Số Đỏ
Chương 14: Mở cửa, người đến
Số Đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
– Ăn từ từ thôi… Nghẹn bây giờ…
Về đến nhà mới phát hiện bụng mình đói cồn cào. Ở nhà đã ăn trước, hai bác đi nghỉ. Chị Vy dọn cơm cho tôi ăn. Chị ngồi kế bên, chống cằm nhìn, thỉnh thoảng lại dùng ngón tay gạt hạt cơm dính trên khóe môi tôi.
“Reng… Reng…” – Bỗng có tiếng chuông cửa.
– Ai mà đến giữa trưa thế này… – Chị càu nhàu đứng dậy ra mở.
Tôi vẫn tiếp tục ăn, không ngẩng đầu lên. “Chỉ có khách của bác Dũng, bạn chị Vy hay ai đó nhầm nhà… Còn khách của tôi thì tuyệt đối không có. Ở đây ai tìm tôi chứ?!”
– Tuấn Phong… Có người tìm… – Chị Vy gọi từ ngoài, giọng chị lạ lùng.
– Ai chứ?! – Tôi không tin, gắp miếng sườn kho bỏ vào miệng nhai nhồm nhoàm.
– Là… bạn… gái… Yến… Trâm.
Giọng chị Vy chua loét kéo dài, như sấm rền xé ngang bầu trời. Suýt nuốt luôn miếng xương sườn, tôi vội nhổ ra. Không thể nhầm! Tôi chưa bao giờ nói với chị Vy về Yến Trâm. Tôi vội vàng lau tay, chạy ra ngoài.
– Yến Trâm…
Không thể tin nổi mắt mình. Yến Trâm đứng cạnh chị Thùy Vi, xinh đẹp như xưa. Quần jean, áo thun gọn gàng, chiếc ba lô nhỏ trên vai… Đôi mắt nàng đỏ hoe nhìn tôi kìm nén.
– Sao lên đây không báo anh đi đón? Em vô nhà đi…
Tôi bước đến, tháo chiếc ba lô cho nàng, dẫn Yến Trâm vào nhà. Chị Vi ngơ ngác nhìn theo. Mười giây sau, tôi lại lao ra, đóng cửa. Rồi xoa xoa lưng chị Vi, giả lả nói:
– Em mời chị vào nhà… Vào nhà nha…
– Xì… Nhà của tôi, không cần mời. – Thùy Vi gạt tay tôi, ưỡn ngực đi thẳng.
Bữa cơm của tôi lại thêm một chén một đũa, nhưng người ngồi xem vẫn là một. Yến Trâm vừa xuống bến xe liền ngồi taxi vào thẳng đây, chưa kịp ăn gì.
– Em ăn đi… tự nhiên tự nhiên đi! – Tôi gắp đồ ăn cho Yến Trâm, nói.
Yến Trâm có vẻ ngượng ngập, gắp từng nhúm cơm nhỏ. Thấy vậy, mấy lần nhìn qua Thùy Vi nháy nháy mắt rồi nhìn lên lầu, nhưng chị cứ trơ trơ như không hiểu, tôi đành bỏ cuộc.
– Em ở Sài Gòn mấy ngày?! Thứ hai em phải đi học phải không? – Tôi hỏi.
– Em… Em…
… Bạn đang đọc truyện Số đỏ tại nguồn: http://truyensextv99.com/so-do/
Yến Trâm ấp úng, ánh mắt đỏ hoe nhìn tôi rồi cúi đầu, nước mắt rơi vào chén cơm.
– Sao vậy?! Đừng khóc mà… – Tôi nóng lòng nắm tay Yến Trâm. – Có gì cứ nói… Chị Vi như chị ruột anh vậy mà…
– Hừ… Chị ruột gì hả?! – Thùy Vi làu bàu.
Bộ dạng ấp úng của Yến Trâm khiến lòng tôi nao nao lo lắng. Tôi chợt nghĩ đến lần cuối cùng ân ái với nàng. Mấy lượt liên tục tôi đều xuất tinh trong người nàng… Hôm nay nhẩm tính cũng được hơn hai tháng. Không phải chứ?! Mồ hôi bắt đầu rịn ướt trán tôi.
– Em… không đi học nữa… – Yến Trâm gạt nước mắt, hai tay rụt về lại như vô ý đặt ngang bụng.
Tim tôi như ngừng đập. Kiếp chim lợn của mình đúng thật gian nan! Vừa xuất sư xuống núi, huơ ngang một kiếm đầu tiên, kiếm gãy ngang… Còn Vân Nhu của tôi phải làm sao? Còn chị Vi của tôi phải làm sao?! Còn cô Ngọc Nhi tôi…
Như bắt đúng đài, Thùy Vi nhấc ghế ngồi xuống bên cạnh Yến Trâm, hỏi:
– Sao… vậy? Sao em nghỉ học?
– Em… tại em… – Yến Trâm ấp úng.
– Không cần nói nữa. Chị biết rồi. Đi lấy chồng, đúng không?! Thời buổi này còn ép con gái nghỉ học lấy chồng sớm sao? – Thùy Vi nghiến răng bất bình.
– À không… Thật ra… tại… – Yến Trâm phân bua.
– Không phải lấy chồng sao? Vậy… Oh. Đừng nói là… – Thùy Vi chợt đưa tay sờ bụng Yến Trâm.
– Chị sao vậy?! – Yến Trâm ngượng ngùng che bụng.
– Là thằng nào?! – Thùy Vi túm tay Yến Trâm hỏi, chợt bừng tỉnh quay qua nhìn tôi, miệng há hốc…
Tôi sắp điên với bà chị bất đắc dĩ này thì ánh mắt thẩm phán của chị ta lại chuyển qua khiến tôi rùng mình. Tôi muốn phủ nhận nhưng cổ họng cứ cứng lại, đắng chát. Dù lên Sài Gòn đã hai tháng, nhưng tôi hiểu Yến Trâm, trong lòng nàng vẫn chỉ có tôi. Vậy thì… Tôi gần như sắp khóc, khó khăn gật đầu nói:
– Đúng… là…
– Mai em phải về… tuần sau em đi Mỹ. – Yến Trâm bật thốt.
Không biết nên diễn tả bộ dạng của chúng tôi lúc đó thế nào. Thùy Vi che mặt, lầm bầm gì đó một mình. Còn tôi thì sững người, mồ hôi như tắm. Câu trả lời của Yến Trâm là lý do ít cơ sở suy đoán nhất mà chúng tôi có thể nghĩ tới… Hú hồn. Kiếp chim lợn của tôi vẫn có thể tiêu dao khoái hoạt!
– Mẹ nói để ba em bảo lãnh em qua đó học… sẽ tốt hơn. – Yến Trâm cúi thấp đầu nói.
Thùy Vi có hiểu không, tôi không biết. Nhưng tôi là người hiểu trọn vẹn câu chuyện gia đình của Yến Trâm. Ba Yến Trâm là thủy thủ tàu viễn dương. Hơn 10 năm trước, trên một chuyến tàu ông không quay về nữa. Ba Yến Trâm tìm được một người phụ nữ kết hôn và định cư ở Mỹ. Nhưng sau nhiều năm sống ở nước ngoài, ba Trâm và người phụ nữ kia không sinh được con.
Hai năm trước ông quay về Việt Nam, bắt đầu nối lại quan hệ với vợ cũ và con. Tôi không muốn bình luận về trách nhiệm một người chồng, người cha của ba Yến Trâm, nhưng đây quả thật là cơ hội tốt cho nàng. Du học là ước mơ của bao nhiêu người, tôi cũng không ngoại lệ. Dù nhà tôi điều kiện dư giả, nhưng ba tôi đã có chí hướng khác cho tôi.
– Không sao. Như vậy rất tốt… Sau học hành rảnh rỗi thì về thăm anh. – Tôi trấn an Yến Trâm.
Nhìn Yến Trâm, tôi chợt nhớ mình phải sắp xếp chỗ ở cho nàng. Dù có muốn trăm ngàn lần, tôi cũng không thể để nàng ngủ trong phòng mình, như vậy rất không phải phép với hai bác.
– Em ăn đi. Rồi anh chở em tìm một khách sạn tạm mấy ngày… – Tôi nói.
– Em no rồi. Đi liền cũng được. – Yến Trâm ngoan ngoãn nói.
– Khách sạn?! – Chị Vi sau giây phút ngỡ ngàng, liền bừng tỉnh. – À… Không cần khách sạn đâu… Phòng chị rộng lắm. Cứ ở đây ngủ với chị cho vui…
Tôi ngơ ngác nhìn chị Vi niềm nở lạ thường. Chợt hiểu ra, tôi giở khóc giở cười. Làm gì có loại lòng tốt nào để tình địch ngủ chung giường chứ?! Chẳng qua chị ngăn ngừa khả năng tôi đi vào khách sạn rồi ngủ lại với Yến Trâm. Phải biết rằng bác Dũng, ngoài chuyện học hành, còn lại đều khá dễ dãi với tôi.
– Không cần đâu… Mắc công làm phiền chị học bài. – Dù biết khó thay đổi tình thế, tôi vẫn cố vớt vát.
– Không phiền. Chị không học một ngày cũng không rớt được. – Chị xua xua tay nói gấp.
– Em thấy… nếu chị Vi nói vậy… có khi em ở đây còn tốt hơn. – Yến Trâm nhìn tôi nói. – Em sợ ngủ khách sạn một mình lắm…
“Con nhỏ khờ này… Ai để em ngủ một mình chứ?!” Mặt tôi đen lại, rất muốn bóp cổ một ai đó… bóp… bóp cho nó lè lưỡi ra.
– Em đi xe chắc mệt rồi… Đi… lên phòng chị tắm rồi nghỉ ngơi nha…