước miếng ở khóe miệng, vừa dặn người đánh xe: “Đi thôi.”
Chẳng bao lâu sau, Lục Hàm Chi đã về tới nhà họ Lục.
Hôm nay, nhà họ Lục náo nhiệt cực kỳ, ngay cả Lục Tư Nguy cũng có mặt để chúc thọ cho Lục phu nhân.
Lão gia nhà mình không tiếc tiền bạc như vậy, tất nhiên Lục phu nhân vô cùng hạnh phúc. Thế nhưng, trong niềm vui ấy vẫn thoáng chút khó chịu.
Một nhóm quan gia và phu nhân vây quanh bà nói chuyện phiếm. Có kẻ miệng lưỡi trơn tru chúc mừng bà: “Thật trùng hợp làm sao, hôm nay vừa là ngày đại thọ của Lục phu nhân, lại cũng là ngày diễn ra khoa cử. Nghe nói Húc Chi công tử là nhân tài hiếm có trong kinh thành, liệu hôm nay có thể đỗ đạt Tam giáp chăng?”
Nhắc đến người con trai thứ hai không kém cạnh gia đình, Lục phu nhân cũng hớn hở: “Ôi chao, sao ngươi biết được! Còn phải xem Vạn Tuế Gia có thưởng thức tài năng của hắn không!”
Lại có kẻ không biết nhìn xa trông rộng, nói: “Nghe nói hiện giờ Thái Tử giám quốc, không phải nhà họ Lục đã kết thông gia với Thái Tử sao? Ta thấy chẳng những có Vạn Tuế Gia thưởng thức, mà có khi cả Thái Tử cũng sẽ để mắt tới!”
Nụ cười của Lục phu nhân bỗng tắt ngang, bà dịu dàng nói: “Con ta thi cử là bằng thực lực, chẳng cần nhờ đến quan hệ thông gia mà đổi lấy đâu.”
Đỗ di nương đứng bên cạnh không khỏi hứng chí, nhưng là tiểu thiếp, ả không dám láo xược trước mặt chủ mẫu, chỉ đành nén giận mà nghe. Ả chỉ dám thầm thì chuyện phiếm với mấy phu nhân của quan lại phẩm cấp thấp, nhưng trên mặt không giấu được niềm vui.
Cuối cùng, cũng có người nói đúng tâm ý của ả: “Nhìn Đỗ di nương vui như vậy, chẳng lẽ Hạo Chi có tin mừng?”
Mặc dù Đỗ di nương đã cố kiềm nén niềm vui, nhưng khi người khác nhắc đến, khóe miệng ả vẫn không khỏi toét đến tận mang tai.
Đầu tiên, ả lơ đãng nhìn về phía Lục phu nhân, sau đó phe phẩy khăn tay, nói: “Ôi, Hạo Chi nhà ta từ nhỏ yếu ớt, thai này có cũng chẳng dễ dàng gì, không dám lộ tin ra.”
Giọng ả không lớn, vừa đủ để Lục phu nhân đang ngồi trên ghế chủ vị nghe được.
Chuyện Lục Hạo Chi mang thai quả thật được ả giấu kín. Nhưng Lục Hạo Chi mới vào phủ Thái Tử được một tháng, cho dù có thai thì cũng chỉ là mới. Mấy ngày đầu còn chạy về khóc lóc oán trách Thái Tử không ngủ cùng phòng, giờ đã có thai, lại lanh lợi khôn khéo.
Lục phu nhân chẳng hề tức giận, tiểu lang quân đã lập gia đình, có thai là chuyện rất bình thường. Thế nhưng, từ trước tới nay bà không hề ưa Đỗ di nương, giờ thấy cái đuôi của ả sắp vểnh lên trời, bà lại thấy chướng mắt.
Cái thú vị ở đây là Đỗ di nương như cố tình khiêu khích Lục phu nhân, vờ vịt hành lễ với bà: “Vốn Hạo nhi muốn tới chúc thọ cho Đại phu nhân, nhưng thân thể nó… phu nhân cũng biết đó, từ nhỏ đã yếu ớt, chẳng thể sánh được với Hàm Chi. Vậy để thiếp thay nó xin lỗi phu nhân…”
Chưa kịp nói xong, ngoài cửa đã vang lên tiếng thông báo: “Lương thị phủ Thái Tử tới!”
Mấy vị khách mời: “…”
Mẹ này quả thật quá đáng, bị chính đứa con trai nhà mình quất cho một trận.
Lục Hạo Chi vô cùng phô trương, dẫn theo cả đoàn tùy tùng vào sân sau.
Sắc mặt Đỗ di nương không được vui cho lắm, nhưng ả vẫn bước ra đón con, hỏi han: “Hạo nhi, sao con lại tới đây? Thân thể con không tiện, không phải ta đã dặn con ở trong phủ nghỉ ngơi ư?”
Lục Hạo Chi đáp: “Di nương, Thái Tử dặn con tới chúc thọ cho mẹ cả, cũng nhờ con tặng quà mừng thọ cho mẹ cả thay ngài ấy.”
Nói xong, hắn tiến lên hành lễ với Lục phu nhân: “Đây là quà mừng thọ mẹ cả, chúc mẹ phúc thọ an khang.”
Lục phu nhân lướt mắt qua Lục Hạo Chi, vẫn giữ vững uy nghiêm của chủ mẫu, gật đầu: “Thái Tử điện hạ có lòng, thân con không tiện, ngồi đi!”
Lục Hạo Chi tạ ơn Lục phu nhân, dâng quà tặng lên.
Thái Tử làm vậy, tất nhiên đều có dụng ý.
Làm cái gì mà chẳng cần tiền, mà nhà họ Lục chính là công cụ kiếm tiền lợi hại. Kết thông gia với nhà họ Lục cũng được, hay bôi trơn quan hệ với họ cũng được, tóm lại đều vì tiền, chuyện này nhà họ Lục cũng thấu rõ mười mươi.
Nhưng sống tốt hay không, còn phải do chính Lục Hạo Chi quyết định. Nếu hắn ta có thể mang thai, chứng tỏ Thái Tử vẫn nể mặt nhà họ Lục.
Lục phu nhân nhận quà xong, để Lục Hạo Chi đi nghỉ ngơi. Chỉ cần Đỗ di nương đừng làm chướng mắt bà, bà còn lười ra tay xử lý mấy người này.
Lúc ra khỏi cửa, Đỗ di nương và Lục Hạo Chi vừa vặn gặp Lục Hàm Chi đang đi vào sân. Cậu có đoàn tùy tùng bảy tám người, trên tay còn cầm đủ loại quà cáp, trông còn phô trương hơn cả Lục Hạo Chi.
Đỗ di nương vốn đang tức giận, ả đảo mắt, bước lên chào hỏi: “Ôi chao, Hàm Chi đã về đấy à? Thật là khéo quá, anh em các con lâu rồi chưa gặp mặt. Ôi, hiện giờ các con đều đã chuyển ra khỏi nhà, có khi một năm cũng chẳng gặp được mấy lần. Nhờ có lễ mừng thọ của Đại phu nhân nên hai anh em mới đoàn tụ. Nhìn sắc mặt Hàm Chi có vẻ không khỏe lắm nhỉ? Bên thôn trang không thể bằng ở nhà được, phải chú ý chăm sóc bản thân đấy.”
Lục Hàm Chi: “???”
Đỗ di nương vừa nói đã thu hút sự chú ý, cả đám khách khứa trong sảnh đều ngó qua đây. Giờ thì hay rồi, mọi người đều biết Lục Hàm Chi bị “đày ải” tới thôn trang ngoại ô kinh thành.
Một đứa con trai trưởng được yêu chiều từ nhỏ mà lại bị đày tới thôn trang ngoại ô, vì nguyên nhân gì thì ai cũng đoán được. Dù mọi người ngại mặt mũi nhà họ Lục nên không dám nói, nhưng cũng chẳng tránh khỏi những lời bàn tán.
Hơn nữa, bây giờ Đỗ di nương chẳng sợ gì nữa, con ả đã lập gia đình, không cần lo sợ tiếng xấu của Lục Hàm Chi làm ảnh hưởng nữa.
Chính bởi chuyện này nên Chu di nương và Thái di nương vốn thân thiết với ả giờ dần xa cách. Con gái của Chu di nương và Thái di nương, một đứa mười ba, một đứa mười bốn, sắp tới tuổi gả chồng. Ngoài miệng, Đỗ di nương không biết lựa lời, hai vị di nương này thì khác, tuy các nàng không trông cậy con mình được gả vào hoàng gia, nhưng làm vợ cả của quan lại nào đó có chức tước thấp vẫn là chuyện có thể xảy ra.
Mà Đỗ di nương vừa làm ầm lên, e rằng con gái của nhà họ Lục sẽ bị người ta đàm tiếu.
Chưa kịp để Lục Hàm Chi nói gì, Lục phu nhân đã đứng bật dậy, tiến lên hai bước, nói: “Kéo cái tiện phụ không biết giữ mồm giữ miệng này xuống cho ta! Khách khứa đầy sảnh, thân là thị thiếp mà dám ra mặt thì thôi! Dám lớn tiếng ồn ào trước mặt khách quý, còn ra thể thống gì!”
Đỗ di nương không tức giận, ngược lại còn vui vẻ nói: “Phu nhân đừng nóng giận, thiếp sẽ tự đi chịu gia pháp ở từ đường. Chẳng qua chỉ hỏi han Hàm Chi hai câu, phu nhân tức giận gì chứ?”
Lục phu nhân còn định nói tiếp, Lục Hàm Chi đã tiến lên ngăn bà lại: “Mẹ! Hôm nay là ngày đại thọ của mẹ, mẹ tức làm gì? Đỗ di nương cũng đâu có nói sai, con cũng vất vả lắm mới chọn được quà cho mẹ đấy! Thế nên mới mệt mỏi. Hạo Chi đệ đệ có thai, mẹ để đệ ấy về nghỉ ngơi đi! Mẹ không tò mò con tặng mẹ quà gì à?”
Nói ba xạo một hồi, Lục Hàm Chi đã hóa giải được xung đột vừa mới chớm.
Tình huống như hôm nay, bất kể ai là kẻ thắng, truyền ra ngoài cũng chẳng dễ nghe. Lục phu nhân cũng ý thức được điều đó, bà nhìn thoáng qua Đỗ di nương, không để ý tới ả nữa mà xoay người nhìn con trai út, gật đầu bảo: “Hàm nhi ngoan, con cầm túi lớn túi nhỏ, lại mua cái gì cho mẹ vậy? Con đó! Đừng có tiêu tiền lung tung!”
Bà biết tiền bạc của con út đều do mình đưa, sợ cậu tiêu tiền như nước, về sau biết sống thế nào.
Lục Hàm Chi biết mẹ nói vậy là có ý gì, vì thế cậu vỗ ngực cam đoan: “Mẹ, mẹ yên tâm đi! Quà con chuẩn bị cho mẹ đều do con tự làm ra, không tốn một đồng nào. Còn có một cái vòng ngọc, mẹ vốn tiết kiệm, cái vòng vàng đeo tay của mẹ vẫn là của hồi môn năm xưa. Con không nỡ, thế mới nhờ bạn tìm cái vòng ngọc tốt nhất cho mẹ, còn đặc biệt tìm đại sư nhờ khai quang, nếu mẹ mang theo bên người thì có thể cường thân kiện thể, kéo dài tuổi thọ đấy!”
Khách khứa không hóng được chuyện gì bèn tản đi.
Mấy vị phu nhân có quan hệ tốt với Lục phu nhân đều vây quanh bà: “Ôi chao? Hàm nhi hiếu thảo quá, không bằng cho bọn ta mở rộng tầm mắt, xem xem là vòng ngọc tốt thế nào?”
Lục phu nhân liếc con trai út nhà mình, nói: “Nó mua đâu ra vòng ngọc tốt nhất, chắc chỉ là dỗ ta vui thôi.”
Giang phu nhân vừa lên tiếng tiếp tục cười bảo: “Biết đâu đấy, không phải Hàm Chi nói nó nhờ bạn tìm vòng ngọc tốt nhất à!”
Lục Hàm Chi lấy ra một hộp quà tinh xảo, mở ra chiếc vòng ngọc trắng muốt kia.
Ngay lúc cậu lấy ra vòng ngọc, có phu nhân mắt sắc lập tức kêu lên: “Ôi! Vòng ngọc Đạo Lăng? Đây chính là… trân phẩm hiếm có trên thế gian đấy!”