1. Bức Màn Buổi Sáng

Số Đỏ

Bức Màn Buổi Sáng

Số Đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Cốc cốc.”
“Cốc cốc cốc.”
Tiếng gõ cửa vang lên dồn dập. Tôi dụi dụi đôi mắt đang lim dim nhìn quanh. Dưới ánh sáng lờ mờ lọt qua rèm cửa, tôi nhận ra căn phòng quen thuộc của mình – vừa bừa bộn vừa hoang mang.
“Cốc cốc…”
– Ai đó? – Đầu còn nhức nhối như bị búa giáng, tôi càu nhàu quát lên.
– Ba đây! Mở cửa đi.
Giọng trầm trầm vọng từ bên ngoài khiến tôi giật mình như bị điện giật. Tôi quẳng chăn, ngồi bật dậy. Nhưng rồi một cảm giác khó chịu khiến tôi nhìn xuống. Phía dưới tôi, chiếc quần cộc và… một bàn tay nhỏ nhắn, trắng nõn đang phủ lên phần nhạy cảm của tôi – hoàn toàn không phải tay tôi.
Tôi bực mình vén chăn lên. Thân hình thon gọn, chiếc áo váy xộc xệch của cô gái bên cạnh đã đủ để tôi nhận ra. Đó là Yến Trâm – bạn cùng trường cấp ba, cũng là người yêu của tôi.
Sóc Trăng ngày nay đã khác xa những gì ông bà từng kể. Ở đây, chuyện cặp bồ rồi quan hệ xác thịt đã trở thành chuyện thường tình. Hầu hết bạn bè tôi đều vậy. Nhưng tôi thì khác. Tôi đã theo đuổi Yến Trâm suốt chín tháng trời – ba tháng mới chịu đi chơi cùng, sáu tháng mới được hôn, và giờ đây, chỉ còn một bức màn mỏng ngăn cách chúng tôi với nhau. Nhìn cô ấy ngủ ngon lành trong bộ váy còn nguyên vẹn, tôi thở dài. Đêm qua, Yến Trâm đã thách tôi: nếu tôi uống rượu thua cô ấy, cô sẽ mặc tôi theo ý muốn. Và tôi đã thua. Gái Sóc Trăng dù ngoan hiền cũng không thiếu máu rượu – khi cô ấy say, tôi cũng mê mẩn theo. Nay nhận ra mình vừa phạm hai sai lầm nghiêm trọng:
Thứ nhất, tôi tốn sức cả buổi tối mới đưa Yến Trâm lên giường, thế mà lại ngủ thiếp đi không làm gì được.
Thứ hai, đưa người yêu về nhà ngủ đêm là điều tối kỵ trong gia đình tôi. Ông bà tôi vốn là người thờ thần khấn Phật, coi trọng lễ nghi, nhất là chuyện nam nữ. Chuyện ân ái trước hôn nhân của tôi luôn bị ngăn cấm nghiêm ngặt.
“Cốc… Cốc… Phong! Mày mở cửa không?!”
Tiếng gõ cửa lại vang lên, làm tôi giật bắn mình. Tôi vội đứng dậy, nhưng sực nhớ ra điều gì đó, tôi quay lại phủ kín Yến Trâm bằng tấm chăn.
– Đang ngủ.
Mở cửa chỉ hé, tôi nhận ngay cái nhìn quen thuộc của bố.
– Dạ, hè này con vẫn còn nghỉ mà bố… – Tôi cố ém người che kín khe cửa.
– Mày cứ làm việc của mày đi. Tuần sau con về Sài Gòn học lớp 12… – Bố tôi nói như tạt nước lạnh vào người tôi.
– Về Sài Gòn làm gì, bố? – Tôi nhăn nhó.
– Tao chuyển trường cho mày lên Sài Gòn học lớp 12.
– Không! Con không muốn về! – Tôi phản đối ngay.
– Chỉ còn một năm nữa là thi đại học. Ở đây học kiểu này liệu có thi đậu? Mày không muốn cũng phải về. Thôi, không nhiều lời nữa. – Bố quay đi, để lại tôi đứng ngơ ngẩn.
Tôi tên Tuấn Phong, 17 tuổi, vừa tốt nghiệp lớp 11. Thực ra, tôi cũng có thể xem mình là người Sài Gòn, vì tôi được sinh ra ở đó. Nhưng năm lên tám, bố tôi đầu tư hết vốn liếng vào năm héc ta nuôi tôm ở Sóc Trăng. Thế là cả gia đình – bố, mẹ, tôi (đứa con trai duy nhất) – rời xa chốn phồn hoa đô hội để đến vùng đất này. Lúc ấy, Sóc Trăng nghèo lắm – nhiều nơi còn chưa có điện, nước giếng phải đóng lu lắng phèn mấy ngày mới dùng được. Một thằng con trai Sài Gòn chính hiệu như tôi, xách cặp đến trường cấp hai tỉnh, bị bạn bè châm chọc đủ điều: cách ăn mặc, làn da trắng nhợt nhạt khác biệt khiến tôi luôn trở thành tâm điểm chế nhạo.
Nhưng dần dần, tôi cũng quen và kết thân với bạn bè, hòa nhập vào cuộc sống nơi đây. Rồi doanh nghiệp nuôi trồng thủy sản của bố tôi phát triển, Sóc Trăng cũng đổi thay không ngờ – giàu lên từng ngày nhờ nghề nuôi hải sản.
Đang ngẩn ngơ với những suy nghĩ, ánh mắt tôi đột nhiên dừng lại ở chiếc giường trống trải.
“Yến Trâm đi đâu rồi?”
Câu hỏi vừa thoáng qua trong đầu, tôi đã có câu trả lời khi nhìn sang phòng tắm. Tôi mỉm cười bước đến.
“Cốc cốc…”
– Mở cửa…
– Làm gì thế?! – Giọng Yến Trâm vọng ra, kèm theo tiếng nước chảy.
– Cho anh vào… Anh mắc…
– Xì… Nhà anh rộng thế còn thiếu toilet à?
Tôi nghe tiếng sột soạt quần áo, toàn thân nóng bừng:
– Vào đi… Tối qua em còn thiếu anh mà…
– Hì hì… Tại anh không làm gì thôi. Giờ thì… quên đi.
Bên trong vọng tiếng bước chân, vòi sen xì xèo… Tôi áp mặt lên cửa kính, năn nỉ:
– Mở…
Đang định kêu cứu, tôi chợt nhớ ra đây là phòng tắm của mình – chẳng lẽ lại phải nài ép chính mình? Tôi đi đến tủ quần áo, nhướng người với tay lên đầu tủ. À ha, chiếc chìa khóa cũ đầy bụi.
“Cạch.”
Cánh cửa phòng tắm mở ra. Yến Trâm trợn mắt nhìn tôi.
– Á… – Cô hét lên.
– Suỵt… Ba anh đang ở nhà. Nhỏ tiếng đi… – Tôi tuột phăng quần, chui vào buồng tắm.
Trái tim tôi đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Dù tôi đã quen thân thể cô ấy qua những lần ôm ấp, nhưng đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Yến Trâm hoàn toàn trần trụi. Cô ấy thật đẹp – thân hình thanh mảnh, làn da trắng nõn như ngọc, cặp mông nở nang căng tròn. Yến Trâm che mặt, người ép sát vào tường.
– Trời ơi… Ra ngoài đi…
– Ngoan, quay lại để anh ngắm đi…
Tôi nhẹ nhàng gỡ tay cô ấy, kéo người cô quay lại. Yến Trâm nhắm tịt mắt, mặt đỏ như gấc chín. Tôi vén hai cánh tay ôm ngực cô xuống. Chúa ơi, sờ đã sờ, hôn đã hôn… nhưng lần đầu tiên nhìn thấy đôi bầu vú trần trụi của cô ấy, tôi gần như nghẹt thở. Chúng vừa to, vừa đẹp quá.
– Á… Anh cởi quần làm gì thế?!
Yến Trâm bỗng gắt lên, che mắt, dậm chân khiến hai bầu vú nảy lên, làm tôi ngẩn ngơ nhìn theo.
– Tắm chung mà… Không cởi quần sao tắm? – Tôi xoa xoa ít sữa tắm trong tay.
– Thật chỉ tắm chung? – Cô ấy nghi ngờ hỏi lại.
– Ừ…
– Anh hứa đi…
– Anh hứa. Nhưng em phải để anh tắm cho em nhé…
– Ư… – Yến Trâm mím môi, suy nghĩ. – Nhưng chỉ tắm thôi, không được làm bậy.
– Ừ, anh hứa.
Tôi áp sát lưng cô ấy, hai tay vòng trước, nhẹ nhàng xoa sữa tắm lên ngực nàng. Cảm giác hai bầu vú căng tròn, mềm mại trong lòng bàn tay tôi thật khó tả. Tôi gối đầu lên vai cô, say mê nhìn ngắm. Cô ấy cũng nhìn xuống, hơi thở dần gấp gáp. Khi tôi vít lấy đôi đầu vú đỏ hồng, nhẹ nhàng vuốt ve, cơ thể cô ấy run rẩy.
– Ưm… Anh… Đừng…
– Em nói để anh tắm mà… – Tôi hôn lên cổ cô, tay vẫn không ngừng vuốt ve.
– Cái này… không phải tắm… Ưm…
Yến Trâm thở dồn dập, vặn vẹo muốn thoát. Chợt môi cô ấy bị tôi hút lấy, lưỡi tôi tìm vào hơi thở hổn hển của cô. Cả người cô ấy mềm nhũn dựa vào ngực tôi. Môi cô khóa chặt, hai tay cô yếu ớt chống lại tôi.
– Anh… – Cô thở hổn hển, quay mặt tránh.
– Anh không giữ lời…
– Sao gọi là không giữ lời?! – Tôi vẫn ôm ghì cô.
– Sao anh hôn em?
– Hôn em là vì anh yêu em… Có liên quan gì đến chuyện tắm?
– Hứ… gian xảo… – Yến Trâm bĩu môi. – Còn cái đó của anh… Sao cứ chọc vào người em?
Tôi sững người nhìn xuống. Đúng rồi, thằng nhỏ của tôi đã cứng ngắc, cọ quẹt vào khe mông mềm mại của cô ấy.
– À… Cái này… Khó quá… – Tôi vờ nhíu mày, cầm tay cô ấy kéo ra sau lưng.
– Á… Làm gì kỳ vậy…
Cô ấy gắt lên, định rút tay nhưng bị tôi giữ chặt. Tôi khẽ nói vào vành tai cô:
– Em muốn nó không chọc vào em, thì giữ nó qua một bên đi…
– Không… Trời ơi… Bỏ tay em…
Tôi ôm ghì cô ấy, ép chặt bàn tay cô đang nắm dương vật tôi. Môi tôi ngậm lấy vành tai cô, tay tiếp tục mơn trớn xuống bụng, rồi lún sâu vào vùng nhạy cảm. Yến Trâm thở hổn hển, tay chống đỡ vô vọng.
– Ưm… Đừng anh…
– Để anh rửa sạch nó nhé…
– Không được… Ư… Đừng…
Cô ấy cố khép chặt hai đùi, nhưng không ngăn được năm ngón tay tôi lách vào giữa hai mép thịt. Âm hộ cô ấy nóng hừng hực, ướt đẫm. Đây là lần đầu tôi chạm vào nơi thầm kín nhất của cô ấy. Trước đây, dù có ôm ấp, mỗi lần tôi bất chấp dừng lại khi cô ấy yêu cầu. Giờ đây, tôi được tự do khám phá.
Tôi nghiến răng, tiếp tục vuốt ve hai mép âm hộ cô ấy.
– Ư… Anh… Ư… Anh hứa…
– Nó dơ lắm. Để anh rửa sạch nhờn là xong ngay…
Tôi miết ngón tay dọc theo hai mép cô ấy.
– Ư… Anh… Làm thế nào… hết nhờn… – Cô nài nỉ, hổn hển. – Dừng lại… anh… Ư…
– Ngoan nào… Chút nữa sẽ sạch thôi…
Ngón tay tôi lần mò, tìm thấy một cục thịt nhỏ nhô ra giữa hai mép. Tôi vờn quanh rồi bất chợt búng nó thật nhanh. Yến Trâm như bị điện giật, người co rúm, hai chân khuỵu.
– Ưm… Ôi… Em chết mất…
Một tay ôm ngang ngực cô, xoa nắn hai bầu vú căng tròn. Tay còn lại vẫn kích thích nơi nhạy cảm. Yến Trâm không đứng vững, quỳ gối trên sàn, dựa vào ngực tôi. Tay cô ghì chặt bàn tay tôi vẫn đang mơn trớn giữa hai chân.
– Ưm… Ôi…
Cô ấy như tan chảy trong lòng tôi, hai đùi căng bóng trắng nõn không còn khép chặt. Tôi lùi ra, nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống sàn, rồi nằm bên cạnh, úp mặt lên hai bầu vú cô hôn hít.
– Ưm… Anh hư quá… Anh không giữ lời…
Cô ấy ôm đầu tôi, nho nhỏ than thở. Tôi không trả lời, miệng lưỡi say mê chăm sóc hai núm vú đỏ hồng của cô. Cảm giác này với tôi thật khác biệt – không lén lút, không chui rúc giữa lớp áo vạt. Được áp mặt lên đôi bầu vú trần trụi của Yến Trâm, ngậm mút từng núm vú… tôi mê say không thôi.
Tôi chậm rãi nằm lên người cô ấy, hai chân cô mở rộng hai bên. Khúc thịt nóng hổi của tôi cọ quẹt lung tung giữa hai đùi cô. Miệng vẫn say mê ngậm mút núm vú cô:
– Vú em đẹp lắm, Trâm ơi…
– Ưm… Lưỡi anh nóng quá…
Tôi cầm dương vật, quét vào giữa hai mép ướt đẫm của cô ấy. Cô ấy giật mình từng đợt, hơi thở thổi mát lên mặt tôi. Tôi quét dọc, rồi chậm rãi đẩy vào, lại rút ra… để âm hộ cô ấy khao khát, ướt nhớp cả tay tôi.
– Em thích không?
– Ư… Thích… mà sợ lắm…
– Anh sẽ không làm em đau đâu. Anh hứa…
– Ư… Em không tin… Ôi…
Tôi không dùng tay nữa, để hạ thể đẩy nhẹ vào sâu hơn. Lại rút ra, đẩy vào… Cảm giác chật chặt, ấm nóng khiến tôi sung sướng rên hà. Yến Trâm nhắm chặt mắt, hổn hển theo nhịp tôi. Hai cánh tay ôm chặt cổ tôi, thở dồn dập:
– Anh vào đi… Em cho anh… nhưng đừng làm em…
– Á… Anh…
Chưa dứt lời, tôi đã trườn người vào hết trong cô ấy. Nàng siết chặt cổ tôi, nước mắt trào ra. Tôi giữ nguyên tại chỗ, cúi xuống hôn đôi môi hé mở run rẩy của cô, tìm đến chiếc lưỡi nhỏ nhắn.
– Đau nhiều không?
– Đau lắm… Rát… Anh nói không đau…
– Chỉ lần này thôi… Anh sẽ làm em sung sướng…
Tôi bắt đầu nhấp nhổm thật chậm. Từng nhích nhỏ tại chỗ sâu trong người cô ấy. Rồi dần mở rộng khoảng cách. Yến Trâm ôm ghì tôi, cắn lên vai tôi ngăn tiếng nấc.
– Ưm…
Cô ấy rên nhẹ, hai đùi mở rộng hoàn toàn đón nhận tôi. Âm hộ cô ấy chật chội nhưng nước nhờn dồi dào giúp tôi tăng tốc đều đều.
– Ưm… Anh ơi…
– Em sướng không? – Tôi thở hổn hển.
– Có… nhưng thốn… – Cô trả lời từng tiếng ngắt quãng.
– Từ từ quen… Ah…
Tôi hít hà sung sướng, cúi nhìn hai mép âm hộ ửng đỏ, căng cứng của cô ấy không ngừng nuốt dương vật tôi.
– Ah… Chim em đã quá, Trâm ơi…
– Ư… Trời ơi… Anh nói kỳ cục quá… – Cô giấu mặt đỏ bừng vào vai tôi, gắt lên.
– Anh sướng quá… Ah… Em sướng không?
– Có mà… Hỏi hoài… Ưm…
– Ah… Ưm…
Trên sàn nhà tắm ẩm ướt, hai thân thể trần trụi của tôi và Yến Trâm ôm ghì nhau hì hục. Tôi đã quen nhiều bạn gái, quan hệ xác thịt với họ, nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy thỏa mãn như với Yến Trâm. Ông bà ta nói đúng – cái khó đạt được thường khiến ta trân trọng hơn. Cơn sướng dâng lên ồ ạt khiến đầu tôi tê dại. Tôi gồng cứng người, nắc thật nhanh.
– Anh… Ưm… Ôi…
Yến Trâm cũng rên siết mãnh liệt, hai chân cô ấy cặp cứng lấy mông tôi, siết chặt như muốn giữ tôi bên trong.
– Ahhhh… Anh ra… Trâm ơi…
Trong tiếng gào thét, tôi gồng cứng người. Dương vật tôi co giật từng đợt, phun ra dòng tinh dịch nóng hổi lấp kín âm hộ cô ấy. Để nguyên dương vật trong dòng nước ấm bên trong cô ấy, tôi hôn ngấu nghiến đôi môi đỏ mọng thơm ngát của cô. Tay không quên đặt lên bầu vú cô vò nắn.
– Ưm… Anh hư quá… Em có thai thì sao?! – Cô ư ử bên tai tôi.
– Em kẹp cứng anh vậy… anh phải làm sao? – Tôi hổn hển biện hộ.
– Ư… Tại người ta… người ta… sướng mà… – Cô lí nhí.
Vừa điều hòa hơi thở, tôi nghe cô nói xong, thằng nhỏ của tôi bên trong cô ấy lại rục rịch cứng lên. Tôi gầm lên, chống tay ngồi dậy. Tóm lấy hai đùi thon dài của cô ấy, gác lên vai, rồi tiếp tục…
– Ư… Anh… Đừng… Em còn đau… Ôi…
– Anh sẽ làm em hết đau… Anh hứa…
– Ư… Em không tin… Ôi…