Số Đỏ
Chương 20: Những quy tắc bất ngờ
Số Đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng Chủ Nhật.
Dọn nhà đối với tôi đơn giản như không cần nói nhiều. Hai chiếc vali, một thùng sách vở… và toàn bộ đồ đạc của chị Vi được chất lên một chiếc taxi. Tôi tạm biệt hai bác Dũng và cảm ơn thời gian qua hai bác đã giúp đỡ. Bác Dũng lặng lẽ, không nói nên lời… Bác Giang cũng chỉ nói vài câu xã giao, đại loại như: "Khi nào rảnh đến thăm hai bác nhé," nhưng tuyệt nhiên không nhắc đến việc thăm chị Vi.
Tôi rời đi với tâm trạng nhẹ nhàng hơn nhiều. Tôi không hề buồn lòng ai, càng không trách hai bác. So với ba mẹ tôi, hai bác đã quá ưu ái và dễ dãi với tôi.
Căn nhà tôi chuyển đến khá nhỏ, cũ kỹ, nhưng nhìn những giỏ lan và chậu cây trước cửa được chăm sóc cẩn thận, tôi biết chủ nhân nơi đây là người kỹ tính.
Chị Vi bấm chuông cửa. Hai phút sau, một cô gái cao dong dỏng, trạc tuổi chị, bước ra…
– Đây rồi… Để tôi xem thằng em quý giá đến mức nào mà chị gọi cho tôi suốt đêm nhỉ? Chị khó tính của tôi cũng phải đầu hàng vì cái miệng của chị ấy quá khéo… – Cô gái vừa mở cửa, vừa nói.
– Phì… Mở cửa nhanh lên! Nhiều chuyện quá! – Chị Vi gắt lên, hơi lúng túng nhìn tôi.
Tôi mỉm cười nhìn chị. Chị Vi quả thật đã bỏ rất nhiều công sức cho tôi.
– À… Cao lớn quá nhỉ… Khá đẹp trai đấy! – Cô gái nhìn tôi đánh giá bằng chất giọng miền Nam quen thuộc, khiến tôi cảm thấy gần gũi hơn.
– Em chào chị! Em là Tuấn Phong, em của chị Vi.
– Chị là Ngọc Trâm, bạn cùng lớp với Vi.
Nhìn kỹ Ngọc Trâm, tôi hơi sững người. Cô ấy xinh đẹp, cao hơn Thuỳ Vi cả nửa đầu. Dáng người thanh mảnh, dịu dàng… Nhưng điều khiến tôi kỳ lạ là… tôi như đã gặp cô ấy ở đâu đó mà không thể nhớ nổi. Dĩ nhiên, tôi không dại gì hỏi, vì con gái thường tưởng tượng lung tung rồi cho rằng tôi muốn ve vãn họ. "Anh không hề đâu… Anh có rất nhiều bạn gái. Anh rất bận."
– Vào nhà đi…
– Chị Hai đâu?! – Chị Vi xách chiếc balo của tôi bước vào, nhìn quanh như có chút e ngại.
– Trên lầu… Đang soạn quy định mới… – Ngọc Trâm phụ tôi cầm ít đồ lặt vặt đem vào trong.
– Quy định gì?!
– Quy định "Văn hóa ăn ở của nhà này", rồi dán lên tường… Hiểu chưa?!
– Ặc… – Thuỳ Vi quay lại nhìn tôi, lè lưỡi trêu.
Đúng như tôi đoán. Bên trong căn nhà bài trí đơn giản nhưng vô cùng ngăn nắp, gọn gàng đến mức có thể gọi là thái quá. Bàn uống trà với chiếc khăn nhỏ xinh xắn được xếp ngay ngắn như dùng thước kẻ… Những vật dụng nhỏ nhặt cũng được xếp đặt cẩn thận từng li từng tí. Nghĩ đến chuyện chị Vi kể, chị của Ngọc Trâm chưa có chồng, tôi thầm rùng mình. "Không phải gặp một bà cô già khó tính chứ?! Đen đủi quá…"
Căn phòng nhỏ của tôi thực ra là một gian gác nhỏ ở tầng lửng, được ngăn cách với cầu thang bằng vách gỗ. Trần nhà hơi thấp, dán những ngôi sao huỳnh quang xanh li ti… Chắc người ở trước là một cô gái lãng mạn, sợ bóng tối nhỉ. Tôi đặt hai chiếc vali xuống, bước đến sát giường. Thu hút ánh mắt tôi là một tờ giấy A4 in ngay ngắn hàng chữ "NỘI QUY ĂN Ở SINH HOẠT".
**Điều 1:** Vệ sinh sạch sẽ phòng ngủ, sắp xếp ngăn nắp.
**Điều 2:** Sử dụng nhà vệ sinh tầng trệt: Tiết kiệm nước, giữ gìn vệ sinh chung, xịt mùi sau khi đi toilet.
**Điều 3:** Vật phẩm dùng trong nhà vệ sinh tự trang bị, tự bảo quản.
**Điều 4:** Bạn đến nhà: Ăn mặc lịch sự, có nội y, ngồi tại phòng khách, lau dọn sạch sẽ sau khi bạn về. Không được dẫn lên lầu, nhất là đàn ông.
**Điều 5, Điều 6…**
"Ặc…" Càng đọc tôi càng tái mặt, cổ họng cứ nghẹn cứng. Tôi quay qua nhìn chị Vi đang xếp quần áo tôi vào tủ. Chị cũng quay lại, thấy khuôn mặt tái nhợt của tôi, hỏi:
– Sao vậy?! Ở đây hơi chật, nhưng chị thấy ổn đấy chứ?! Rất sạch sẽ mà!
Chị quẹt ngón tay lên đầu tủ rồi xoè ngón tay sạch trơn ra cho tôi xem.
– Nhưng mà… – Nghĩ đến chuyện chị Vi đã mất biết bao công sức mới thuyết phục được người ta, cổ họng tôi cứ nghẹn cứng.
– Sao?! – Chị Vi hỏi.
– À… Không sao… – Tôi gãi gãi đầu, nói lảng sang chuyện khác. – Sau này chị qua đây phải ngồi phòng khách nhé… Người ta quy định như vậy.
– Oh… – Thuỳ Vi nhìn qua tờ giấy, rồi nhìn tôi, mặt thoáng đỏ lên. – Vậy… đi khách sạn… được không?!
Tôi giả vờ ngây ngô tròn mắt hỏi:
– Đi khách sạn làm gì chứ?! Ngồi dưới nói chuyện cũng được mà.
– Em…
– Ha ha… – Tôi bật cười lớn.
– Dám trêu chị… Đứng lại…
– Ây da… nhéo hụt nè… Ây da…
– Đứng lại…
Hai đứa quên mất mình đang ở đâu! Tôi chạy, chị đuổi vòng vòng trong căn phòng nhỏ.
Bỗng nhiên, cánh cửa phòng vốn không đóng, chợt đẩy mở ra. Một bóng dáng yêu kiều xuất hiện bước vào… Tôi giật thót mình, dừng phắt lại ngay sát trước người vừa đến, miệng lắp bắp "Cô… Cô…". Chưa kịp nói ra thành lời thì chị Vi từ sau lưng không kịp dừng lại, đẩy tôi nhào luôn đến trước.
– Á…
– Coi chừng…
Cú va chạm xảy ra trong tích tắc rồi chấm dứt. Chỉ có tôi là chết dở trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc. Người xuất hiện trước cửa lại chính là cô Ngọc Nhi. Ngàn vạn lần tôi không nghĩ rằng thành phố này lại nhỏ bé đến vậy. Cô Ngọc Nhi ngay lúc này lại nằm bên dưới tôi, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng đang nhìn lên tôi trong khoảng cách gần. Hai cánh tay tôi gồng nổi gân xanh ở tư thế chống đẩy, ngực tôi chỉ cách đôi núi phập phồng của cô vài centimet… Tôi phải chống lại trọng lượng của mình và cả chị Vi còn ôm cứng trên lưng.
Chị Vi vừa leo xuống. Tôi liền lật người ngã qua bên cạnh, lồm cồm ngồi dậy, lau mồ hôi trán. Thể xác không vấn đề, nhưng tinh thần lại bị áp lực nặng nề.
– Chị Hai… Sao vậy?!
Lúc này chị Trâm chạy vào, hoảng hốt kéo cô Ngọc Nhi đứng lên. Cô Nhi phủi quần áo, liền trở lại bộ dạng uy nghiêm khó gần như mọi ngày.
– Em xin lỗi… Do em… – Chị Vi lí nhí ngượng ngùng.
– Không sao… – Cô Ngọc Nhi xua xua tay, mặt vẫn lạnh băng nhìn qua tôi. – Em là Tuấn Phong phải không?! Tôi là chị của Ngọc Trâm. Em gọi tôi là chị Nhi được rồi.
Tôi hơi ngẩng người nhìn cô Ngọc Nhi. Tên Nhi và khuôn mặt xinh đẹp này rõ ràng là cùng một người. Dù hôm nay cô không mặc áo dài mà chỉ là bộ đồ ở nhà kín đáo, tôi vẫn chắc chắn không thể nhầm lẫn. Thậm chí khi mới thấy chị Ngọc Trâm, tôi còn ngỡ như đã gặp… Giờ hai chị em đứng cạnh nhau, rõ ràng là cùng nét mặt. Vậy mà bây giờ cô Ngọc Nhi lại cứ như không quen biết tôi.
Cô Ngọc Nhi đến bên giường, cẩn thận tháo tấm giấy nội quy, rồi dán lên một tấm khác. Cô quay lại, nhìn qua tôi nói:
– Những quy định trước là dành cho bạn nữ ở đây trước! Còn cái này dành cho em… Em đọc kỹ giúp chị nhé.
– Dạ… cô… chị… – Tôi hơi chưa quen kiểu xưng hô này. – Có khác gì nhau không ạ?!
– Khác chứ… Em là nam, phải có quy định cho nam. Chìa khóa nhà chị Trâm sẽ đưa cho em… Không về nhà trễ hơn 10h00. Không về phải gọi báo trước 9h00. – Cô Ngọc Nhi nói, rồi quay người đi ra cửa.
Đến ngưỡng cửa, hơi nghiêng mặt, cô nói ngoái lại sau:
– Tiền thuê phòng em mỗi tháng 1,5 triệu. Đưa trước đầu tháng. Em cứ đưa cho Ngọc Trâm mang cho chị là được.
– Dạ. – Tôi nhìn theo bóng lưng mềm mại, dáng người tuyệt đẹp của cô Ngọc Nhi đến khi khuất sau cửa.
Không nhịn được, tôi quay qua hỏi chị Ngọc Trâm:
– Cho em hỏi chị Nhi dạy trường nào?!
– À… phổ thông trung học Hồng Nghĩa. – Chị Trâm trả lời với giọng tự hào. – Trường điểm của thành phố.
– Không lý nào?! – Tôi nhíu mày như gặp ma giữa ban ngày.
– Sao vậy?! Em gặp qua chị Nhi sao? – Thuỳ Vi hỏi.
– À, không… Không có. Chắc do em nhầm lẫn.