Số Đỏ
Chương 15: Ba trái tim cùng rung động
Số Đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tối hôm ấy, để tiếp đãi Yến Trâm, tôi mời cả hai bác và gia đình đi ăn. Chỉ có điều, bác Dũng và bác gái không thích ra ngoài nên đã từ chối. Thế là chỉ còn tôi và hai cô gái cùng nhau.
Không cần phải đoán, Thuỳ Vi cũng không nhường tôi chở Yến Trâm mà xung phong lái xe đưa cô ấy đi dạo phố. Thế là tôi lại trở thành kẻ theo đuôi hai cô gái, lái xe sau họ.
Trên đường Nguyễn Tri Phương, chúng tôi gọi một lẩu xiên nhúng và ba ly chè Thái. Sang đường Lê Hồng Phong, hai đĩa vú dê nướng và sáu chai bia đã được phục vụ. Ăn xong, cả bọn định đi xem phim nhưng hết vé, đành phải quay về.
Tắm rửa xong, tôi lật qua vài trang sách rồi nằm nhìn trần nhà thở dài. Chẳng ngờ rằng một ngày nào đó, tôi phải chịu cảnh “thèm thuồng” khi chỉ cách tường một chút là hai “món khoái khẩu” tươi ngon đang chảy nước. Lại nghĩ đến Yến Trâm sắp xa xứ, không biết bao lâu mới gặp lại, lòng tôi lại xao xuyến, tiếc nuối. Để nàng yên tâm học tập nơi đất khách, có lẽ cách tốt nhất là tôi ngừng gieo rắc tình cảm vào tâm trí cô ấy. Một hồi thở dài, tôi quyết định nhắm mắt ngủ.
“Cộc, cộc…”
Tôi chợt tỉnh giấc.
– Ai?!
– Chị… mau mở cửa đi.
Tôi vừa mở cửa thì thấy Thuỳ Vi đứng đó, ngó ngó xung quanh rồi vẫy tay vội vã:
– Sang phòng chị ngủ nhé… Mai phải dậy sớm đổi phòng đó.
– Chị… – Tôi đứng sững, ngơ ngác.
– Thôi đi… Đừng có vẻ tiếc rẻ thế… Chị biết đấy. Chị không muốn làm người cản đường đâu… Hì hì…
Thuỷ Vi cười nhưng nụ cười đó lần đầu tiên tôi thấy giả tạo. Chị quay đi tránh ánh mắt tôi, vẫy vẫy tay như đuổi tà ma, rồi bước vào phòng đóng cửa lại. Tôi chút bối rối, rồi bước vào phòng chị.
Phòng chị trống trơn, cửa phòng tắm đóng chặt. Tôi nghe rõ tiếng nước chảy ào ào bên trong. Lợi dụng lúc Yến Trâm đang tắm, chị Vi đã tặng cô ấy một món quà bất ngờ.
Tôi nằm xuống giường thở dài. Kỳ lạ, trong lòng không hề có chút háo hức khi sắp được ôm ấp Yến Trâm. Nhìn lên tường, những bức hình Kitty cũng kém tươi vui hơn thường ngày. Tôi chợt thấm thía câu nói: hạnh phúc không thể đạt được bằng cách hy sinh hạnh phúc của người khác.
“Cạch…” – Cửa phòng tắm mở.
– Anh… – Yến Trâm tròn mắt nhìn tôi.
Cô ấy hơi bối rối kéo chiếc khăn tắm che ngực, nhìn quanh hỏi:
– Chị Vi đâu?!
– Chị ngủ phòng tôi, còn tôi ngủ đây… – Tôi kéo cô ấy ngồi xuống mép giường.
– Anh nói gì với chị Vi thế… Em thấy kỳ lắm… – Yến Trâm đỏ mặt, lí nhí.
Ôm cô ấy vào lòng, hít hà mùi tóc ướt thơm ngát, tôi hỏi:
– Tôi có nói gì đâu… Chị Vi tự đề nghị đổi phòng mà… Ở với tôi đêm nay cô không vui sao?!
– Anh còn hỏi… – Yến Trâm cúi đầu, giọng buồn. – Anh biết em… nhớ anh mà…
– Đến đây với anh… Để anh xem dạo này cô có mập lên không nè…
Tôi mỉm cười, nhẹ nhàng cởi bỏ chiếc khăn tắm của cô ấy. Để cô trần truồng nằm dưới chân tôi, hai bầu vú căng tròn khiến tôi ngỡ ngàng.
– Em không mập… Em…
Tôi cắt ngang lời cô ấy bằng một nụ hôn. Lưỡi tôi cuốn lấy cô ấy… Mùi vị thân thương quen thuộc khiến tôi rung động. Tay tôi đặt lên ngực cô ấy, mơn trớn hai bầu vú mềm mại mát rượi.
– Ưm… Em nhớ anh lắm…
– Anh cũng nhớ em…
… Bạn đang đọc truyện Số đỏ tại nguồn: http://truyensextv99.com/so-do/
Môi chúng tôi dính chặt vào nhau. Ngọn lửa khao khát bùng lên mãnh liệt. Đặt Yến Trâm xuống giường, tôi đứng trên đó vừa cởi áo vừa say mê ngắm nhìn cơ thể nõn nà tuyệt đẹp của cô ấy. Sau hai tháng, Yến Trâm càng trở nên quyến rũ hơn… Hai bầu vú nảy nở căng tròn, hai núm đỏ hồng nhỏ xinh xắn, còn vùng mu của cô ấy mọc nhiều lông hơn, xòe đều như một nhánh thông xinh đẹp… Tôi thấy quần mình chật chội khó chịu, định kéo xuống…
Bỗng ánh mắt tôi đảo qua đầu giường, tôi sững người. Ngay đầu giường, sát đầu Yến Trâm là một con Kitty nhỏ màu hồng – món đồ chơi yêu thích của chị Vi. Chị ấy còn từng nói với tôi rằng không thể ngủ nếu thiếu nó bên cạnh. Đêm nay chị ấy có ngủ được không?!
– Sao vậy anh?! – Yến Trâm hỏi.
– Tôi… – Tôi thở dài, để nguyên quần short nằm xuống bên cô ấy, không biết nói gì.
– Anh… đang sợ chị Vi buồn phải không?! – Yến Trâm khoác tay qua cổ tôi hỏi.
– Buồn gì?! – Tôi giật mình nhìn cô ấy.
– Phì… Anh làm như em là đứa trẻ không bằng… Chị Vi với anh… nhìn đã biết không bình thường rồi. – Yến Trâm nháy mắt tinh nghịch.
Tôi im bặt một lúc không biết nói gì. Con gái quả nhiên là sinh vật đáng sợ. Tôi ấp úng hỏi:
– Rồi cô có…
– Hì hì… Em không ghen đâu… Dù sao em cũng sắp đi xa… – Giọng cô ấy buồn bã, nói nhỏ. – Có người chăm sóc anh, em cũng yên tâm hơn…
– Yến Trâm… Mỹ dù xa cũng vẫn trên trái đất mà… Cô làm như mình sắp lên sao Hỏa không bằng. – Tôi trêu chọc cô ấy.
Yến Trâm phì cười. Cô vuốt ve khuôn mặt tôi, nói nhỏ:
– Bây giờ anh có hai lựa chọn… Yêu em rồi về phòng chị Vi… hoặc… cũng không cần yêu em…
Tôi đột nhiên đặt tay lên môi cô ấy, ngăn cô ấy nói. Một quyết định táo bạo bùng lên trong tôi. Tôi bất ngờ bế Yến Trâm lên, bước thẳng đến cửa phòng.
– Anh làm gì vậy?? Trời ơi… Đặt em xuống. – Yến Trâm hoảng hốt gắt lên.
– Tôi muốn đêm nay không chia lìa, không ai phải buồn… – Tôi nói.
Đến trước cánh cửa đang đóng, tôi không chút do dự hất cô ấy lên vai, vặn cửa bước ra ngoài.
– Anh… Trời ơi…
Yến Trâm rít khẽ. Cơ thể cô không một mảnh vải, vắt vẻo trên vai tôi, mông nõn và chỗ thầm kín phô ra trần trụi.
– Anh đặt em xuống đi… Anh Phong…
– Suỵt, nhỏ tiếng. Bác nghe thấy bây giờ.
Nghe tôi dọa, Yến Trâm im bặt, tay cố với ra sau che chỗ xấu hổ, rồi mặc tôi mang đi. Đến trước cửa phòng ngủ của mình, tôi gõ cửa thật khẽ.
– Phong… Em…
Cánh cửa bật mở gần như tức khắc. Thuỳ Vi như chờ sẵn từ lâu. Hai mắt chị đỏ hoe nhìn tôi rồi nhìn thứ trắng nõn trên vai tôi, miệng há hốc… Tôi bước vào phòng đóng cửa, đặt Yến Trâm mặt đỏ bừng xuống giường, hôn cô ấy một cái như lời cảm ơn. Yến Trâm vội vơ tấm chăn trùm lấy thân thể, xấu hổ không dám nhìn chị Vi.
– Hai người… Làm cái gì?! – Thuỳ Vi mặt đỏ bừng, rồi chuyển sang giận dữ. – Muốn đổi phòng hay muốn trêu chọc tôi?!
Tôi mỉm cười đứng lên kéo chị đến bên mình. Chị Vi còn vùng vằng giận dữ, đột nhiên cứng người khi tôi cúi xuống hôn môi chị.
– Tuấn Phong… Em làm gì vậy?! – Chị Vi đỏ mặt đẩy tôi ra gắt lên.
– Chuyện của chúng ta Yến Trâm đã biết. Vì thế đêm nay chúng ta sẽ không để chị đơn độc…
Thuỳ Vi nhìn tôi, lại nhìn Yến Trâm, mặt đỏ bừng bối rối. Cô ấy ngồi xuống giường, tôi kéo chị ngồi lên đùi mình. Tay tôi nhẹ nhàng cởi nút áo chị, chị ngăn cản nhưng mặt đã đỏ đến tận mang tai, lí nhí:
– Phong… đừng… chuyện này… thật sự kỳ cục lắm… Chị không muốn…
– Em… cũng thấy kỳ lắm…
Bên cạnh, Yến Trâm trùm chăn kín chỉ lộ ra khuôn mặt đỏ bừng, cũng gật gật đầu đồng tình.
Tôi nhăn mày. Hóa ra tôi suy nghĩ quá đơn giản. Cuộc sống không như phim ảnh… Sẽ không có cảnh hai cô gái tự cởi đồ, ngoan ngoãn quỳ gối cùng liếm dương vật. Cũng không có cảnh đàn ông nằm dài tận hưởng sự tắm rửa bằng hai lưỡi nhỏ xinh. Thực tế khác xa tưởng tượng.
Dù cả hai đều từng có quan hệ thể xác với tôi, dù họ nhìn nhận nhau, nhưng để cùng lúc đưa cả hai lên giường là chuyện hoàn toàn khác.
Phải chăng tôi cần một bước đệm?!
– Haizz… Thôi được rồi. Em chỉ muốn ba đứa ôm nhau ngủ đêm nay thôi. Được không? – Tôi bắt đầu thỏa hiệp.
– Chỉ ngủ thôi đúng không? – Thuỳ Vi nghi ngờ.
– Ừ… Mà Yến Trâm không có quần áo… Hai đứa mình nên công bằng một chút.